(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 124: Đập Nát
Kayfeitian đỡ được cú nện của Darmil, liền vung đao định chém xuống. Nhưng chưa kịp ra tay, hắn lại phải thủ thế, giơ tay đỡ cú quật búa ngang của Darmil.
Kayfeitian hoàn toàn không ngờ Darmil có thể tiếp tục ra đòn ngay khi hắn vừa đỡ. Thậm chí ngay sau cú đỡ thứ hai, rõ ràng Darmil đã chuẩn bị cho đòn đánh tiếp theo.
Darmil hết nện rồi quật, lại nện tiếp, liên tục không ngừng nghỉ. Nó không có ý định để đối thủ có thời gian phản công. Nếu thế mạnh của Kayfeitian là phòng thủ, Darmil thực sự muốn xem hắn ta có thể trụ được bao lâu.
Khi đỡ đến đòn thứ bảy, Kayfeitian cảm thấy có điều chẳng lành. Hắn vốn định chống đỡ, chờ Darmil mỏi tay rồi ra đòn chí mạng, nhưng có vẻ nó sẽ không dừng lại sớm.
Kayfeitian có thể có khả năng phòng ngự mạnh mẽ, nhưng hắn biết rõ việc duy trì kỹ năng này là có giới hạn. Tình huống hiện tại không khác gì cả hai đang so đấu thể lực và nguyên khí, và có vẻ Kayfeitian sẽ là người không trụ nổi.
– Tên điên.
Kayfeitian thốt lên, rồi lấy ra một tấm khiên lớn che chắn bản thân. Nếu không thể tìm được kẽ hở để tấn công, hắn cũng không cần hao phí nguyên khí để duy trì kỹ năng làm gì. Sử dụng khiên để chống đỡ mới là lựa chọn đúng đắn hơn cả.
– Giờ thì xem ai là tên nhát gan nào.
Darmil nói lớn, tiếp tục quật cây búa trong tay. Phản lực từ cú va chạm với tấm khiên khiến tay Darmil có hơi tê, nhưng nó chẳng lấy đó làm e ngại, không ngừng lặp lại từng cú một.
Một cú, hai cú rồi ba cú. Chẳng mấy chốc, số đòn đánh của Darmil lên tấm khiên đã vượt quá mười. Hai tay của nó giờ đã tê rần, bắt đầu có cảm giác đau nhức. Nếu là người thông minh, hoặc còn chút tỉnh táo lúc này, hẳn nó sẽ dừng lại, lùi về để tìm cách tấn công khác. Nhưng Darmil không thuộc hai loại người đó, nên nó vẫn tiếp tục hành hạ đôi tay mình.
Kayfeitian ở phía sau tấm khiên, cảm nhận lực tác động càng ngày càng mạnh, không kiềm được cảm thấy lo sợ. Hắn thoáng chốc đã cho rằng mình gặp ảo giác, nhưng từng cú nện tiếp theo đã hoàn toàn phủ định nghi ngờ ấy.
Việc kéo dài tình trạng này hoàn toàn không ổn, Kayfeitian nhận ra. Sức mạnh của Darmil rất lớn, nhưng chính khả năng duy trì sức mạnh đó lâu dài mới khiến hắn thực sự lo lắng. Không gì đảm bảo Kayfeitian sẽ chịu đựng được lâu hơn Darmil.
Dù nghĩ thế, Kayfeitian cũng không có cách nào thay đổi tình thế. Nếu giờ hắn từ bỏ phòng thủ mà lao lên tấn công thì chẳng khác nào tìm đường chết. Kỹ năng ‘Trảm sát’ của hắn không phải dùng để đối chiến, mà là để giết địch.
– Nói gì đi xem nào!
Darmil hô lớn, nện một búa hết lực vào tấm khiên c���a Kayfeitian, khiến hắn bị đẩy lùi hơn một mét. Cú nện với uy lực bùng nổ này khiến Kayfeitian, dù đang trong trạng thái phòng thủ, cũng không kìm được mà kêu lên một tiếng. Hắn rõ ràng đã chịu sát thương.
– Chó chết!
