(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 289: Chiêu kiếm hết mình
Thế mạnh lớn nhất của Turan hẳn là lời cầu khấn, nhưng cậu ngờ rằng mình có thể sử dụng nó vào lúc này, ở đây. Thần Syrathr rõ ràng đang không ổn, thần Fyratr cũng chẳng khá hơn là bao, nên hiệu quả cầu khấn chắc chắn sẽ giảm sút đáng kể. Đối với các vị thần khác, Turan lại chưa chuẩn bị được vật dẫn phù hợp, hoặc không đủ tự tin để cất lời cầu khấn tới họ. Hơn nữa, hành động mạo muội đó rất có khả năng khiến các vị thần nảy sinh ác cảm với Turan, nhất là khi đối tượng trước mặt cậu lại là một tồn tại mà ngay cả họ cũng phải e sợ.
Hơn nữa, Turan không khó để nhận ra Deln đang muốn xem thử tiềm năng của cậu đến đâu. Nếu vậy, việc lợi dụng sức mạnh của các vị thần mà không phải dùng sức chính mình hẳn sẽ khiến hắn ta không vừa ý, trong khi lúc này hắn đã rõ ràng rất thiếu kiên nhẫn rồi.
Bỏ qua khả năng cầu khấn, thứ Turan có thể trông cậy vào giờ chỉ còn mỗi kiếm kỹ của mình.
“Nhưng liệu có thật sự gây được ấn tượng gì ư?” Turan nói thầm. Nó hiểu rõ bản thân khó lòng lay động được Deln, nhưng trong lòng vẫn không khỏi dấy lên chút tâm lý cầu may. Dù sao thì nó cũng đã không thể quay đầu lại được nữa.
“Nếu…”
Turan chợt nghĩ đến việc dốc hết vốn liếng mình có vào đòn tấn công sắp thực hiện lên người Deln. Giờ đây, nó đã sở hữu khả năng vận dụng nguyên khí điêu luyện, cùng với đó là vùng đêm tối trong luyện tinh thần đã đạt tới hai đốm sáng.
Về vận dụng nguyên khí, sẽ đáng tin cậy hơn nếu Turan kích hoạt các kỹ năng mà nó có, như ‘Đấm mạnh’ hoặc ‘Cào’. Tuy nhiên, làm vậy sẽ không phát huy được khả năng dùng kiếm điêu luyện của mình. Có lẽ, nó nên thử áp dụng cùng nguyên lý của hai kỹ năng kia lên chiêu kiếm của mình.
Về vận dụng tinh thần, Turan không tự tin cho lắm. Sau lần đối thoại với mèo Jorz, nó hiểu rằng bản thân không giỏi về mảng này, hoặc ít nhất là chưa đủ để được xem trọng trong mắt ông ta. Nó vốn đã định tạm thời bỏ qua việc luyện tập thêm về tinh thần, nhưng xem ra giờ lại phải dùng đến.
Ý tưởng về việc lợi dụng tinh thần để cường hóa chiêu kiếm của bản thân đã có trong đầu Turan từ rất lâu rồi, trước cả khi nó biết về sách kỹ năng ‘Luyện tinh thần’. Tuy nhiên, ý tưởng với việc áp dụng vào thực tế luôn là hai chuyện cách xa nhau như trời với vực. Giờ đây, Turan chẳng khác nào đang làm liều.
Một chiêu kiếm nhanh như cắt, sắc bén và chuẩn xác, được cường hóa bởi nguyên khí và có khả năng đánh vào tinh thần kẻ địch; Turan chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải thi triển một chiêu kiếm như vậy sớm thế này.
Cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Turan, Deln mỉm cười, cất tiếng:
– Chuẩn bị xong rồi?
Turan hít sâu một hơi rồi mới đáp:
– Vâng. Giờ tôi sẽ thực hiện đòn tấn công.
Deln không nói gì, chỉ hơi ưỡn ngực lên vẻ mời chào.
Turan bất giác cảm thấy hồi hộp, không kiềm được siết chặt thanh kiếm vừa rút ra khỏi vỏ. Cầm thanh kiếm, nó mới phát hiện ra áp lực mình đang chịu nặng nề đến mức nào. Deln không có vẻ gì là đang thi triển Thần uy, mà ngược lại còn cố áp chế, vậy mà vẫn khiến nó sợ hãi một cách vô thức.
