Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Phản Phái Phải Vô Địch (Dịch) - Chương 849: Trần ai lạc định, các phương rời đi

Cẩu đầu nhân Tôn Giả nghe được lời nói tuyệt vọng của các cường giả khác, vội vàng phản bác, ánh mắt lộ ra vẻ chờ mong nhìn bóng người trên bầu trời.

Trên bầu trời!

Ánh mắt Chu Khung lạnh như băng nhìn về phía Thôn Phệ Đại Trận trên dãy núi, không hề có phần dao động.

Đối với uy lực của trận pháp này hắn rất hiểu rõ, trong trí nhớ của vị Trung Vực Tôn Giả năm xưa có ghi chép rất kỹ càng.

Sau khi Thôn Phệ Đại Trận được cải tiến, sẽ kết nối với thiên địa của toàn bộ Đông Vực, trừ phi có thể chống lại toàn bộ Đông Vực, nếu không thì căn bản không thể phá giải.

Sau đó!

Chu Khung đưa mắt nhìn về phía Ô lão và Ma Tôn, thấy hai người rõ ràng đều đang trọng thương, thầm gật đầu.

"Trọng thương là tốt, vừa lúc không ảnh hưởng đến kế hoạch thống nhất Đông Vực của bổn tọa!"

Chu Khung thầm nghĩ, thân hình lóe lên rồi biến mất, khi xuất hiện trở lại đã ngồi trên ghế Ma Long.

Lúc này!

Ô lão cũng đưa mắt nhìn về phía Chu Khung trên phi kiệu, ánh mắt lộ ra một tia suy tư, sau đó nói:

"Chu Giáo chủ, không biết ngươi có biện pháp nào giải quyết Thôn Phệ Đại Trận này không? Nếu có, có thể cho lão phu biết một chút được chăng?"

Nghe được lời nói của Ô lão, tất cả cường giả đều sững sờ, Ô lão vậy mà lại gọi Chu Khung là Chu Giáo chủ, mà không phải là Chu tiểu hữu.

Điều này rõ ràng là coi Chu Khung là tồn tại cùng cấp bậc với mình nhưng ý nghĩ này vừa mới xuất hiện đã bị bọn họ đè xuống.

Bởi vì chỉ bằng thủ đoạn vừa rồi của Chu Khung, đã có thể coi như là đại lão Đông Vực cùng cấp bậc với Ô lão.

Ô lão nói như vậy, không có gì là sai!

Giải quyết trận pháp?

Chu Khung lắc đầu mỉm cười, không đáp lời Ô lão, đương nhiên hắn có thể giải quyết Thôn Phệ Đại Trận này.

Nhưng!

Không phải là bây giờ!

Mà phải đợi đến khi Ma Giáo thống nhất Đông Vực mới giải quyết, bởi vì đến lúc đó lợi ích mới có thể đạt được tối đa!

Hiện tại nhiệm vụ giết Đế đã hoàn thành, kế hoạch mà hắn lập ra trước đó cũng đã hoàn thành một phần.

Man Châu đại địa này, không cần thiết phải ở lại nữa!

"Về tổng đàn!"

Giọng nói lạnh như băng của Chu Khung vang vọng khắp thiên địa!

"Tuân lệnh!"

Liên Sinh cung kính đáp!

Rống! Rống! Rống!

Chín con Ma Long dưới sự chỉ huy của Liên Sinh gào thét bay về phía Dương Châu.

Vèo!

Một tiếng xé gió vang lên!

Chỉ thấy Đại Bạch một trảo khống chế mười mấy cái vỉ nướng, một trảo nắm lấy Diệt Thế Ấn có phần tổn hại, nhanh chóng chạy về phía phi liễn.

Mẹ kiếp!

Ô Lão nhìn Chu Khung căn bản không trả lời câu hỏi của mình, trực tiếp ngồi phi liễn nhanh chóng rời đi, vẻ mặt ngơ ngác.

Cái gì thế này?

Lão phu vừa mới nói chuyện với ngươi chẳng lẽ ngươi không nghe thấy?

Đối với một lão nhân gia mấy ngàn vạn tuổi như ta, không biết tôn trọng một chút, quả thực là vô pháp vô thiên!

"Khụ... khụ..."

Ô Lão bị hành động của Chu Khung chọc tức đến ho khan nhưng trong lòng lại sinh ra một tia tuyệt vọng.

Bởi vì vừa rồi trạng thái của Chu Khung rất rõ ràng, hắn không giải quyết được vấn đề trận pháp thôn phệ.

Bằng không hắn nhất định sẽ ra tay!

Không nói trước hắn cũng là sinh linh Đông Vực, chỉ bằng vào việc hắn có thể nhanh chóng chạy tới Man Châu, còn vận dụng lá bài tẩy giết hai Đế giả, chính là người có đại nghĩa.

"Phụ thân, người không sao chứ!"

Ô Trấn Thiên nhanh chóng bay đến bên cạnh Ô Lão, đỡ lấy thân thể vẫn run rẩy của ông hỏi.

"Haiz, kiếp nạn đến rồi, trốn không thoát, về Ô đảo trước đi."

Ô Lão phất phất tay, quay người nói với Ma Tôn:

"Lão ma, ta đi về trước ổn định thương thế, sau đó sẽ nghĩ biện pháp phá trận pháp này, kém nhất cũng phải bảo đảm Đông Vực không bị nổ tung."

Dứt lời!

Ô Lão trực tiếp mang theo Ô Trấn Thiên xoay người rời đi!

"Sư tôn!"

Long Sát, Vũ Phong từ trong đám người nhanh chóng bay ra, đứng ở phía trước Ma Tôn cung kính hành lễ.

"Ừm!"

Ánh mắt Ma Tôn nhìn về phía hai người lộ ra một tia hài lòng, vừa rồi mặc dù ông vẫn luôn chiến đấu nhưng đối với Long Sát và Vũ Phong cũng rất chú ý.

Đặc biệt là Long Sát vừa rồi nghịch sát một cường giả Thiên Tôn nhị trọng, có thể nói là tuyệt thế yêu nghiệt.

"Sư tôn, vừa rồi Chu sư đệ rời đi, sao không đến chào hỏi người cũng quá không biết lớn nhỏ rồi."

"Đúng vậy sư tôn, người thu nhận Chu sư đệ từ khi nào vậy, tu vi của hắn đột phá cũng quá đáng sợ, sắp đuổi kịp sư..."

Long Sát và Vũ Phong vội vàng hỏi Ma Tôn, bọn họ muốn hỏi vấn đề này đã rất lâu rồi.

"Hai ngươi nói là Chu Khung?"

"Đúng vậy, hắn không phải là đệ tử mới của người sao?"

"Hiện tại ta chỉ còn hai người các ngươi là đệ tử còn sống, làm gì có thời gian thu nhận đệ tử khác."

Ma Tôn chau mày, nói:

"Cái gì?"

Long Sát và Vũ Phong nghe vậy, cả hai đều giật mình kinh hãi. Chu Khung lại không phải là đệ tử của sư tôn bọn hắn?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free