(Đã dịch) Phàm Nhân Tiên Hồ - Chương 109: Bát phụ
Nhị Cẩu Tử lôi tay Tiểu Nga Tử, thẳng tiến vào nhà Trương Hữu Lương, hắn muốn ngăn cản đám cưới này.
Từ nhỏ cha mẹ đều mất, gia sản bị nhà đại bá chiếm đoạt, Đại Cẩu chết một cách mờ ám, còn hắn thì từ bé đã phải chịu đủ mọi sỉ nhục từ gia đình Đại bá.
Sau này khi đã có thực lực, lại thi đậu Võ tú tài, hắn vẫn luôn nhẫn nhịn chuyện này.
Chẳng qua là không muốn để Tiểu Nga Tử phải khó xử quá mức.
Vốn dĩ, hắn tính toán đợi Tiểu Nga Tử lập gia đình xong, rồi mới tìm cả nhà bọn họ tính sổ.
Nhưng bây giờ Tiểu Nga Tử mới mười ba tuổi, Nhị Cẩu Tử còn chưa vội gả Tiểu Nga Tử đi, thế mà Trương Hữu Lương lại nóng lòng muốn gả muội muội ruột thịt của mình cho kẻ tà giáo.
Trước cửa nhà Trương Hữu Lương, đám thủ vệ thấy Tiểu Nga Tử, tự nhiên không dám ngăn cản, nên để hai người đi vào.
“Trương Hữu Lương!”
“Ngươi lại tới làm gì?”
Trương Hữu Lương từ trong nhà đi ra, hỏi với vẻ vô cùng sốt ruột.
Nhưng khi thần thức hắn lướt qua, phát hiện tu vi của Nhị Cẩu Tử lại tăng thêm một bậc, sắc mặt hắn không khỏi cung kính hơn nhiều.
“Đám cưới của Tiểu Nga Tử, ta không đồng ý!”
Nhị Cẩu Tử nói thẳng toẹt ra, lớn tiếng tuyên bố.
“Đây là việc nhà của chúng ta, liên quan gì đến ngươi chứ!”
Trương Hữu Lương nhìn thấy tu vi của Nhị Cẩu Tử đã cao hơn hắn một bậc, trong lòng có chút e ngại, nhưng vẫn cương quyết nói.
“Cứ cho là ta không đồng ý.”
Nhị Cẩu Tử cũng biết, thực tình mà nói, hắn đúng là đuối lý.
Hắn chỉ là người ngoài, không thể can thiệp vào quyết định nội bộ của người ta.
Đã đuối lý, giảng đạo lý thì không nói lại được, vậy thì dứt khoát không cần nói lý lẽ nữa.
“Ta nhắc lại lần nữa, đây là chuyện riêng trong nhà chúng ta, mệnh phụ mẫu, lời mai mối, không hề liên quan đến ngươi.”
“Đến lúc đó nếu ngươi muốn làm người thân bên nhà gái, đến uống chén rượu mừng, chúng ta tự nhiên hoan nghênh.”
“Nếu không thích, ngươi cũng có thể không đến, đừng có hung hăng càn quấy, cố tình gây sự.”
Nếu là ngày thường chuyện khác, Nhị Cẩu Tử đuối lý, bị người nói thế này đã sớm đỏ mặt tía tai, chủ động từ bỏ rồi.
Nhưng hôm nay hắn quyết định chơi bài ngang ngược, vô lý một phen.
Nhị Cẩu Tử rút trọng kiếm trên lưng ra, dừng mạnh xuống đất, phát ra tiếng "oành" lớn, gạch đá vỡ nát tan tành.
“Cứ cho là ta không đồng ý.”
“Ta không đồng ý, thì đừng hòng thành công cái đám cưới này.”
“Ôi! Ngươi cái bạch nhãn lang!”
Một tiếng nói the thé như la rách vang lên, không cần quay đầu lại cũng biết là thẩm nương.
“Ta nuôi ngươi chừng mười năm, tất bật vất vả nuôi ngươi lớn, bây giờ ngươi có bản lĩnh rồi thì khinh thường nhà chúng ta!”
Thẩm nương lớn tiếng nói, rồi sấn đến đứng ngay trước mặt Nhị Cẩu Tử.
Mấy năm nay nàng sống an nhàn sung sướng, càng thêm béo tốt, gương mặt vốn đã tròn trịa, béo tốt, nay lại càng thêm bóng bẩy, sáng loáng.