Có vẻ như, trong thâm tâm Turan hiểu được rằng chuyện mình sắp làm là kinh khủng nhường nào, và cũng có tầm ảnh hưởng cực lớn tới vận mệnh không chỉ riêng nó mà cả những người đồng đội.
Không được phép thất bại, Turan tự nhủ và xác định rõ như vậy.
“Được rồi. Bình tĩnh.”
Turan đứng thẳng người dậy, giơ kiếm sang bên cạnh. Nó chưa vội ra tay. Cơ hội chỉ có một mà thôi.
Vấn đề hiện tại là đánh vào đâu. Deln chắc hẳn sẽ không phòng thủ, để mặc Turan muốn làm gì thì làm.
Đầu, cổ, sau gáy, bên hông, dưới bụng, giữa ngực... đều là những vị trí hiểm hóc mà người bình thường sẽ không dễ dàng bị đánh trúng. Nhưng nói đến cùng, Deln vốn đâu phải con người. Dù giờ đây hình dạng của hắn ta chẳng khác con người là bao, nhưng hắn vẫn là một con rồng.
Mà điểm yếu của một con rồng thì Turan lại không biết. Trong các câu chuyện hay truyền thuyết về các anh hùng diệt rồng, cũng chỉ đề cập rất qua loa rằng một nhát kiếm đâm xuyên tim, hay chặt rơi đầu đối phương. Turan hiểu rằng chuyện như thế là không thể nào xảy ra lúc này. Hơn nữa, thanh kiếm được dùng để diệt rồng kia cũng đâu phải tầm thường.
“Đừng phân tâm.” Turan tự nhủ. Hiện giờ, nó không cần phải diệt rồng. Nó cần một đòn đánh thể hiện hết tiềm năng của bản thân, khiến Deln phải ấn tượng, và suy xét đến đó như một đối trọng cho giao kèo.
– Hửm? Đó là... vết thương?
Turan nói nhỏ. Nó vừa trông thấy trên bộ giáp của Deln, ngay chỗ ngực, có một vết n���t khá dài đang phát ra ánh sáng le lói màu đỏ cam, nhìn kỹ thì như một vết đâm rất sâu. Hiện giờ, hắn ta đang ở dạng người, nếu ở dạng rồng, vết thương đó phải lớn tới mức bằng cả một tòa nhà.
– Ồ? Ngươi nhận ra?
Deln thốt. Dù vậy, hắn ta chẳng có vẻ gì e ngại khi vết thương bị phát hiện, ngược lại còn lộ vẻ phấn khích. Vỗ nhẹ vết nứt trên ngực mình, hắn ta bảo:
– Ta không ngại nếu ngươi nhằm vào đây. Nhưng hãy chắc chắn đòn tấn công của ngươi đạt chuẩn, vì chẳng ai ưa thích việc bị đau cả.
Turan thoáng nhăn mặt. Nó quả thật vừa có ý định nhằm vào vết thương của Deln, nhưng đó có vẻ là một hành động ngu xuẩn nhất. Nếu nó thành công thì hậu quả sẽ không đến nỗi nào, nhưng thất bại thì có thần Istrant mới biết con rồng này sẽ làm ra chuyện khủng khiếp gì.
“Như diệt thế mà hắn ta đã nhắc tới chẳng hạn…”
– Gượm đã – Turan thốt – Tôi... có thể xem một chút chứ?
Deln nhăn mày, thắc mắc:
– Ngươi xem để làm gì? Đừng cố kéo dài thời gian, chỉ khiến tâm tình ta thêm tồi tệ mà thôi.
– Tôi không có ý đó. – Turan vội nói – Nếu là về tiềm năng thì đâu hẳn cần phải đánh nhau, đúng không?
