Phàm Cốt - Chương 1098: Vào hắc sơn, nơi này là quỷ phương địa giới?
"Khi chúng ta đi vào Huyền Hoang Tháp tầng thứ bảy, sẽ tiến vào một mảnh rừng rậm tên là 'Hắc Sơn'. Ước chừng sau thời gian một chén trà, chúng ta sẽ gặp một đám lưu dân điên cuồng chạy trốn về phía tây."
"Trong quá trình lưu dân chạy trốn, trên không sẽ rơi xuống mũi tên, loạn thạch, thậm chí dầu nóng. Sơ sẩy một chút liền chết thảm tại chỗ."
"Nếu nhớ không lầm, loại tai họa từ trên trời giáng xuống này có tất cả ba đợt."
"Mỗi một đợt kéo dài thời gian nửa nén hương, giữa mỗi đợt cách nhau một chén trà."
"Đến đợt thứ ba, thậm chí có thợ săn che mặt từ trên trời giáng xuống, tự tay săn giết lưu dân trong rừng."
"Đợi ba đợt săn giết kết thúc, trên không Hắc Sơn sẽ rơi xuống một tấm võng lớn, bao phủ bắt về những lưu dân không thể chạy thoát, sau đó tập trung giam giữ trong một miếu đổ nát, dùng nghiêm hình tra tấn."
"Bất quá, dù chạy khỏi Hắc Sơn, lưu dân cũng sẽ bị một con yêu khuyển màu đen nuốt vào bụng khi vừa ra khỏi rừng."
"Bởi vì tòa Hắc Sơn này căn bản không phải là núi."
"Nó là pháp khí của Quỷ Phương Mắt Xanh Yêu Tăng, tương tự như Ngọc Thanh Tiên Hồ của Chân Nhân, hay Kim Lân Trì của U Vân Phủ, là một kiện bảo vật có thể tự xưng một phương thiên địa."
"Lối ra duy nhất..."
"Không có gì bất ngờ, hẳn là miệng giếng nước phía sau miếu hoang kia. Nếu không, Liên Đồng đã không cố ý dừng hình ảnh ở đó."
Trong tiếng "Ầm ầm" của cửa đồng lớn, Hứa Thái Bình tay đè chuôi đao, trong lòng yên lặng hồi tưởng lại hình ảnh suy diễn thứ nhất liên quan tới tầng thứ bảy Huyền Hoang Tháp của Liên Đồng.
Kiếp nạn này hung hiểm nhất ở chỗ, vận khí của bọn họ quá tệ, đi vào tầng thứ bảy Huyền Hoang Tháp chẳng những xuất hiện tại Quỷ Phương địa giới, hơn nữa còn rơi vào Hắc Sơn, pháp bảo của Quỷ Phương Yêu Tăng nổi danh xấu xa.
Nếu không có Liên Đồng nhắc nhở, chỉ sợ bọn họ còn không biết mình đang ở đâu.
"Két!..."
Lúc này, cánh cửa thông tới tầng thứ bảy Huyền Hoang Tháp bị Địch Mặc và Nam Tinh hợp lực đẩy ra.
"Công tử."
Cả Công Thâu Nam Tinh và Địch Mặc đều nhìn về phía Hứa Thái Bình.
"Giống như đã bàn, sau khi đi vào, các ngươi nhất định phải nhớ kỹ đi theo ta, chớ có hỏi."
Hứa Thái Bình nhìn Công Thâu Nam Tinh và Địch Mặc, sau đó quay đầu liếc nhìn Trương lão, Cố Khuynh Thành và Ngọc Trúc đang đứng sau lưng.
"Công tử xin yên tâm."
Trương lão trịnh trọng gật đầu.
Mặc dù Hứa Thái Bình không nói cho họ chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng sau thời gian chung sống dài như vậy, Địch Mặc đã bắt đầu bản năng tin tưởng hắn.
"Tú Sư công tử, ta có thể làm theo phân phó của ngươi, nhưng nếu sớm cảm ứng được hung hiểm liên quan tới tính mạng, ta tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn."
