(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 155: Hỏi đáp
– Ta cho phép, ngươi hỏi. – Tử thần cất tiếng.
Turan ngạc nhiên. Ngay từ đầu, khi đối mặt với Tử thần, nó đã mang tâm thế của một kẻ yếu, tưởng chừng đã bỏ mạng, chỉ còn cách chấp nhận bị tra hỏi.
Trong chốc lát, Turan không biết nên hỏi điều gì. Không phải nó không có thắc mắc, mà là không biết có nên nói ra những điều ấy hay không. Dù sao, không gì đảm bảo Tử thần sẽ trả lời hai câu hỏi. Thậm chí, ngay cả một vấn đề cũng có thể không được giải đáp, và biết đâu hắn ta chỉ muốn trêu đùa Turan.
Hồi lâu, Turan thở dài một tiếng như chấp nhận số phận, rồi hỏi:
– Tôi có từng chết chưa?
Tử thần không trả lời mà im lặng nhìn về phía Turan. Ánh mắt của hắn ta, dù không thể thấy xuyên qua lớp màn đen đặc, vẫn khiến nó không kìm được mà cúi gằm mặt xuống, cả người run rẩy.
Đó là sợ hãi. Nỗi sợ này cực kỳ giống nỗi sợ cái chết mà Turan đã phải chịu đựng không biết bao nhiêu lần. Nó không biết điều này có phải là bình thường hay không, nhưng rõ ràng mỗi khi nghĩ đến việc bản thân có thể tử vong, tất cả những thứ khác đều chợt trở nên không còn quan trọng nữa.
Turan cảm giác rằng chính nó sẽ làm mọi cách, bất kể hành động đó có vô nhân tính, bất nhân bất nghĩa đến đâu, chỉ để tìm đường sống.
Trước đây, nó cũng không phải là kẻ đáng khinh như vậy. Không biết từ khi nào bản thân đã thay đổi đến mức không còn nhận ra được nữa.
– Ngươi, còn sống.
Tử thần đột nhiên cất tiếng. Đó không phải là một câu trả lời trực tiếp, nhưng Turan dựa vào lời này mà tự có thể hiểu ra.
“Thật tốt.” Turan nghĩ thầm, trong lòng liền trút bỏ được một gánh nặng đã khiến mình khốn khổ bấy lâu.
– Vậy, đây là đâu?
Turan đặt ra câu hỏi thứ hai.
“Nếu như mình vẫn chưa chết, vậy vì lý do gì lại xuất hiện ở nơi này, và đây là nơi nào?”
Tử thần không đáp mà nâng cánh tay gầy guộc lên, ra hiệu mời. Turan nhìn theo cánh tay thì thấy chiếc tách vốn đã cạn sạch của mình không biết từ khi nào đã đầy trở lại, và vẫn là thứ chất lỏng đặc quánh màu đen.
Turan nuốt khan một ngụm. Nó không cần nghĩ cũng đã hiểu ý của Tử thần: hắn ta muốn nó uống thêm lần nữa mới chịu trả lời câu hỏi của mình.
Thứ chất lỏng đen đặc trong tách không có vẻ gì gây hại cho Turan, ít nhất là cho tới bây giờ. Dù vậy, trong lòng nó vẫn dâng lên cảm giác muốn tránh xa thứ chất lỏng kỳ dị ấy. Trực giác mà Turan vốn không mấy tin tưởng, giờ lại khiến nó không thể không nghe theo.
– Ngươi chẳng còn cách nào khác.
Tử thần cất tiếng, giọng không nặng không nhẹ, nhưng lại khiến Turan nhận ra rằng hắn ta đang ép nó phải uống.
“Vốn chẳng có lựa chọn nào, phải không?” Turan nói thầm, đưa tay nâng tách lên, uống một hơi cạn sạch. Thứ chất lỏng ấy, giống như lần trước, vừa trôi vào cổ họng nó đã chợt tan ra, hòa nhập vào cơ thể.