Turan giờ đang định lợi dụng kỹ năng chủ đạo của mình để gây ấn tượng với Deln. Nó không phủ nhận bản thân có chút ý chùn bước trước việc tấn công một con rồng. “Ngẫm lại vẫn cứ thấy sai sai thế nào…”
– A... Phiền phức! – Deln nói như gào lên – Cứ lấy thanh kiếm đó chém hoặc đâm một nhát chẳng phải là hết chuyện rồi ư? Nếu không phải vì nể mặt lão già đó, ta mới chẳng thèm mang ngươi đến đây...
Turan không kiềm được hít sâu một hơi. Rồi nó nói:
– Không giấu gì ngài, kỹ năng của tôi phát huy mạnh nhất khi nắm được tình trạng của đối phương. Chẳng lẽ... ngài sợ tôi điều tra ra điều gì đó bất lợi cho ngài?
– Hả?!
Deln gắt, nhướn mày, mắt sắc lại, vẻ mặt chừng như muốn lao đến tóm cổ Turan mà bóp nát ngay lập tức. Nhưng rồi hắn ta kiềm chế, nói:
– Đừng có mà tinh tướng. Trò vặt này chẳng những không giúp ích gì mà còn khiến ta nổi giận đấy.
– Không. – Turan vội nói – Ngài hiểu nhầm. Tôi chỉ đang hỏi ý ngài...
– Ta biết. – Deln gằn giọng – Ngừng cái giọng điệu ấy lại. Còn chuyện xem, ta cho ngươi một phút. Chỉ một phút.
Turan mừng rơn. Nó đâu cần gì hơn sự cho phép của Deln, chẳng hề màng tới thời gian là bao lâu. Trên thực tế, mới vừa nãy nó đã thi triển kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên vết thương của hắn ta rồi.
Kết quả rất đáng ngạc nhiên, Turan đã thành công ngay trong lần thử đầu tiên. Đây giống như là một lời xác nhận rằng nhận định của nó đúng.
Đối tượng của kỹ năng ‘Thông hiểu’ không nhất thiết phải là một cơ thể hay vật thể hoàn chỉnh, mà có thể nhắm vào một cách tổng quan, hoặc cụ thể. Đối với trận pháp hay nghi thức hiến tế của tộc yêu tinh, đó hẳn là theo phương thức tổng quan; còn hiện tại, thì lại theo phương thức cụ thể.
Những lần trước đây thất bại khi nhắm vào đối tượng Thần cấp cao, Turan đoán là do lượng thông tin quá lớn, hoặc đi kèm theo một lượng uy thế nhất định mà bản thân nó không chịu đựng được.
Nếu tình huống là vậy, việc gia tăng cấp độ của kỹ năng chủ ��ạo sẽ không giải quyết được nhiều vấn đề.
Đối tượng lần này của Turan là một vết thương, hay đúng hơn thì nó chỉ nhắm vào một phần nhỏ của vết thương đó. Cuối cùng, thông tin nó có được là: “Vết cháy sém của thánh viêm”.
Kì thực, mẩu thông tin này không giúp ích được nhiều cho Turan trong việc xác định vết thương là gì hay cả nguồn gốc, nhưng ít nhất, nó có thể khiến Deln tin rằng mình đáng tin cậy.
– Đây là vết thương do thánh viêm gây ra?
Turan cất tiếng sau một hồi săm soi. Bản thân nó cũng chưa rõ cụ thể thánh viêm là gì, nhưng chắc chắn không thể sai được.
Deln nhăn mày lại, sau đó tặc lưỡi, nói:
– Có thể nhìn ra được đây là do thánh viêm, không tồi. Nhưng chỉ có thế thôi sao?
Turan cười nhạt, liền đáp lời:
– Tất nhiên không chỉ vậy. Tôi chắc rằng ngài đang rất khốn khổ vì vết thương này, và chính bởi vì nó mà ngài phải nán lại nơi đây.
Mọi việc đang dần sáng tỏ. Từ lúc Turan thấy được vết thương trên người Deln, kết hợp với lời của mèo Jorz, nó đã có thể hình dung ra phần nào câu chuyện. Tuy nhiên, lời nói ra sẽ khó có sức thuyết phục nếu bản thân nó không thể hiện cho đối phương thấy một chút khả năng của mình.
Deln cười khẩy một tiếng, nói:
– Chuyện đó nghĩ bằng đầu gối cũng đoán ra được.
