(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 126: Đối Đầu
Trận đấu chung kết hạng Gravito giữa Darmil và Natyr đã không diễn ra vì Darmil không xuất hiện. Phần thắng cứ thế dễ dàng thuộc về Natyr.
Ban đầu, Darmil nhất quyết phải đấu với Natyr cho bằng được, nhưng sau khi nghe tin trạng thái của cô ấy không tốt thì cậu cũng đành từ bỏ. Thực tế, Turan không tin tưởng lắm vào khả năng kiểm soát sức mạnh cũng như chiến ý của Darmil, nếu cậu ta đấu với Natyr thì có khi lại vô tình thắng mất.
May thay, Turan đã có thể ngăn chuyện đó xảy ra.
“Bây giờ… chúng ta cứ ngồi đợi ở đây sao?” – Tiffia cất tiếng hỏi.
Tổ đội ba người của Turan đã ngồi chờ trước phòng của Camilier gần một tiếng đồng hồ rồi. Theo kế hoạch, khi nàng người sói tỉnh dậy mới có thể tiến hành bước kế tiếp, nhưng tình hình trông có vẻ tệ hơn Turan dự tính rất nhiều.
Camilier theo biểu hiện bên ngoài thì chỉ đang ngủ một giấc thật say mà thôi, nhưng Turan biết rõ chuyện không hề tốt đẹp đến thế. Tình trạng linh hồn của cô ấy mới là điều khiến cô ấy cần nghỉ ngơi nhiều đến vậy. Turan đã thử lay gọi nàng người sói vài lần nhưng cô ấy dường như sẽ không tỉnh dậy trong vài giờ tới.
Nghĩ ngợi hồi lâu, Turan bảo:
“Không có Camilier thì kế hoạch vẫn có thể thực hiện nhưng mà… tôi không an tâm để cô ấy ở lại một mình.”
“Ừ thì… Darmil?” – Tiffia thắc mắc.
“Không được.” – Turan đáp ngay – “Darmil là mấu chốt, chắc chắn phải tham gia. Bọn người kia chắc hẳn đã biết thông tin về cậu ta, nếu không xác định được vị trí của cậu ta, chúng sẽ không dễ dàng hành động. Phải dùng cậu ta để làm chúng lộ sơ hở.”
“Tổ đội của Pongru thì sao?” – Tiffia hỏi tiếp.
“Cũng không được. Tổ đội của Pongru cũng cần đủ người mới có thể đảm bảo chúng ta không thất bại. Họ là con át chủ bài để giúp chúng ta chống lại bọn người kia.”
“Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, kế hoạch của cậu thật tệ quá rồi!”
Tiffia hậm hực bảo, rõ ràng là không chịu nổi lời nói của Turan. Turan có hơi bất ngờ, nhưng cũng không trách cô ấy, dù sao thì khoảng thời gian này quả thật đã vất vả rồi.
“Phải thế nào mới tốt đây…”
Thực ra, ngoài nhóm của Pongru, Turan còn có thể nhờ tới sự giúp đỡ của Greiten, nhưng nó thật sự không muốn phải đi đến nước cờ tệ hại này. Dù rằng Turan có thể ngăn hai nhà Feinter và Hointarous gặp nhau trong suốt thời gian kế hoạch diễn ra, lại không có gì đảm bảo được rằng chuyện không bị phát giác sau này. Và tình hình khi đó chắc chắn sẽ trở nên rất tồi tệ v�� nó dám cùng lúc nhờ vả hai gia tộc đang đối đầu nhau.
“Để một người trong nhóm Pongru ở lại bảo vệ cho Camilier cũng không phải là không được…” Turan nói thầm. Nếu quả thật không còn cách nào khác, nó định sẽ để Natyr ở lại đây. Cô ấy là người có ít ảnh hưởng tới lực lượng của kế hoạch này nhất.
“Quả nhiên vẫn nên để tôi vào gọi cô ta dậy.”
Tiffia bảo, đứng dậy định rời đi. Turan tặc lưỡi, vội ngăn cản nhưng trước khi nó kịp hành động thì Darmil đã chặn Tiffia lại.
“Cô Tiffia… Tôi nghĩ… chúng ta nên tin tưởng Turan.” – Darmil cất tiếng – “Cậu ta dù sao cũng là đội trưởng của chúng ta.”
