(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 21: Wyndur
Chiếc xe xuyên địa hình băng băng qua cánh đồng cỏ bát ngát xanh. Wyndur ngồi ở ghế sau, chân vắt chéo đặt lên ghế trước, hai tay chắp sau đầu. Tâm trạng cậu đang rất tốt, nên miệng cậu cười toe toét, hoàn toàn không hợp với cặp kính đen, mái tóc xoăn bạch kim cùng bộ com-lê màu đen lịch lãm của mình.
– Chúng ta có ghé khu phố Rahm không, thưa Phó đoàn trưởng?
Tiếng của cô gái đang lái xe vang lên. Wyndur nghe, đôi lông mày khẽ chau lại. Theo lịch trình thông thường, mỗi lần đến đây, cậu đều sẽ ghé qua khu phố của Nihr này để đảm bảo mọi thứ được sắp xếp ổn thỏa. Thế nhưng hôm nay thì khác, việc kiểm tra lại không còn quan trọng bằng cuộc gặp chiều nay. Cậu không thể để buổi chiều nay bị ảnh hưởng xấu một cách không đáng có.
– Không cần. – Wyndur lên tiếng. – Cứ tiến thẳng vào thành Yeit thôi.
– Vậy chúng ta sẽ đến sớm rất nhiều? – cô gái hỏi lại.
Wyndur không phủ nhận. Cậu thừa biết đến quá sớm cũng chẳng hay ho gì.
– Đến chỗ Welt. Tôi sẽ cần chuẩn bị một số thứ.
– Rõ. Thưa Phó đoàn trưởng.
Rồi chiếc xe lại lao đi vun vút trên cánh đồng cỏ. Nhưng chỉ vài phút sau, một tiếng “tinh” nhỏ vang lên bên tai Wyndur. Âm thanh bất chợt khiến Wyndur có chút khó chịu, nhưng lại nhanh chóng chuyển sang nghiêm nghị khi nhận ra ai là người gọi đến. Cậu vội chạm lên một thiết bị nhỏ sau tai phải, cất tiếng:
– Tôi nghe…
– Wyndur. – Âm thanh từ thiết bị cắt ngang lời Wyndur. – Tôi cần cậu giúp đỡ. Ngay bây giờ.
Giọng nói nam tính của người đối thoại đầy vẻ gấp gáp và từng chữ được gằn xuống, như để chắc chắn người nghe không thể sai sót. Wyndur biết vấn đề rất nghiêm trọng.
– Được. – Wyndur đồng ý ngay. – Có chuyện gì?
– Tôi cần thuốc giải độc bọ cạp vàng.
– Cái gì?! – Wyndur hốt hoảng. – Cậu trúng độc bọ cạp vàng ư?
Wyndur hiểu rất rõ sự nguy hiểm của độc bọ cạp vàng đối với một Nihr, cũng chính là người đang đối thoại với cậu. Cậu không thể để cậu ta gặp chuyện gì được. “Mặt khác, đây không phải là cơ hội để cậu ta ghi ơn mình sao?”
– Bây giờ cậu ở đâu? – Wyndur hỏi vội.
– Làng Veilr. – Người đối thoại đáp ngay. – Cậu phải chắc chắn giải quyết được chuyện này. Nếu không thì đừng làm phí thời gian của tôi.
Giọng nói mang chút đe dọa, nhưng Wyndur không để bụng, bởi cậu biết mình hoàn toàn có thể xử lý được. Dù sao, cậu cũng không dám đắc tội với đối phương.
– Yên tâm đi, Turan. – Wyndur nói, giọng chắc nịch. – Tôi sẽ không để cậu chết dễ dàng như vậy đâu.
Người đối thoại không đáp lời mà thay vào đó là tiếng “bíp” báo cuộc gọi đã kết thúc. Wyndur không chần chừ thêm chút nào, nói lớn:
– Cartien. Phóng thẳng đến làng Veilr. Hết tốc lực!
