(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 291: Thảm sát
Mãi đến gần nửa giờ sau, mèo Jorz mới giật mình tỉnh giấc. Ông khẽ gào lên một tiếng vẻ ngái ngủ rồi nói:
– Xong chuyện rồi.
Tiffia vừa định hỏi "chuyện gì" thì cô bỗng cảm thấy một sức nặng đè nén trong lòng, khó thở vô cùng. Cảm giác ấy không kéo dài lâu, nó tan biến ngay khi mèo Jorz vừa bay khỏi người cô.
– Đó là…
Tiffia khẽ thốt. Trước mặt cô, đường nét hai dáng người dần hiện ra, và chẳng mấy chốc, một trong số đó chính là Turan. Cậu ta trông hơi phờ phạc, nhưng miệng vẫn nở một nụ cười.
“Vẫn còn tốt…”
– Ngươi mất quá nhiều thời gian.
Mèo Jorz gắt gỏng nói.
– Chẳng phải do tên này quá yếu sao.
Người thanh niên đứng cạnh Turan lên tiếng. Tiffia chú ý thấy hắn ta có một cặp sừng, đôi mắt xếch và mặc một bộ giáp màu xám đen. Cô chợt nghĩ tới điều gì đó, nhưng lại không dám tin vào suy đoán của mình.
– Turan! Tôi biết là cậu làm được mà.
Darmil hô lên, vội vã bước tới vỗ vai Turan mấy cái.
– Thực sự thì…
Turan nói dở rồi dừng lại, quay sang Tiffia, bảo:
– Cô tỉnh rồi.
– Phải. – Tiffia gật nhẹ đầu đáp – Cậu thật sự đã tới.
– Chắc chắn rồi. Mọi chuyện vốn dĩ đã dễ dàng hơn nhiều nếu cô chịu nghe lời tôi.
Tiffia bối rối, không biết nói gì, chỉ đành cười trừ. Lúc này, cảm xúc cô khá lẫn lộn, nhưng trên hết là lòng biết ơn. Turan đã vượt qua tất cả mọi rào cản mà bản thân Tiffia khi nghĩ tới đều không thấy có chút khả năng thành công nào, cô còn mong gì hơn thế nữa.
Vấn đề còn lại là thoát khỏi nơi này. Tiffia hoàn toàn mù tịt về chuyện này, nhưng cô đoán chắc Turan đã thu xếp ổn thỏa cả rồi.
– Hửm? Con nhóc kia trốn mất rồi?
Người thanh niên với cặp sừng trên đầu nhìn quanh một lượt rồi hỏi.
– Ha. – mèo Jorz đáp – Ngươi dọa người ta đến mức đó, chẳng lẽ còn nán lại chờ ngươi dọa thêm lần nữa sao?
– Nào. Đó chỉ là cách ta nói chuyện bình thường thôi. – người thanh niên đính chính – Nếu là cô chị, nàng đã chẳng khó chịu đến thế.
– Cô chị à…
Mèo Jorz có vẻ định nói gì đó, nhưng rồi ông ta quyết định im lặng.
Lúc này, người thanh niên ngáp một hơi, quay sang Turan nói:
– Ta mệt rồi. Ta cho ngươi mười phút để giải quyết hết chuyện ở đây.
Turan hơi cúi người, đáp:
– Trước hết, ngài có thể giúp họ một chút không?
Người thanh niên không nói gì, chỉ hơi nhếch mép, sau đó quay đi tránh sang một bên cùng với mèo Jorz.
– Đây…
Vị trưởng lão lớn tuổi nhất khẽ thốt lên, rồi đột nhiên đứng thẳng dậy. Những người khác chậm hơn một chút, nhưng rồi cũng lần lượt đứng dậy cả.
Tiffia hơi hoảng hốt nhìn quanh. Cô v��n biết rằng đám người này rất mạnh, và rõ ràng Turan không có bất kỳ cơ hội nào để đối đầu với họ.