Tuy nhiên, Turan rất nhanh liền nhận ra lần này có sự khác biệt. Nó cảm thấy cả người mình nặng trĩu, không phải kiểu cảm giác bị một áp lực hay vật nặng đè lên, mà là chính cơ thể nó đang tự gia tăng trọng lượng.
Tử thần trông thấy Turan uống xong thì gật nhẹ đầu tỏ vẻ hài lòng, rồi bảo:
– Nơi đây, gọi là Khamaelsiz.
Chỉ vỏn vẹn bấy nhiêu đó. Turan đợi thêm một lúc nữa nhưng đáp lại nó chỉ là sự im lặng. Tử thần không có vẻ gì sẽ nói thêm lời nào nữa.
“Chịu thiệt rồi… nhỉ?” Turan lẩm bẩm.
– Ngươi, còn một câu hỏi cuối cùng.
Tử thần cất tiếng, vẻ thúc giục.
Turan nghe vậy thì có chút hoảng. Dù không ưa gì thứ chất lỏng đặc quánh màu đen khiến cả người mình trở nên nặng nề, nhưng nó vẫn muốn moi thêm thật nhiều thông tin từ hắn. Không cần phải là một kẻ cuồng tri thức thì vẫn có thể rõ rằng hiểu biết càng nhiều sẽ càng có lợi, giúp mình tiếp cận và đạt được nhiều thứ hơn.
Mặt khác, tất cả những bí ẩn đang xoay quanh Turan tại nơi đây, chắc chắn là không thể xem nhẹ.
Turan hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cố giữ bình tĩnh mà nhìn vào trong chiếc tách trên tay. Thứ chất lỏng màu đen đặc quánh trong tách đã đầy lại rồi, sẵn sàng để nó uống vào như một cái giá cho câu hỏi kế tiếp.
– Ngài là…
Turan nói đến đây thì ngừng lại. Nó vừa định hỏi về thân phận của kẻ đang ở trước mặt mình, nhưng rất nhanh liền nhận ra điều đó chẳng giúp ích gì cho mình.
Dù sao thì, chỉ khi tiếp cận tử vong, Turan mới đến gặp Tử thần mà thôi.
– Viên đá rốt cuộc là cái gì?
Turan hỏi. Nó đã luôn thắc mắc về thứ nằm bên trong mình bấy lâu nay, thứ có thể áp chế cả Thần ấn của một Chính thần. Nếu có thể biết đây là gì, hay thậm chí là xuất xứ của viên đá, Turan có thể dựa vào đó tìm cách chống lại cả các Chính thần.
Nói rồi, Turan nâng tách lên uống cạn. Thứ chất lỏng màu đen đặc quánh, không khác gì hai lần trước, vừa vào tới cổ họng nó đã tan ra, nhập vào cơ thể.
Thật nặng, là điều đầu tiên Turan nhận ra. Ngay sau đó, cả người nó trở nên vô lực, ngả vật ra trên nền đất đen kịt. Nó gắng gượng ngồi dậy thì liền nhận ra mình không còn điều khiển được cơ thể nữa.
Khung cảnh trước mắt Turan mờ dần đi, bên tai bắt đầu vang lên những âm thanh hỗn loạn, cả người thì tê rần.
– Là mảnh vỡ Thời đại.
Turan chỉ kịp nghe vậy rồi mọi thứ xung quanh nó chìm vào đêm tối. Rồi nó không còn cảm nhận được gì nữa.
Turan bừng tỉnh. Nó lúc này đang nằm sấp trên nền đất lạnh ngắt, mũi ngửi thấy mùi gì đó chua chua.
Không mất quá lâu để Turan nhận ra tình huống của mình, vội vàng ngồi dậy, lùi lại tránh xa mấy bãi nôn của chính mình.
Trời vẫn đang là đêm, có ánh đèn đường chiếu xuống.