Wyndur mất gần mười lăm phút để đến được làng Veilr, một khoảng thời gian mà cậu đánh giá là quá lâu, và vì vậy cậu đã cằn nhằn Cartien suốt chặng đường. Độc bọ cạp vàng rút cạn ma năng của người nhiễm, lâu dần sẽ dẫn đến tình trạng cạn kiệt ma lực, cực kỳ nguy hiểm, đặc biệt là đối với một Nihr. Wyndur không thể để Turan gặp chuyện, không chỉ vì hôm nay cậu có nhiều việc cần bàn bạc với cậu ta, mà còn vì cậu có không ít kế hoạch chỉ có thể thành công khi có cậu ta tham gia. Nếu để cậu ta gặp bất trắc gì, cậu chắc chắn sẽ để vuột mất cơ hội quý giá mà chỉ mới đạt được hai ngày trước.
– Cậu đã đến. Sớm hơn tôi nghĩ một chút.
Người nói chuyện là Turan, cậu ta đã đứng chờ Wyndur ở đầu đường vào làng. Wyndur vội vàng đảo mắt khắp người Turan, rồi nhìn kỹ gương mặt cậu ta, xem có bất kỳ biểu hiện đáng lo ngại nào không. Thế nhưng cậu không hề nhận thấy Turan có bất kỳ dấu hiệu nào của việc trúng độc bọ cạp. Như thể đoán được suy nghĩ của Wyndur, Turan nói:
– Tôi vô sự. Là người khác. Mau theo tôi.
Rồi Turan quay người bước đi luôn. Wyndur thấy thế cũng không nói gì, chỉ vội bước theo sau cùng với Cartien.
Vừa bước vào phòng bệnh, Wyndur đã nhận ra ngay người trúng độc là Lily. Cậu chưa từng gặp cô bé, nhưng đã luôn xem những báo cáo về cô. Giờ đây, khi thấy Lily nằm đó, run rẩy, khuôn mặt tím tái và hơi thở yếu ớt, Wyndur thoáng hoài nghi về những hình ảnh trong báo cáo.
“Thế này thì tệ quá rồi…” Wyndur nói thầm. Tình trạng của Lily hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu. Cô bé chắc hẳn đã luyện tập phép thuật hoặc một thứ tương tự, và điều đó chỉ mới diễn ra gần đây. Trong cơ thể cô bé chỉ vừa bắt đầu vận chuyển ma năng, thì nay lại gặp phải độc bọ cạp vàng. Nếu không hành động, chỉ không đến hai giờ nữa tất cả hoạt động sống của cơ thể sẽ sụp đổ, và ngay sau đó là cái chết.
– Thế nào?
Turan cất tiếng hỏi. Wyndur không đáp ngay. Cậu đang phân vân xem nên dùng cách nào để chữa trị cho Lily. Giải độc ngay lập tức không phải là khó, nhưng để làm vậy lại phải trả một cái giá quá đắt, kể cả đối với một Phó đoàn trưởng quân đoàn Ungreilt như cậu. Mặt khác, phương pháp giải độc chậm hơn, dù có thể ngăn chặn tình hình tệ hơn, vẫn không hề rẻ chút nào. Nếu Lily không phải là Nihr thì đã đơn giản hơn rất nhiều, nhưng cô bé lại là Nihr. Trong thoáng chốc, Wyndur đã nghĩ đến việc bỏ mặc cho cô bé tái sinh. Thế nhưng, cậu lập tức gạt bỏ ý nghĩ ấy khi cảm thấy ánh mắt của Turan như muốn xuyên thủng mình. “Dù thế nào, cũng phải cứu được.”
Sau một hồi cân nhắc, Wyndur tặc lưỡi, nói:
– Thuốc hồi ma năng thánh cấp, tôi có ở đây một bình.
Gương mặt Turan lập tức sáng bừng lên khi nghe Wyndur nói, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang trầm tư. Wyndur biết là cậu ta đang suy nghĩ xem có nên dùng loại thuốc có giá trị ngang bằng cả làng Veilr này hay không. Dù sao thì Turan cũng không phải kẻ ngốc, mà còn cực kỳ thông minh và mưu mô. Cậu ta chắc chắn biết rằng đây không phải là cách duy nhất để cứu Lily.
– Giá thế nào? – Turan hỏi.
– Việc đó chúng ta sẽ bàn sau.