Darmil lập tức vào tư thế chiến đấu, cảnh giác nhìn quanh, đồng thời che chắn trước người Tiffia. Bên cạnh Turan, bất ngờ xuất hiện hình bóng của Kull, đối lưng với cậu ta và nói:
– Rốt cuộc là cậu đang muốn làm gì?
– Không cần phải căng thẳng.
Turan nói rồi cất bước tiến đến trước mặt vị trưởng lão lớn tuổi nhất, lên tiếng:
– Ông hẳn là người có quyền lực nhất ở đây… Ừm, ý tôi là ngoài cậu thanh niên kia ra.
– Ta là Johnageust. – vị trưởng lão đáp – Ta không biết giữa cậu và Deln đã trao đổi với nhau chuyện gì, nhưng chúng ta chắc chắn sẽ không nhượng bộ.
– Nếu Deln đã không cần vật hiến tế nữa, vậy thì các ông còn lý do gì để giữ Tiffia lại nữa sao? – Turan thắc mắc.
– Hừm. Chàng trai. Luật lệ là luật lệ. Hình phạt vẫn phải được áp dụng.
Người lên tiếng là Kaigoh. Ông ta nói rồi toan bước lên trước nhưng đã bị Johnageust chặn lại, nói:
– Giờ không phải là lúc.
Turan cười nhạt, nói:
– Đức vua… chắc vẫn đang ở ngoài chiến trường nhỉ? Các người không dám tự ý hành động vì không dám làm trái lời ông ta sao?
Johnageust thở hắt một hơi, đáp:
– Nếu cậu đã nắm rõ mấu chốt của vấn đề rồi thì mong hãy rời đi. Bọn yêu tinh chúng ta sẽ không chấp nhặt chuyện này nữa và xem đó như là một tai nạn tự nhiên.
Turan bật cười, tiếng cười giòn tan. Darmil nghe thấy không hiểu sao cũng bật cười theo, như muốn thể hiện sự đồng tình với đội trưởng của mình.
Tiffia thì không vui vẻ như vậy. Cô là đối tượng bị nhắm đến ở đây. Tính mạng cô giờ hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định của Turan.
– Nếu toàn bộ yêu tinh ở khu vực này biến mất, chắc cũng là tai nạn tự nhiên nhỉ?
Lời của Turan làm sắc mặt Johnageust thay đổi, khó mà nói rõ ông ta đang tức giận hay hốt hoảng. Ông ta liếc nhìn về phía người thanh niên với cặp sừng một chút, rồi mới cất giọng run run nói:
– Điều đó thật ngu xuẩn.
– Phải. – Turan dõng dạc nói – Nhưng hiệu quả. Nghĩ mà xem, các người làm tới cùng là vì điều gì?
Một khoảng im lặng kéo dài chừng nửa phút. Rồi Johnageust thở dài một hơi, quay sang Tiffia, cất tiếng:
– Cô nói xem, phải chăng là do đám già cả chúng ta sống đã quá lâu rồi ư?
Bất ngờ bị hỏi tới, Tiffia hơi lúng túng, mất một lúc mới trả lời:
– Trưởng lão, tộc yêu tinh chúng ta luôn rất coi trọng kinh nghiệm sống và lượng kiến thức dồi dào của một người. Trước đây vẫn thế, bây giờ vẫn vậy, sự thông thái vẫn luôn được tôn thờ. Nếu ngài đang tự trách mình suy nghĩ chưa thấu đáo thì chỉ khiến người trẻ như tôi thêm xấu hổ mà thôi.
Ngừng lại một chút, Tiffia nhìn quanh từng vị trưởng lão một, xác nhận mình không lỡ lời điều gì rồi mới tiếp tục:
– Nhưng Đại Thánh Thế thật sự mang tới những thay đổi quá lớn cho vùng đất này. Cứ tiếp tục như vậy, chúng ta liệu có thể sống yên ổn được không?
– Điều cô thắc mắc, chúng ta cũng vô cùng băn khoăn. – vị trưởng lão nói – Nhưng ứng phó với sự thay đổi đó không hề dễ dàng. Valder… Đức vua đã có những quyết định sáng suốt trong mấy năm qua, và ta không định bác bỏ công lao ấy ngay lúc này.