Cái vòng eo thùng phuy lại thêm ra hai vòng thịt mỡ, cứ thế đứng đó, thịt mỡ trên bụng đều rung lên bần bật.
“Đừng nhắc lại chuyện nuôi ta mười năm này nữa, gia sản cha mẹ ta để lại đã bị ngươi nuốt trọn rồi.”
“Ta mỗi ngày đi sớm về tối, làm việc cho nhà các ngươi, ngay cả một con trâu ngựa cũng được cho chút cỏ khô mà!”
Thẩm nương mỗi lần mở miệng là lại nhắc đến chuyện nuôi hắn bao nhiêu năm, nuôi hắn lớn khôn.
Trước kia vì sợ bị đánh, không dám mạnh miệng, hai câu này Nhị Cẩu Tử đã nhịn trong lòng mười mấy năm.
Thẩm nương vẫn luôn đối xử hắn như gia súc, thỉnh thoảng cho chút cỏ khô, rồi lúc nào cũng nhắc nhở hắn phải nhớ kỹ ân tình, muốn hắn biết ơn.
Nếu không phải ngay trước mặt Tiểu Nga Tử, hắn thật muốn đánh cho nàng một trận.
“Được lắm, ăn cháo đá bát rồi phải không!”
Thẩm nương hai tay chống nạnh, gương mặt béo tròn bóng mỡ sấn đến trước mặt Nhị Cẩu Tử.
Trương Hữu Lương biết Nhị Cẩu Tử lợi hại, trong lòng e ngại Nhị Cẩu Tử, nhưng mụ đàn bà này lại chẳng sợ hãi chút nào.
“Năm đó cha mẹ ngươi chết sớm, để lại hai đứa nhỏ dăm ba tuổi như các ngươi, trong thôn không biết bao nhiêu người nhòm ngó chút gia sản này của các ngươi.”
“Nếu như rơi xuống tay người khác, huynh đệ các ngươi còn sống được ư, đã sớm chết từ lâu, thi thể đã cho chó ăn rồi.”
“Ngươi cái không có lương tâm bạch nhãn lang……”
“Lão nương nuôi ngươi mười năm, không biết ơn…”
“Lấy oán trả ơn……”
“……”
Thẩm nương mắt trợn tròn xoe, hai tay chống nạnh, nước bọt văng tung tóe, cả người mỡ rung lên bần bật.
Nhị Cẩu Tử phát hiện mình miệng lưỡi kém cỏi, trong chuyện cãi vã, vẫn là cãi không lại thẩm nương.
Sớm biết ngay từ đầu đã đánh Trương Hữu Lương một trận, về khoản đánh nhau, huynh đệ bọn họ cùng xông lên cũng không phải đối thủ của hắn.
Hiện tại giảng đạo lý thì không có lý, cãi vã cũng không lại, đánh thì cũng không được.
Việc này liên quan đến đại sự cả đời của Tiểu Nga Tử, lùi bước là không thể.
Hắn dứt khoát hạ quyết tâm, hôm nay sẽ không giảng lý với ngươi, cũng không cãi vã với ngươi.
Trọng kiếm mạnh mẽ gõ xuống đất một cái, phát ra tiếng vang chói tai, khiến bụi đất bay mù mịt.
“Cứ cho là cái đám cưới này ta không đồng ý, ngươi đừng hòng làm được!”
Thẩm nương bị khí thế vừa rồi làm cho sững sờ một chút, sau đó lập tức lại kịp phản ứng, trừng mắt một cái rồi vồ lấy quần áo Nhị Cẩu Tử.
“Đây là chuyện nhà của ta, ngươi muốn thế nào?”
“Ngươi hung hăng, ngươi đánh ta đi!”
“Ngươi đánh ta đi!”
Thẩm nương níu lấy quần áo Nhị Cẩu Tử hung hăng la lối khóc lóc.
Nhị Cẩu Tử rất bất đắc dĩ, vận chân khí nhẹ nhàng rung lên, liền hất tay nàng ra.
Thẩm nương thế là ngã phịch xuống đất.
“Đánh người rồi!”
“Ngươi cái vong ân phụ nghĩa!”
“Đánh chết ta rồi!”
Cãi nhau thì một khóc hai nháo ba treo ngược, đều là tài năng sở trường mấy chục năm của thẩm nương.
Hiện tại toàn bộ được thi triển ra, khiến Nhị Cẩu Tử không có sức chống trả.