Wyndur đáp gọn. Cậu muốn ám chỉ cuộc gặp chiều nay, và cậu không nghĩ Turan lại có thể hiểu lầm sang chuyện gì khác.
– Được. Làm ngay đi. – Turan quả quyết.
Không chần chừ, Wyndur liền lấy từ túi trữ vật của mình ra một bình thủy tinh cao chừng hai tấc. Bên trong là một chất lỏng màu lam nhạt, phát ra ánh sáng thánh khiết. Ánh sáng đó vô cùng dịu nhẹ nhưng lại rất bắt mắt, một vẻ mê hoặc. Thuốc hồi ma năng thánh cấp. Chỉ có loại thuốc phẩm chất đạt đến cấp bậc ‘Anh hùng’ như thế này mới có thể tạo ra hiệu ứng đặc biệt đó.
Rồi Wyndur mở nắp bình thuốc. Một hương thơm nhẹ nhanh chóng tỏa ra khắp phòng, kèm theo những hạt sáng li ti. Ngay lúc này, bất kỳ ai có tu luyện liên quan tới ma năng bước vào căn phòng sẽ lập tức nhận ra ma năng của bản thân đang được hồi phục dần. Dù không nhiều, nhưng cũng đủ để thấy được hiệu quả của bình thuốc.
Ngay lập tức, Wyndur đổ thẳng bình thuốc lên khắp người Lily. Cô bé không thể uống. Một người khi bị cạn ma năng, cơ thể sẽ giảm các hoạt động trao đổi và vận chuyển ma năng xuống mức thấp nhất. Nếu lúc này đột nhiên bị cưỡng chế đổ vào một lượng ma năng, dù không lớn, nhưng không thông qua sự chuyển hóa chủ động của cơ thể, sẽ khiến các cơ quan càng thêm mất cân bằng, thậm chí dẫn tới trực tiếp vỡ nát. Tình trạng của Lily còn tệ hơn khi cơ thể cô bé chỉ vừa mới bắt đầu vận chuyển ma năng. Do đó, thay vì uống, việc để cơ thể bị ngập trong thuốc hồi ma năng sẽ giúp Lily hồi phục ma năng một cách tự động và nhẹ nhàng hơn. Song, chỉ có thuốc hồi ma năng thánh cấp mới có thể đạt được hiệu quả này, trong khi các loại thuốc hồi ma năng cấp thấp hơn hoàn toàn không thể để cơ thể hấp thụ qua da, hoặc chỉ hấp thụ được rất ít.
Thuốc vừa được đổ không bao lâu thì hiệu quả bắt đầu có thể thấy được: làn da Lily dần trở nên hồng hào hơn, và cơ thể cô bé cũng không còn run rẩy nữa. Thấy vậy, Wyndur cũng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù cậu không hề nghi ngờ khả năng của thuốc hồi ma năng thánh cấp, nhưng bản thân vẫn không tránh khỏi sự lo lắng, nhất là khi có một kẻ luôn đứng cạnh, sẵn sàng dùng ánh mắt "đâm chết" cậu nếu có bất trắc xảy ra.
– Tình trạng cô bé đã ổn rồi. – Wyndur cất tiếng. – Chỉ cần chờ cho cơ thể hoàn toàn phục hồi các chức năng là có thể tỉnh lại.
– Ừm. Tốt rồi.
Turan đáp một cách hời hợt, nhưng Wyndur có thể thấy rõ sự nhẹ nhõm, thậm chí là mừng rỡ hiện rõ trên gương mặt cậu ta.
– Nếu không còn gì thì giờ tôi sẽ đi trước. Như đã hẹn.
Nói rồi, Wyndur quay người bước đi ngay. Nơi này không tiện để cậu ở lại lâu. Một khu phố của Nihr lại có sự viếng thăm của một vị thiếu niên Thần cấp 20 chắc chắn sẽ gây ra sự kinh động rất lớn, cho dù đây là khu vực được rất nhiều người của cậu kiểm soát. Tai vách mạch dừng, Wyndur không muốn gây ra bất kỳ phiền phức nào, và Turan hẳn cũng nghĩ như vậy.
Những câu chuyện độc đáo này luôn là tinh hoa của truyen.free, nơi trí tưởng tượng không ngừng bay bổng.