Phản Phái Phải Vô Địch (Dịch) - Chương 755: Người người kinh hãi 2
"Chẳng lẽ Chu Khung này thật sự thân mang đại khí vận, tựa như lời lão vu kia nói, là hy vọng tương lai của Đông Vực sao?" Ô lão thầm nghĩ.
"Là thật hay không thì đã sao?" Chu Khung lạnh lùng đáp, sau đó nhìn xuống đám đông cường giả phía dưới, nói tiếp: "Kẻ nào cho rằng bổn tọa cướp bóc thì đứng sang bên trái, kẻ nào cho rằng bổn tọa không cướp bóc thì đứng sang bên phải."
Vừa dứt lời!
Khắp người Chu Khung tỏa ra từng đợt sát ý huyết tinh, chỉ chỉ trong nháy mắt, không khí trong đại điện như đông cứng lại.
Chết tiệt!
Tên Chu ma đầu này muốn làm gì? Muốn chỉ hươu bảo ngựa sao?
Muốn dùng vũ lực để trấn áp bọn họ sao? Hắn làm sao dám làm thế? Đây là Ô Đảo, hơn nữa Ô lão còn đang ngồi ngay trên kia!
Chưa kịp để Ô lão lên tiếng!
Một tên Thiên Tôn dị tộc từ dưới nhảy lên phía bên trái, chỉ thẳng vào Chu Khung, quát lớn:
"Chu ma đầu, ngươi tưởng đây là Ma Giáo của ngươi sao? Ngươi tưởng ngươi có thể một tay che trời sao? Không thể nào!"
"Ô lão, Chu ma đầu này thật sự vô pháp vô thiên, là tai họa của Đông Vực, nên mau chóng tru sát hắn đi! Kính xin Ô lão ra tay!"
Nói xong, gã Thiên Tôn dị tộc nhìn ánh mắt khó hiểu của mọi người, cười lạnh một tiếng. Đạo lý súng bắn chim đầu đàn, gã tự nhiên hiểu rõ.
Nhưng mà...
Chưa kể hơn nửa số của cải tích góp của gã đã bị Chu Khung lấy đi, thế lực của gã lại ở ngay cạnh Dương Châu.
Một khi Chu ma đầu này còn sống trở về Ma Giáo, e là không bao lâu nữa, thế lực của gã sẽ bị diệt môn. Đây là điều gã tuyệt đối không cho phép!
Hơn nữa!
Ô lão, cường giả Đế Giả cảnh còn đang ngồi trên kia, chẳng lẽ Chu ma đầu này thật sự dám ra tay hay sao?
Vô pháp vô thiên?
Khóe miệng Chu Khung nhếch lên nụ cười tà ác ác. Ma đạo vốn dĩ phải vô pháp vô thiên, trói buộc bản thân là chuyện của Chính đạo.
Vút!
Con mắt dọc giữa mi tâm Chu Khung bắn ra một tia sáng đỏ, xé toạc hư không, lao thẳng về phía tên Thiên Tôn dị tộc.
Ầm...!
Ô lão vội vàng giơ tay lên định ngăn cản nhưng bên tai lại vang lên một câu nói đầy bá đạo:
"Ngươi dám ngăn cản ta, hôm nay ta sẽ huyết tẩy Ô Đảo!"
Ô Lão giơ tay lên, trong mắt toát lên một tia chấn kinh, nó không phải chấn kinh Chu Khung dám nói chuyện với mình như vậy.
Mà là lão thật sự cảm nhận được một tia nguy hiểm tử vong trên người Chu Khung, tựa như đối phương thật sự có bí bảo có thể giết chết lão.
Điều này sao có thể!
Ô Lão lập tức bắt đầu hoài nghi bản thân, tuy rằng trạng thái lúc này của lão không tốt, không phải bản thể nhưng cũng vượt xa Thiên Tôn bình thường.
Làm sao có thể cảm giác được tử vong uy hiếp, chẳng lẽ lão ma kia đem bảo vật ẩn giấu của mình cho tiểu tử này rồi.
"Khà khà, lão ma kia thật không đáng làm người!" Ô Lão thầm mắng một câu.
Mà lúc này Chu Khung đang dùng một tay bóp thẻ bắn ngược, lạnh lùng nhìn chăm chú nhất cử nhất động của Ô Lão.
Bởi vì Ô Lão do dự!
Hồng quang chỉ chỉ trong nháy mắt đã xông về phía võ giả dị tộc!
"Không ổn!"
Tôn Giả ngoại tộc quát to một tiếng, trong lúc vội vàng vận khởi công pháp đánh ra một chưởng, gầm lên:
"Thiên Băng Chưởng, phá cho ta! Ô Lão cứu..."
Rầm! Rầm! Rầm!
Chấn động mãnh liệt chỉ chỉ trong nháy mắt vang vọng trong đại điện, dư âm dưới sự khống chế của đông đảo cường giả nhanh chóng tiêu tán.
Mọi người nhìn về phía Thiên Tôn dị tộc, chỉ thấy y vẫn duy trì tư thế đánh ra một chưởng, hai mắt lại không còn ánh sáng.
Nếu như nhìn kỹ sẽ phát hiện trên đầu y, đột nhiên có một cái lỗ đen thật nhỏ.
Rầm!
Âm thanh thân thể ngã xuống vang vọng khắp đại điện!
Cường giả Thiên Tôn đời thứ nhất: Tốt!
"Điều này... điều này sao có thể, không nên a, không nên a!"
Tất cả sinh linh nhìn Thiên Tôn dị tộc tử vong, đều là vẻ mặt không tin, bọn họ không phải không tin Chu Khung có thể một chiêu miểu sát Dị Tôn.
Bọn họ không tin là Ô Lão sao lại không ra tay ngăn cản, dung túng đối phương giết người trong đại điện như vậy.
Đây không phải là đang đánh vào mặt mũi lão nhân gia nó sao!
Nhưng mà!
Đám Vu Chiến Thiên phát hiện có gì đó không đúng, bọn họ vừa cảm giác được Ô Lão muốn ra tay.
Nhưng sau khi nhìn Chu Khung liền dừng lại, trong mắt toát lên một tia kiêng kị.
Chẳng lẽ Chu ma đầu này có biện pháp uy hiếp được Ô Lão sao, trong lòng bọn họ chỉ chỉ trong nháy mắt hiện lên ý nghĩ này, sau đó không xua đi được.
Đặc biệt là Vu Chiến Thiên, hắn cách Chu Khung gần nhất, vừa rồi cũng cảm nhận được một tia uy hiếp tử vong.
Giờ phút này!
Chu Khung lại đưa mắt nhìn về phía những cường giả khác, lạnh lùng hỏi: "Còn kẻ nào cho rằng bổn tọa cướp bóc sao?"
Một mảnh yên tĩnh như tờ!
Tất cả cường giả đều sững sờ tại chỗ, chẳng ai dám lên tiếng, trong lòng tràn đầy bất lực.