“Không phải là tôi không tin tưởng Turan.” – Tiffia vội đáp – “Nhưng Camilier thật sự là…”
Tiffia không nói hết lời mà hừ một tiếng rồi quay đi, đứng tựa vào tường vẻ đầy bực tức. Turan không cần nhìn cũng biết phần lớn nguyên nhân mọi chuyện, nhưng nó lại không có thời gian để giải quyết hay sửa chữa mấy mối quan hệ này. Giờ nó cần tập trung vào việc điều chỉnh lại kế hoạch đối phó với bọn người kia.
“Được rồi.” – Turan lên tiếng – “Chúng ta sẽ đánh cược một lần vậy.”
“Ý cậu là…?” – Tiffia thắc mắc.
“Đi thôi.”
Turan nói, cất bước rời đi luôn.
Tiffia nhìn theo, chần chừ một lát rồi cũng bước vội theo, hỏi nhỏ:
“Chúng ta đều đi… Thật sự ổn chứ?”
Turan nhăn mày. Tiffia quả thật có hơi phiền phức. Cô ấy rõ ràng là không hề ghét Camilier, ngược lại còn có vẻ lo lắng cho nàng người sói hơn ai hết. Phản ứng cùng hành động của cô ấy dường như bắt nguồn từ việc không muốn tổ đội bị kéo chân.
“Mà một trong số những kẻ đang kéo chân cũng là cô ta chứ ai…” Turan lẩm bẩm. Nó tất nhiên không định nói thẳng ra điều mình đang nghĩ trong lòng này. Tiffia hay Camilier thì đều quan trọng cả, và nó cũng không phải là kẻ cực đoan đến mức không thể cho đồng đội của mình đôi chút thời gian.
Sau đó, Turan rời khỏi tòa nhà thi đấu, trùm kín đầu bằng một tấm áo choàng, đi ngay bên cạnh nó là một dáng người nhỏ nhắn cũng đang che kín mình trong chiếc áo choàng tương tự.
Trời đã về đêm, nhưng những ánh đèn vẫn xen kẽ soi sáng cả ba bóng người đang rảo bước trên đường.
“Chúng sẽ xuất hiện chứ?”
Tiffia cách không xa ở phía sau, bước lên hỏi nhỏ. Cô ấy bấy giờ bộ dạng cũng không khác Turan là mấy.
“Chúng không còn lựa chọn nào khác.” – Turan đáp – “Vì chúng đã thất bại một lần rồi, sau đó bị đuổi đánh thêm lần nữa, nếu không ra tay dứt khoát làm cho xong thì đến lúc Camilier thiết lập điểm hồi sinh mới sẽ không còn cơ hội nữa.”
“Quả thật…” – Tiffia lẩm bẩm – “Vậy ra đó là lý do mà giờ chúng ta đến thẳng điện thờ ở trung tâm thành phố ư?”
Điện thờ ở trung tâm thành phố thực ra không phải là nơi mà Turan nên hướng tới bây giờ. Nó vẫn luôn hiểu rõ một điều rằng những điện thờ chính thống như thế mới là nơi dễ bị mai phục, và cũng là nơi nguy hiểm nhất.
Nhưng gây áp lực để khiến bọn người kia ra tay thì vẫn là cần thiết. Và khi áp lực đó lên đến đỉnh, Turan chỉ cần nhẹ nhàng thêm vào chút xúc tác thì chúng sẽ không chịu nổi nữa mà buộc phải hành động.
Turan nghĩ, nhưng không định lên tiếng xác nhận hay phủ định gì. Mặt khác, nó đã có thể mơ hồ cảm nhận được sự hiện diện của kẻ nào đó đang lần bước theo mình ở không xa phía sau.
“Tốt.” Turan thì thầm. Mọi việc cho đến giờ tiến triển hoàn toàn thuận lợi như đã định. Darmil hẳn cũng đã làm theo kế hoạch rồi, chắc không lâu nữa thì bọn người kia sẽ vây lấy cả bọn thôi.
Bước chân của Turan dần trở nên vội vàng hơn, thể hiện rõ sự gấp gáp cùng bất an. Và không khác gì nó, kẻ đáng nghi kia cũng vội vã đuổi theo.
“Ngay chỗ này.”
Turan lên tiếng, đột ngột xoay người rẽ vào một con hẻm tối bên phải mình khi chỉ còn cách điện thờ trung tâm chừng trăm mét. Nó sau đó liền kéo tay dáng người bên cạnh, cất bước chạy luôn.
“Chúng mất bình tĩnh rồi.”
Tiffia chạy ngay bên cạnh, lên tiếng. Khả năng nghe và quan sát của cô ấy, dù chỉ là một Nihr, nhưng dường như vẫn đáng tin cậy hơn Turan. Dù vậy, hơn tất cả, âm thanh đằng hắng vang lên từ người mà Turan đang nắm tay kéo chạy theo mới là điều khiến nó hoàn toàn chắc chắn về tình hình hiện tại.