Tiffia muốn nói nhưng lại thôi. Cô quả thật không có nhiều hiểu biết về vấn đ��� này, càng nói chỉ càng khiến mọi chuyện thêm khó xử. Đây là vấn đề rất nan giải, và nếu bản thân cô cũng có thể đưa ra cách giải quyết thì tộc yêu tinh đã không phải vướng mắc đến tận bây giờ.
– Tóm lại, các ông chỉ muốn đổ hết mọi chuyện lên đầu cha cô ấy phải không?
Turan nghiêm giọng, mang theo vẻ bực bội.
Tiffia bị bất ngờ. Lời vừa rồi của cậu ta rõ ràng đã xác nhận rằng cậu ta đã biết thân phận của cô. Cô vốn không định dối gạt Turan điều gì, nhưng thật sự vẫn chưa sẵn sàng để tiết lộ điều đó.
Turan đưa mắt nhìn Tiffia một chút, thấy vẻ lo lắng trên gương mặt cô, cậu ta khẽ gật đầu. Đó hẳn là thay cho lời nhắn rằng cậu ta đã nắm chắc chuyện này.
– Rặt một lũ vô trách nhiệm.
Đó là lời của Jorz. Nhưng chẳng ai để ý nhiều tới ông ta, ngược lại đều dè chừng người thanh niên đứng cạnh. Đến bây giờ, Tiffia cũng đã khá chắc chắn với suy đoán của mình về hắn ta: đó chính là Deln của khu rừng. Cô chưa từng nghĩ rằng bộ dáng của tồn tại phi thường ấy lại như thế này, không hề giống với những gì cô đã được nghe.
– Deln, phiền ngài. – Turan cất tiếng.
– Hả? – người thanh niên thốt – Làm thật đấy à?
Mèo Jorz ở bên bật cười, nói:
– Không ngờ tới chứ gì?!
– Mong ngài đáp ứng. – Turan gằn giọng.
Deln không đáp lời, chỉ nhếch mép một cái rồi vung nhẹ cánh tay lên. Gần như ngay lập tức, từng phần cơ thể của vị trưởng lão đối diện với Turan bốc cháy. Tuy nhiên, quá trình diễn ra lại không giống như bị đốt cháy mà giống như tan rã hơn. Cứ thế, ông ta tan biến vào trong hư vô như chưa từng tồn tại.
– Deln! Ngươi-
Kaigoh giận dữ quát lên, nhưng bị cái trừng mắt của Deln khiến hắn ta liền kiềm lại, nói:
– Chúng ta không hề bội ước, ngươi lại… A- A!
Số phận của Kaigoh cũng chẳng khác Johnageust là mấy, hắn ta tan biến mất.
– Các ngươi quên mất ta là ai rồi?
Deln nghiêm giọng, tiến một bước về phía trước. Ở hai mắt hắn ta bây giờ sáng rực lên, trông như hai đốm lửa đang cháy.
Tiffia thở gấp một hơi, rồi nín luôn, không dám thở nữa. Cảnh tượng trước mặt cô giờ thật quá đỗi kinh khủng.
Từng người từng người một, dưới cái nhìn của Deln, lần lượt bốc cháy, tan thành từng mảnh rồi hòa vào không khí. Các yêu tinh như ong vỡ tổ, chạy tứ tán khắp nơi, hoặc là gục đầu than khóc, nhưng dù là gì, kết cục của họ vẫn chỉ có một.
– T-Turan. Tại sao? – Tiffia thốt lên, vẻ bàng hoàng nhìn về phía người đội trưởng của mình.
– Tiffia. – Turan đáp – Hãy thành thật với bản thân hơn đi. Cô cũng hiểu rằng họ cần phải bị một chút thiệt thòi thì mới chịu nói chuyện đàng hoàng, đúng không?