Camilier đã bị thần Fyratr bắt đi rồi, hẳn là lành ít dữ nhiều. Cô ta trước khi đi có nói gì đó về sói tuyết trắng và hồn máu, ngoài ra thì Turan không nghe rõ, và trước khi nó kịp nghĩ thêm điều gì thì đã gục ngã.
Giờ tỉnh dậy, kỳ lạ thay, trong tâm trí Turan lại hiện lên ba thông tin: nó còn sống, một nơi tên Khamaelsiz, và viên đá màu lam nhạt kia là mảnh vỡ Thời đại.
Đối với thông tin đầu tiên, Turan rất dễ dàng chấp nhận. Dù sao thì bản thân nó giờ đang thở, đang nhìn, đang nghe, đang cảm nhận từng hơi lạnh của buổi đêm thấm lên da thịt, tất nhiên là nó vẫn còn sống.
Thông tin thứ hai, Turan đành chịu không nghĩ được gì, chỉ có thể để dành thời gian tìm hiểu xem Khamaelsiz là nơi nào sau.
Còn lại, thông tin cuối cùng, Turan không khỏi mừng thầm trong bụng. Nó đã luôn thắc mắc về viên đá, giờ không biết từ đâu lại có được thông tin này, nên vui mừng khôn xiết. Dù rằng thông tin có thể không chính xác, nhưng Turan cũng chỉ cần một đầu mối để tìm tòi thêm, vẫn còn tốt hơn là không có gì.
“Là do ‘Thông hiểu’ sao?” Turan tự hỏi. Đống thông tin tự nhiên có được này, nó chỉ có thể nghĩ đến một khả năng duy nhất là do kỹ năng chủ đạo của mình. Tuy nhiên, Turan cũng không mấy tin tưởng vào khả năng này, chỉ là không tìm ra được lời giải thích nào khác.
– Giờ, trở về đã.
Turan cất tiếng, đứng dậy, nhắm hướng quán rượu bà Lylat mà đi.
Đối với việc thần Fyratr bắt đi Camilier, Turan thật sự chẳng có cách giải quyết nào. Dù sao thì đây cũng là hành động của một Chính thần, một kẻ chỉ mới Thần cấp 2 như nó hiển nhiên chẳng thể làm gì được. Tạm thời, nó chỉ có thể mong là nữ người sói không bị thương tổn, rồi chờ đến khi có thể liên hệ với thần Syrathr để hỏi.
– Sói tuyết trắng, hồn máu…
Turan vừa đi, vừa nói nhỏ. Hai từ này là manh mối duy nhất nó có được về hành động đột ngột của thần Fyratr.
Từ đầu tiên thì Turan có biết, chính là chủng tộc của Camilier. Cô ta là một người sói tuyết, sinh sống ở vùng Kennhel lạnh giá ở phía đông bắc vương quốc Danlion. Turan không có nhiều thông tin về chủng tộc này, và nó đoán là mình sẽ phải tốn không ít công sức để tìm tòi thêm.
Nghe từ "Hồn máu", Turan thấy hơi lạ tai. Nó biết nữ người sói sở hữu linh hồn song sinh, nhưng hồn máu thì nó chưa từng nghĩ tới. Dù sao thì những thứ nó biết về cô ta, cũng như thứ mà cô ta đã thể hiện ra, chẳng có gì liên quan đến máu.
“Thật sự là hồn máu à…?”
Turan trở về tới quán rượu bà Lylat thì đã gần mười một giờ đêm. Tầm này quán bà ta đã vắng tanh, chủ yếu là vì bà chủ đã đuổi hết khách đi để đóng cửa.
Turan bước vào trong. Bà Lylat đang đếm tiền, trông thấy thì hỏi:
– Mày về rồi đấy à. Tưởng trốn cùng cô nhóc kia luôn rồi chứ.