Cố Khuynh Thành do dự một chút, cuối cùng vẫn mở miệng nói.
Trong những tháng năm dài đằng đẵng ở Huyền Hoang Tháp, nàng không tin ai ngoài bản thân.
"Có thể."
Hứa Thái Bình thần sắc bình tĩnh, nhẹ gật đầu.
Với hắn mà nói, chuyện đáp ứng Diệp Thần Sa đã làm xong, Cố Khuynh Thành có chết ở Huyền Hoang Tháp cũng không quan trọng.
Cho nên, hắn không quan tâm Cố Khuynh Thành có nghe theo mình hay không.
"Đa tạ."
Cố Khuynh Thành tự nhiên nhận ra sự thay đổi nhỏ trong cảm xúc của Hứa Thái Bình, cùng vẻ đạm mạc thoáng qua trong mắt hắn.
Bất quá, nàng vẫn cho rằng, lên tới tầng thứ bảy Huyền Hoang Tháp, mình vẫn phải tùy cơ ứng biến.
"Coi như cùng là Vọng Khí Thuật sĩ, thuật vọng khí của ta, cũng chưa chắc đã kém ngươi."
Cố Khuynh Thành đi ở cuối hàng, thấp giọng lẩm bẩm.
Vừa nói, nàng vừa bước vào, hai cánh cửa đồng sau lưng theo đó "Ầm ầm" khép lại.
"Ầm!..."
Trong một tiếng va chạm chói tai, hai cánh cửa đồng khép lại, trước mắt mọi người tối sầm lại.
Ngay sau đó, giống như tình cảnh khi leo tháp mấy lần trước, thân thể mọi ngư���i như chìm xuống nước, từ từ lún xuống đáy.
"Bùm!"
Đến khi sắp không thở nổi, thân thể nhẹ bẫng của mọi người đột nhiên nặng trịch, hai chân đồng thời chạm xuống mặt đất kiên cố.
"Hô, hô, hô!..."
"Hô..."
Dù không phải lần đầu, mọi người vẫn không nhịn được thở hổn hển sau khi hạ xuống.
Hứa Thái Bình cũng vậy.
Trừ Cố Khuynh Thành.
"Leo tháp mà còn thất thố như vậy, Tú Sư nguyên thần cảnh giới chắc chắn dưới Luyện Thần cảnh thập giai. Vậy thì, ta càng không thể hoàn toàn nhờ vào hắn."
Cố Khuynh Thành vừa đưa tay bấm đốt ngón tay, vừa đánh giá tình hình xung quanh, tự lẩm bẩm trong lòng.
"Công tử, có chút kỳ quái, trong các điểm dừng chân ở Ninh Viễn quốc cảnh, đều không có ngọn núi nào như thế này."
Công Thâu Nam Tinh nhíu mày nhìn Hứa Thái Bình.
Mặc dù trong mấy trăm năm nay, không ai trong giới tu sĩ Huyền Hoang Thiên có thể lên tới tầng thứ chín, nhưng tu sĩ lên tới tầng thứ bảy, tầng thứ tám vẫn có không ít. Những người này đã sớm mang tình báo liên quan tới tầng thứ bảy, tầng thứ tám về Huyền Hoang Thiên.
"Nơi này hẳn là Quỷ Phương địa giới."
Hứa Thái Bình thuận miệng đáp, sau đó ánh mắt khóa chặt vào một cây đại thụ ngay phía trước.
Cây to này chắc phải hai người ôm mới xuể. Thoạt nhìn không khác gì cây cối xung quanh, nhưng nếu quan sát kỹ, có thể thấy rõ trên cây có không ít vết cào của dã thú.
"Nếu nhớ không lầm, khi đợt săn giết đầu tiên đột kích, chỉ có dưới gốc cây này là an toàn."
Hắn vừa suy nghĩ vừa nói.
Nhưng để phòng ngừa vạn nhất, hắn lại điều ra thần hồn ấn ký Liên Đồng để lại, chuẩn bị nhân lúc đợt săn giết đầu tiên chưa bắt đầu, xác nhận lại một lần.
Bản dịch thuộc quyền phát hành duy nhất của truyen.free.