– Tôi… Nhưng mà như thế này vẫn quá-
Turan đưa tay ra hiệu Tiffia không nên nói nữa. Rồi thở hắt ra một hơi, cậu ta nói:
– Tôi vốn cũng không muốn dùng tới cách này, và thật sự đã do dự. Nhưng tới giờ tôi đã nhận ra một số điều. Hãy cứ xem như đây là một lời cảnh cáo tới người cha vô tâm của cô, để ông ta có thể thấy bản thân đang mù quáng đến nhường nào.
– Cha của tôi? – Tiffia thắc mắc.
Turan bước tới, nhìn chằm chằm Tiffia, nói:
– Nàng yêu tinh của tôi, cô thật quá ngây thơ rồi. Sau tất cả những chuyện này, cô vẫn còn giữ lòng thương cảm với họ ư? Hay là cô chỉ đang cố níu kéo một chút tình thương vô vọng nào đó từ người cha tệ bạc của mình?
– Turan, đây…
Darmil định xoa dịu sự căng thẳng giữa hai người đồng đội của mình nhưng lại bị Kull ngăn lại.
Tiffia cảm thấy có gì đó nghèn nghẹn nơi cuống họng. Cô đưa mắt nhìn quanh, nơi trước đó còn yêu tinh giờ chỉ còn từng luồng không khí nóng lan tỏa khắp nơi. Họ đã không còn nữa. Cái chết ập đến thật nhanh chóng và gọn gàng.
– Chuyện đã xong. – Deln cất tiếng – Còn lại tùy người quyết định.
Dứt lời, hắn ta quay người, nhấc chân tiến về phía trước một bước, cả người bỗng chốc biến mất như chưa từng xuất hiện. Dù vậy, sự nóng nực ngày càng tăng lên ở nơi đây cho thấy mọi việc đã xảy ra đều là sự thật, không có chút giả dối nào.
– Cô còn gì muốn nói sao, Tiffia? – Turan hỏi.
Tiffia nuốt khan một tiếng. Cô vẫn chưa theo kịp diễn biến, nhưng có một điều cô dám chắc chắn không thể sai.
– Cậu đã cứu tôi. – Tiffia đáp – Mọi chuyện tùy cậu quyết định.
– Không, Tiffia. – Turan vội nói – Tôi chỉ ra tay giúp mà thôi. Quyết định sau cùng là ở cô. Nói đi, cô có còn muốn đột phá Nihr, thoát khỏi số phận nghiệt ngã của mình hay không? Hay là, cô thà cam chịu áp bức, chỉ cần đó là điều mà cha cô muốn?
– Đây…
Tiffia do dự. Dù chỉ trong giây lát, nhưng cô thật sự đã do dự. Cô đối với việc đột phá Nihr là vô cùng khao khát, vốn dĩ vì đó là minh chứng rõ ràng nhất rằng cô không phải điềm xấu. Nhưng giờ để đột phá, cô lại phải đi ngược lại mong muốn của cha và cả tộc mình.
“Thật đáng nguyền rủa mà…”
– Tôi muốn đột phá. – Tiffia thốt.
– Tốt. – Turan đáp – Tôi không cần trong tổ đội của mình một người mà ngay cả vì bản thân cũng không dám tranh đấu. Tình cảm cha con của cô, tôi không tiện nhắc đến, nhưng mong cô xác định đúng điều gì mới thật sự quan trọng nhất.
Dứt lời, Turan quay người đi, kéo mèo Jorz vào một góc.
Tiffia vẫn ngồi trên chiếc giường đá, trong lòng ngổn ngang những suy nghĩ. Có vẻ như cô đã quá xem trọng chính mình, vì thế mà đã gây khó khăn cho tất cả mọi người. Turan quan tâm tới cô, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ta bất chấp mọi thứ mà hành động.
Suy cho cùng, tiền đề vẫn là Tiffia có thể đột phá được Nihr. Những gì ngăn cản chuyện đó xảy ra, kể cả bản thân cô, đều sẽ bị Turan loại bỏ không chút e ngại. Giống như những yêu tinh vừa có mặt ở đây vậy.
Tác phẩm này được biên tập và bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ bởi truyen.free.