Giọng bà Lylat không có vẻ gì là giận dữ mà chỉ đơn giản là châm chọc. Bà ta hẳn là bị mấy đồng tiền trước mặt mình khiến nguôi giận rồi.
– Người quen của tôi thôi. – Turan giải thích – Và người ta cũng lớn, đủ tuổi uống rượu rồi đấy.
Bà Lylat nghe vậy thì cười khẩy một tiếng, bảo:
– Ừ, tao tin.
Lời là thế, nhưng giọng điệu bà Lylat cho thấy rằng bà ta chẳng tin một chút nào.
Turan tặc lưỡi, không định đôi co cùng bà chủ nữa mà quay người bước về dãy phòng trọ. Nó đi chưa được mấy bước thì phát hiện một dáng người đứng nép mình ở cửa, rất nhanh nhận ra đó là Oviar.
Turan nhìn thấy, sực nhớ đã lâu không gặp Oviar, cũng đã khoảng hai tuần rồi. Nó không phải là nó không trở về quán bà Lylat lần nào trong suốt khoảng thời gian đó, mà cô ta dường như cố tình tránh mặt nó, muốn tìm cũng chẳng thấy đâu cả.
– Oviar.
Turan cất tiếng gọi, bước lại gần.
Oviar nghe gọi thì cả người giật nảy một cái, nhưng cũng không quay sang đáp lời Turan.
Thấy vậy, Turan lắc nhẹ đầu. Cô nàng này, nó về cơ bản là chẳng có cách giải quyết nào ổn thỏa.
“Lời cô ta hẳn không phải là giả.” Turan nói thầm. Nó vẫn nhớ lần trước đề cập đến chuyện đột phá Nihr, Oviar đã nói rằng không muốn thăng cấp. Điều này đã khiến Turan đau đầu rất nhiều, vì một Nihr không muốn thăng cấp, nó thật sự không tài nào hiểu nổi.
Cho đến giờ, Turan vẫn còn cảm nhận được rất rõ khát vọng đột phá Nihr của bản thân khi xưa, dù giờ nó đã là một du hành giả chân chính. Nếu thời gian có quay trở lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, Turan vẫn sẽ lựa chọn con đường cũ.
Turan đứng nhìn bóng lưng Oviar hồi lâu, định chào thêm lần nữa nhưng rồi lại thôi. Nếu cô nàng đã không muốn đối mặt với mình thì nó cũng không nên cưỡng ép, chỉ khiến mối quan hệ của cả hai thêm tệ hơn.
Hơn cả, giờ Turan cũng đã có đủ chuyện phải lo rồi.
– Anh Turan.
Đang lúc Turan rời đi thì một tiếng gọi vang lên. Nó nghe, nhưng cũng không quay người lại, chỉ đứng im đó. Giọng nói này, đâu còn ai khác ngoài Oviar.
– Anh giờ… đã là du hành giả rồi nhỉ?
– Ừm. – Turan đáp gọn.
– Em ủng hộ anh.
Turan cười nhạt, không biết nên nói gì. Nếu phải mô tả cảm giác của nó lúc này, thì đó là hờ hững.
Có một người từ phía sau ủng hộ việc mình làm, tán đồng với mình thì thật tốt, nhưng không phải là điều Turan mong muốn. Đối với nó, có hay không người như thế thì việc nó đã định làm vẫn sẽ phải làm cho bằng được.
Dù sao thì, bao nhiêu là khó khăn, giờ cũng chỉ có một mình Turan đối mặt mà thôi.
– Cám ơn.
Turan nói ra, là lời thật lòng. Rồi nó bảo tiếp:
– Nếu cô có khi nào muốn dứt bỏ số phận Nihr của mình… báo tôi một tiếng là được.
Nói rồi, Turan sải bước bỏ đi. Từng bước chân không hề vội vàng, nhưng lại vô cùng dứt khoát, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Oviar.
Mọi quyền lợi liên quan đến bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin được ghi nhận.