– Chưa hết. – Turan vội nói – Ngài hẳn là muốn chữa khỏi vết thương này hơn bất kỳ thứ gì khác, ph��i không?
Vẻ mặt Deln đột nhiên trở nên nghiêm túc. Điều Turan vừa nói không phải là thứ gì bí mật hay khó nghĩ tới, nhưng có vẻ như đã chạm đến điểm mấu chốt của hắn ta.
Đây chính là hiệu quả mà Turan muốn đạt được. Cái nó cần nhất là nắm bắt mong muốn của đối phương, nếu không thì dù làm gì cũng sẽ chỉ mãi là múa rìu qua mắt thợ; hoặc là đến cuối cùng, đối phương sẽ trở nên nhàm chán và thờ ơ với mọi chuyện.
– Ngươi có biết điều ngươi vừa nói ngông cuồng tới mức nào không?
Deln trầm giọng. Hắn ta không dọa nạt hay uy hiếp Turan, chỉ đơn thuần cất tiếng.
“Tất nhiên. Ngài đâu phải vô cớ nán lại ở đây hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm mà vết thương vẫn còn ở đó.” Turan nói thầm, lại không dám thốt thành lời. Nó biết hiện tại bản thân có khả năng phải gánh chịu trừng phạt bất cứ lúc nào, nên bớt nói sẽ tốt hơn.
Một khoảng im lặng kéo dài gần mười phút trôi qua. Suốt khoảng thời gian đó, Deln chẳng làm gì cả, chỉ nhìn mông lung như thể đang suy nghĩ điều gì đó xa vời lắm. Rồi đột nhiên hắn ta cười nhếch mép, nói:
– Nực cười là, không phải không có cách chữa thương cho ta, mà là đám rác rưởi ấy muốn giữ chân ta ở đây.
– Đám rác rưởi đó...?
Turan không nhịn được hỏi.
Deln cười phá lên, nói:
– Sao? Không chịu được đức thần mình tôn thờ bị xúc phạm? Lời lúc trước của ta vẫn có hiệu lực, cho phép ngươi đánh ta.
Turan không hiểu Deln đang cố nói đến điều gì, đành lắc nhẹ đầu, đáp lại:
– Ngài không cần nghiêm trọng hóa mọi việc như thế.
– Ồ. – Deln thốt – Ngươi xem ra ở điểm này phù hợp với lời của lão già Jorz.
“Ông ta đã nói gì chứ?”
– Như vậy, ý ngài là vốn đã tìm ra cách chữa trị vết thương của mình? – Turan dò hỏi.
Deln nhíu mày, nghĩ rồi đáp lời:
– Chuyện này vẫn là quá sức của ngươi... Ít nhất là ở hiện tại. Sao ngươi không thử hỏi nhờ lão già kia xem? Lão ta có vẻ thích ngươi đấy.
Turan méo miệng, vội nói:
– Không hề. Tôi hiểu rõ cái cách mà ông ta đang nhìn nhận về mình... Ngài đang...
Deln cười nhếch mép, nhún vai vẻ không biết gì, nói:
– Ngươi nghĩ quá nhiều rồi. Tóm lại, cứ trung thực mà đánh một đòn lên người ta đi.
Turan khẽ thở dài. Nó xem ra vẫn chưa có đủ hiểu biết về thế giới này hay cả các vị Chính thần nơi đây để có thể có được một cuộc trao đổi ra hồn với Deln. Ít nhất thì, giờ hắn ta trông đã thoải mái hơn, có lẽ cũng sẽ phần nào dễ dàng hơn để gây ấn tượng.
– Đã vậy, tôi ra tay đây.
Nói rồi, Turan mở trừng mắt, tập trung vận dụng tất cả các giác quan để cảm nhận môi trường xung quanh từng chút một, trong thời gian ngắn nhất. Trong mắt nó lúc này, đối tượng là tên cao gầy mắt xếch với cặp sừng kia, không khác gì một sự hiển nhiên đến mức nó thậm chí không cần phải nghĩ rằng có đang tồn tại hay không.
Nhát kiếm của nó phải thật chuẩn xác, không cho phép có bất kỳ sự sai lệch nào. Và vì vậy, sau khi cảm nhận và tính toán, cái còn sót lại chính là sự tin tưởng tuyệt đối vào bản thân.