Tiểu Nga Tử ở một bên chân tay luống cuống, cảm giác mọi chuyện đều do lỗi của mình, không biết phải làm sao mới được.
“Mẹ!”
Tiểu Nga Tử đi qua, nhẹ nhàng níu lấy tay mẹ nàng.
“Ta không có đứa con gái thế này!”
Thẩm nương một cái hất mạnh tay Tiểu Nga Tử, đẩy nàng sang một bên.
“Lão nương tay bón tay nuôi mà đem ngươi lớn, ngươi còn cùi chỏ lại cứ khoằm ra ngoài, cả ngày cứ hướng về cái đồ bạch nhãn lang kia.”
“Số phận của ta sao lại khổ sở thế này…”
Thẩm nương nói rồi, ngồi dưới đất gào thét khô khốc một hồi, cất giọng mắng trời chửi đất, mắng con gái, mắng Nhị Cẩu Tử, cứ như làm thịt heo vậy.
“Số khổ a! Đàn ông thì đoản mệnh, con cái thì cứ một lòng hướng về người ngoài…”
Nhị Cẩu Tử phát hiện, trình độ cù nhầy, khóc lóc om sòm của mình thua xa thẩm nương.
“Tiểu Nga Tử, đi theo ta đi, đám cưới này chính là một cái hố lửa, không thể chấp nhận được.”
Bỏ ngoài tai tất cả, Nhị Cẩu Tử nói rồi nắm chặt tay Tiểu Nga Tử muốn rời đi.
“Hôm nay nếu ngươi dám bước ra khỏi cửa nhà một bước, lão nương liền chết ở đây.”
Hai người còn chưa đi tới cửa, thẩm nương ở phía sau đã quát khàn cả giọng.
Tiểu Nga Tử nhấc chân lên rồi lại đặt xuống, quay đầu nhìn mẹ nàng.
“Nếu ngươi dám bước ra khỏi cái cửa này, lão nương liền chết ở đây.”
“Lão nương ngậm đắng nuốt cay nuôi ngươi mười mấy năm trời, bây giờ lại muốn chạy theo cái đồ bạch nhãn lang kia.”
Giờ phút này Tiểu Nga Tử càng thêm xoắn xuýt.
Tiểu Nga Tử đứng ở cửa cúi đầu, cắn chặt môi dưới, ngón tay bấu chặt vào chân mình, mà vẫn không cảm thấy chút đau đớn nào.
Nàng cứ thế do dự rất lâu.
Cuối cùng, Tiểu Nga Tử ngẩng đầu lên.
“Cẩu Tử ca, ta lấy chồng thôi.”
“Thân con gái chúng ta, đằng nào sớm muộn cũng phải lấy chồng, gả ai cũng là gả…”
Giờ phút này, trong lòng Nhị Cẩu Tử dâng lên một nỗi bất lực.
Thẩm nương ngồi dưới đất, khóe miệng nhếch lên, lộ ra một nụ cười khó coi.
Chốc lát sau, Nhị Cẩu Tử thẫn thờ, cúi đầu đi ra khỏi nhà Trương Hữu Lương.
Là người ngoài, cuối cùng hắn không thể ngăn cản cuộc hôn nhân này.
Bất quá, nhưng đợi Tiểu Nga Tử kết hôn xong, hắn muốn để Trương Hữu Lương biết thế nào là hối hận thực sự.
Ba ngày sau…
Hôm nay chính là ngày vui lấy chồng của Tiểu Nga Tử.
Nhị Cẩu Tử đã sớm chuẩn bị xong một bộ trang sức, đưa cho Tiểu Nga Tử làm đồ cưới.
Ngoài ra còn chuẩn bị một rương bạc trắng, cũng là đồ cưới của Tiểu Nga Tử.
Trong tay có một khoản tiền lớn như thế, hẳn là có thể đảm bảo nàng cả đời này không phải lo nghĩ cơm áo.
Còn về linh dược, linh đan các loại trên núi, hắn dù chỉ một lá cây cũng không tặng.
Nàng gả vào tà giáo, đến lúc đó chẳng phải sẽ rơi vào tay yêu nhân tà giáo sao.
Hôm nay Nhị Cẩu Tử cũng cố ý chải chuốt tóc tai gọn gàng, còn vuốt một chút dầu, không có một sợi tóc nào xộc xệch.
Thay chiếc trường bào lụa là, trông cực kỳ tinh anh.
Chẳng qua vết thương do độc trên đùi vẫn chưa lành, đi lại còn chưa tiện.