Bọn chúng thật sự đã cắn câu.
Việc Turan đột ngột bỏ chạy khi tới gần điện thờ trung tâm đã cho thấy rằng nó đã biết về kẻ địch đang ẩn nấp bên trong. Khi mọi chuyện vượt ra khỏi tầm kiểm soát của bọn người kia, chúng hẳn chỉ còn cách vội vàng hành động mà thôi.
Và không khác suy nghĩ của Turan là mấy, tiếng bước chân vội vã phía sau nó ngày càng nhiều hơn, và cũng ngày càng gần hơn. Turan không hề chạy chậm, mà là bọn chúng quá nhanh.
“Chúng sẽ bắt kịp sớm thôi.” – Tiffia cất tiếng.
“Thế thì không cần phải chạy nữa.”
Turan đáp gọn, nhanh chóng giảm tốc độ lại rồi dừng hẳn. Nó sau đó xoay người, nhìn vào từng bóng dáng của đám đang đuổi theo mình.
Tổng cộng có bốn tên, số lượng không nhiều, nhưng hoàn toàn áp đảo lực lượng mà Turan đang có ở đây.
“Có sáu tên.”
Tiếng nói nhỏ vang lên bên cạnh Turan, và thông tin ấy nhanh chóng được xác nhận khi hai kẻ nữa nhảy ra từ hai bên, chặn đứng đường lùi của nó.
“Chỉ có thế thôi ư?” – Turan hỏi lại.
Không có tiếng trả lời, mà thay vào đó là một cái gật đầu nhẹ mà Turan phải để ý rất kỹ mới nhận ra.
“Tiffia. Kéo dài thời gian cho tôi.”
Turan cất tiếng, xong thì lập tức kích hoạt ngay kỹ năng chủ đạo của bản thân. Đây là lần đầu tiên nó dùng kỹ năng ‘Thông hiểu’ ngay giữa chiến trận, và vì vậy không dám tự tin rằng có thể hoàn thành nó trong thời gian ngắn.
Những luồng thông tin nhanh chóng tràn ngập toàn bộ tâm trí của Turan khiến nó choáng váng, phải vịn vào cơ thể nhỏ nhắn bên cạnh mới có thể giữ mình không ngã vật ra. Kiểm tra thuộc tính của cả bốn người trong một khoảng thời gian chóng vánh quả thật có hơi quá sức với nó.
Nhưng là đáng. Chỉ cần Turan không gục mất, lượng thông tin nó có được sẽ giúp ích trận chiến này rất nhiều.
Turan ngay khi lấy lại sự tỉnh táo thì vội vàng sắp xếp đống thông tin trong đầu mình ngay. Chốc lát, tâm trí nó dần bị choáng ngợp bởi sự ngạc nhiên không thể tin được mà phải cố lắm mới không thể hiện ra trên mặt.
Cả bốn tên trước mặt Turan, vậy mà toàn bộ đều là Nihr. Trong một vài giây, Turan đã nghĩ rằng mình nhầm lẫn, hay rằng kỹ năng chủ đạo của nó có sai sót, nhưng rất nhanh nó liền phủ định điều vốn không thể nào xảy ra. Kẻ địch dù có thể tạo ra ảo giác thì cũng không thể biết về kỹ năng chủ đạo của Turan, tất nhiên không thể tạo ra được cảm giác chân thật đến thế.
“Turan. Chúng không thèm nghe tôi, định ra tay rồi.”
Tiffia lên tiếng. Cô ấy từ nãy giờ đã dọa nạt và cố gắng dò hỏi kẻ địch nhưng dường như không có hiệu quả.
“Cô lo liệu hai tên phía sau được không?”
Turan cất tiếng hỏi. So với bốn tên Nihr trước mặt, nó lo lắng hơn về hai kẻ mà bản thân không kịp dùng kỹ năng ‘Thông hiểu’ để kiểm tra.
“Giải quyết dứt điểm thì không dám.” – Tiffia đáp – “Nhưng giữ chân chúng cho đến lúc nhóm của Pongru đến thì hẳn là được.”
“Vậy Natyr, cô cùng Tiffia đối phó với hai kẻ đó đi.”
Turan vội nói, buông tay khỏi dáng người nhỏ nhắn bên cạnh. Rồi ngay trước khi Tiffia hay cô nàng người thú kịp thắc mắc, nó nói tiếp:
“Cứ tin ở tôi.”
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.