Nhưng khác với mọi lần, Turan không lập tức thực hiện chiêu kiếm mà cẩn thận hít sâu một hơi, từ từ dẫn nguyên khí trong cơ thể đến hai bàn tay.
Nguyên khí hóa cứng là thứ Turan cần lúc này, nhưng không phải để tạo thành những chiếc móng sắc nhọn mà là để phủ lên lưỡi kiếm, giúp nó sắc bén và rắn chắc. Nó không quá hy vọng bản thân thành công, chỉ có thể tin tưởng. Sự lựa chọn vốn dĩ chỉ có một.
Ngoài hóa cứng, Turan còn cần tập trung nguyên khí vào lòng bàn tay, cổ tay, bắp tay và cả những thớ cơ khác để giúp chiêu kiếm của mình hoạt động. Về nguyên lý, không khác so với kỹ năng ‘Đấm mạnh’ bao nhiêu, nhưng thực tế lại khó đến vô cùng. Đó không chỉ là về số lượng, độ phân tán mà còn cả tính đồng bộ hay nhất quán mới đạt được hiệu quả mong muốn.
Để có thể tăng khả năng thành công, Turan đành nhờ cậy vào khả năng vận dụng tinh thần của mình. Tinh thần có tác dụng rõ rệt khi áp dụng trong việc điều khiển nguyên khí, hay bất kỳ hoạt động nào có chủ đích của cơ thể. Tuy nhiên, Turan đã không nghĩ rằng việc chỉ đơn giản lợi dụng tinh thần điều khiển một ít nguyên khí trong giây lát lại hao tốn đến vậy, khiến cả người nó thoáng chốc mất hết cảm giác, tâm trí dần trở n��n mơ hồ.
Giờ thì đã không thể lùi được nữa. Turan đã dồn hết toàn bộ sức lực của mình vào chiêu kiếm sắp xuất ra rồi; ngừng lại, hay thậm chí chỉ cần do dự cũng sẽ là kết thúc.
Xác định thời điểm đã đến, Turan xoay người, bước chân hơi tiến về trước, còn hai cánh tay nắm chặt thanh kiếm thì kéo một đường thẳng tắp hướng lên trên.
Tốc độ đó rất nhanh và mạnh, đến mức Turan không thể không nhấc cái chân còn lại lên để di chuyển theo quán tính. Đây kỳ thực cũng là kinh nghiệm của nó sau khi tập đi tập lại không ít lần chiêu kiếm này khi bản thân ngày càng mạnh lên.
Chém xong, cả người Turan cứng lại, không cử động thêm một phân nào. Nó biết giờ bản thân mệt vô cùng, và rằng chỉ cần buông lỏng cơ thể một chút sẽ có nguy cơ gục ngã ngay lập tức. Nếu không phải là tình huống bắt buộc, nó thật sự chẳng muốn thi triển một chiêu kiếm như thế này chút nào. Kẻ địch mà không chết, thì đó chính là cái kết cho bản thân.
– Không tệ.
Tiếng của Deln vang lên, không có vẻ gì ngạc nhiên. Turan vừa chém xong lại không có th���i gian xem thành quả của mình nên thật sự cũng khó mà đoán được ý trong lời nói của hắn ta.
– Ngươi thật sự đã đặt hết toàn bộ sức lực của mình vào chiêu thức này, có khi là cả mạng sống. Bài kiểm tra này, ngươi đã qua rồi. Giờ thì nghỉ ngơi đi.
Deln vừa dứt lời, lại nghe như một tín hiệu kích hoạt làm cố gắng giữ bản thân tỉnh táo của Turan sụp đổ ngay lập tức. Cứ thế, cả người nó buông thõng, ngã ập sang một bên.
Khung cảnh trong mắt Turan mờ dần. Nó không có chút cảm giác đau nhói nào, nhưng lại không thở được, điều đó lại càng khó chịu và khốn khổ hơn gấp nhiều lần. Rồi chẳng biết chuyện gì xảy ra nữa, ý thức của nó chợt vụt tắt như một ngọn nến bị gió thổi tan.
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.