Kayfeitian gằn gi���ng, vứt khiên sang một bên rồi rút đao ra, sẵn sàng sử dụng kỹ năng của mình. Cú va chạm vừa rồi đã cho thấy rõ ràng rằng quyết định phòng thủ của hắn là sai lầm.
Thấy hành động đó của Kayfeitian, Darmil mỉm cười thích thú. Cuối cùng thì đối thủ cứng đầu này của nó cũng chịu ra đấu một trận đàng hoàng.
Darmil dậm chân trên đất, phóng người lao đến Kayfeitian, cây búa trong tay nện thẳng xuống.
Thấy thế, Kayfeitian cắn chặt răng đưa tay lên đỡ, đồng thời cầm đao kích hoạt kỹ năng ‘Trảm sát’ của mình rồi chém một nhát.
Cú nện búa đầy uy lực của Darmil khiến cánh tay dù đã hóa sắt của Kayfeitian gãy cong. Thế nhưng đòn tấn công của hắn cũng không dừng lại, chém lên ngực Darmil, để lại một vết thương sâu hoắm.
Máu từ vết thương chảy ra ồ ạt, đau đớn vô cùng. Nhưng lúc này, trên khuôn mặt Darmil lại chỉ có sự vui sướng và thỏa mãn.
Đây mới là điều mà nó mong muốn.
– Tuyệt!
Darmil hô lớn, giơ búa lên nện xuống lần nữa lên người Kayfeitian. Lúc này, tay Kayfeitian đã gãy, hắn cũng không ngu ngốc dùng phần thân thể khác để chống đỡ đòn tấn công chết chóc của Darmil, liền lập tức nhảy bổ sang một bên né tránh.
Sát thương từ kỹ năng ‘Trảm sát’ gây ra không hề nhỏ. Kayfeitian đã đạt được mục đích của mình, chỉ cần kéo dài thời gian và tìm cơ hội kết liễu Darmil.
Darmil đưa mắt nhìn theo Kayfeitian, lòng cảm thấy vô cùng khó chịu. Hắn ta vậy mà tránh thoát rồi, giờ còn lùi đi như định bỏ chạy.
“Không được…”
– Trở lại đánh tiếp nào!
Darmil nói lớn, lao theo Kayfeitian, giơ búa lăm lăm đập xuống.
Kayfeitian ban đầu bước lùi, thấy bị đuổi thì quay người bỏ chạy ngay. Chỉ có điên mới ở lại đấu cứng với Darmil lúc này.
– Chạy đi đâu…
Darmil cười nói, bước chân ngày càng nhanh hơn. Tốc độ vốn là điểm yếu của Kayfeitian, chẳng mấy chốc hắn đã bị Darmil đuổi kịp và nện liền một búa xuống.
Kayfeitian cũng biết rõ mình không đủ nhanh, liền nhảy sang một bên để tránh. Bình thuốc hồi phục khí huyết hắn vừa uống đã có chút tác dụng, chỉ cần đợi hồi phục xong là có thể liều mạng tung đòn ‘Trảm sát’ lần nữa.
Nhưng kế hoạch của Kayfeitian không dễ thực hiện như thế. Hắn vừa nhảy tránh thì Darmil chợt lấy ra một cái chùy, quật tay ném thẳng vào người hắn.
Một tiếng nổ vang lên, cùng với xung chấn lan ra từ người Kayfeitian.
Kayfeitian kêu lên đau đớn rồi ho sặc sụa. Hắn cảm thấy khó thở, người tê rần. Cú va chạm với cái chùy gây sát thương lớn hơn bất cứ đòn tấn công nào hắn từng gánh chịu.
Kayfeitian không suy nghĩ được nhiều, cũng không kịp làm gì. Hắn vừa mới cắn chặt răng định ngồi dậy thì đã bị Darmil đập một búa vào lưng, tê điếng. Cảm giác khắp người hắn giờ đây không còn rõ ràng, nhưng chắc chắn toàn thân đã phế mất rồi.
– Kết thúc rồi.