Để giữ gìn hình tượng tốt, cho Tiểu Nga Tử giữ thể diện, hắn hào phóng một phen, nuốt hạt Giải Độc đan kia vào bụng.
Giải Độc đan vào bụng, dược lực từ từ lan tỏa, nơi vết thương ở chân truyền đến từng đợt tê dại mát lạnh.
Hôm nay Tiểu Nga Tử mặc bộ áo cưới đỏ chót, cùng với gương mặt vẫn còn nét thơ ngây của nàng, có chút không phù hợp.
Sáng sớm, đội ngũ đón dâu mang theo kiệu hoa lớn, thổi sáo đánh trống tiến vào Xà Khê thôn, đón Tiểu Nga Tử đi.
Dựa theo tập tục, người thân bên nhà gái phải theo đội ngũ đón dâu đi đưa dâu, đưa đến tận nhà trai mới uống rượu mừng.
Trương Hữu Lương hiện tại có chút quyền thế, nên khi trong nhà hắn gả muội muội, có rất nhiều kẻ nịnh bợ kéo đến.
Đội ngũ đưa dâu dài dằng dặc, thổi sáo đánh trống, trên đường đi trông cực kỳ rầm rộ.
Nhị Cẩu Tử theo đội ngũ đón dâu đi được hơn nửa ngày, hắn mới biết được, hang ổ của tà giáo vậy mà ở Thành Tây trấn.
Nơi đây linh khí tương đối sung túc, có một tiểu linh mạch và một mảnh linh điền. Trước kia hắn từng dẹp loạn ở đây, khiến hai ngàn thủ hạ tử vong, bản thân cũng suýt mất mạng.
Không nghĩ tới hôm nay bị tà giáo chiếm cứ, thành sào huyệt của bọn hắn.
Đi ngang qua mảnh linh điền ấy, hắn còn đứng từ xa nhìn một lúc, bây giờ trong linh điền xanh tốt um tùm, đã trồng không ít thứ rồi.
Tà giáo dựng tiệc rượu tại một sân lớn, để khoản đãi các vị thân bằng hảo hữu.
Trên yến tiệc đồ ăn rất phong phú, nào heo, vịt, dê, bò đều đủ cả, trong cái loạn thế này, càng trở nên khó có được.
Nhân cơ hội này, nhiều khách khứa mặc sức chén chú chén anh, ăn uống xả láng.
Nhị Cẩu Tử đối với những món đồ của tà giáo, vốn là có chút kiêng kỵ.
Bất quá nhìn thấy những người khác vui vẻ ăn uống, đều không có chuyện gì.
Huống hồ hôm nay là ngày đại hỉ của Tiểu Nga Tử, hắn cũng ăn một chút.
Rất nhanh liền đến tiết mục cô dâu chú rể mời rượu, Tiểu Nga Tử cùng một nam tử cao lớn xa lạ, giơ chén rượu từng bàn mời rượu.
Khi nàng đi đến trước mặt Nhị Cẩu Tử, hai tay giơ lên một ly rượu nhỏ.
“Cẩu Tử ca!”
Ngày thường hắn không uống rượu, rượu lại chẳng ngon gì, nhưng chén rượu hôm nay, hắn nhất định phải uống.
Từ tay Tiểu Nga Tử tiếp nhận chén rượu, hắn uống một hơi cạn sạch.
Chỉ là chén liệt tửu này xuống cổ họng, tựa như lửa đốt, sặc đến nỗi mặt hắn đỏ tía tai.
Kéo theo đó là một trận đầu váng mắt hoa.
“Cẩu Tử ca!”
“Anh ngươi không uống được rượu, mau đỡ hắn vào nghỉ ngơi đi.”
Sau đó liền có mấy người, ba chân bốn cẳng vịn chặt Nhị Cẩu Tử, đưa hắn vào một căn phòng để nghỉ ngơi.
Nhị Cẩu Tử cảm giác đầu óc choáng váng, tứ chi rã rời, bị mấy người khiêng lên, tiếng “phịch” một cái, ném xuống nền đất lạnh lẽo.
“Kẹt kẹt……”
Cánh cửa sắt đóng sập và khóa chặt lại, tiếng bước chân rời đi càng lúc càng xa…
Lúc này, Nhị Cẩu Tử nằm trên mặt đất, hé mắt từ từ mở ra…
Truyện này do truyen.free độc quyền biên tập và phát hành.