Darmil trầm giọng bảo, rồi bổ một búa vào đầu Kayfeitian, đập vỡ nát. Thiết nhân quán quân hạng Gravito hai năm trước cứ thế tan thành những đốm sáng li ti.
Thông tin chiến thắng trận đấu nhanh chóng hiện lên trong tâm trí Darmil, nhưng lại không khiến nó vui vẻ chút nào. Tất cả cảm xúc giận dữ, hưng phấn, hào hứng vừa nãy chợt trở nên thật nhạt nhòa.
Trận đấu này không phải thứ Darmil mong đợi. Thiết nhân Kayfeitian, hắn ta thật sự có khả năng phòng thủ rất đáng nể, nhưng cũng quá yếu. Lúc Kayfeitian quyết định chịu một búa để chém Darmil, nó đã vui đến không màng vết thương của mình, để rồi thất vọng khi hắn quay người bỏ chạy.
– Cựu quán quân cái gì chứ…
Darmil lầm bầm, rồi mở cửa buồng bước ra ngoài. Người quản lý vẻ mặt ngạc nhiên bước lại chúc mừng mấy câu, nhưng Darmil không để ý chút nào, vội vàng rời đi.
– Trời đất! Vừa nãy thật quá dọa người rồi!
Howlei thốt lên, chạy tới vỗ lưng Darmil mấy cái.
– Kỳ phùng địch thủ của ta là tuyệt nhất!
Neh hào hứng hô lên. Cô nàng vui vì chiến thắng của Darmil còn hơn cả nó, đến mức tung hô địch thủ của mình.
– Ha ha. Thường thôi mà.
Darmil cười khì cho qua chuyện. Nó có vui đấy, nhưng lại chẳng cảm thấy tự hào gì về chiến thắng của mình. Nó thậm chí còn chẳng cảm thấy đó là một trận đấu hẳn hoi.
– Câu này… Câu này nghe thật là ngầu quá đi!
Howlei thốt lên, nắm lấy vai Darmil giật mấy cái đầy phấn khích.
– Còn phải nói! – Neh lên tiếng – Tên đó làm sao so được với kỳ phùng địch thủ của ta. Giờ hắn mà gặp Darmil thì sẽ phải trốn xa ba nghìn mét!
Darmil nhăn mặt, không biết phải làm thế nào cho phải. Nó thật không có ý xem thường Kayfeitian, chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
Nhưng quả thật, Darmil không hài lòng về tên thiết nhân này. Nó thất vọng.
Darmil không mất quá lâu để quay trở lại hội trường quan sát. Lần này, cả đoạn đường đều suôn sẻ, không hề gặp phải Tao và Kayfeitian, chứ đừng nói là bị cản trở.
Thời gian chờ đến trận chung kết là hơn nửa tiếng, còn dư không ít thời gian để Darmil tìm gặp nhóm Turan và Pongru. Dù sao thì đối thủ trận đấu tiếp theo là Natyr, không có gì phải chuẩn bị hay lo lắng.
Họ giờ hẳn cũng đang đợi Darmil trở về.
– Là cậu ta! Người đã đánh bại thiết nhân Kayfeitian đến kìa! – một người nào đó hô lên.
– Là tên cầm búa điên cuồng đó!
Tiếng hô nhanh chóng chuyển mọi sự tập trung lên người Darmil khi nó vừa vào hội trường chưa được mười giây.
Trong lúc Darmil còn đang hoảng hốt, quay qua quay lại không biết phải làm thế nào, một dáng hình đã lao ngay đến trước mặt, xô nó ra khỏi hội trường rồi đóng sầm cửa lại, dán luôn một tấm bùa lên đó.
– Không phải đã bảo đợi tôi đến đón cậu rồi sao?
Là Tiffia. Cô ta gắt gỏng với Darmil một câu, rồi trước khi nó kịp phản ứng đã vội bước đi.
– Theo tôi. Mau lên!
Dù lúng túng, Darmil cũng không còn cách nào ngoài chạy theo. Nó có ngoái đầu lại tìm Neh và Howlei, nhưng có vẻ hai người họ đã bị bỏ lại sau cánh cửa.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, hân hạnh được chia sẻ cùng độc giả.