(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 298: Áp lực và sự lựa chọn
– Các ngươi muốn gì ở ta? – Tiffia hỏi.
Một tràng cười như nắc nẻ vang lên. Tiffia nhanh chóng nhận ra đó là tiếng cười phát ra từ hàm răng trắng xám bên phải.
– Cô th-thật là hài hước. Thứ chúng ta muốn, không-không phải đã được cô d-dâng lên trước mặt đây rồi-rồi ư?
Tiffia càng nghe càng khó hiểu. Tình huống trong mắt lũ chúng có vẻ đơn giản, nhưng đối với cô lại phức tạp vô cùng. Hơn nữa, cô giờ đây không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình, lại càng thêm rối loạn.
– Đưa đây. Thế là ổn thỏa.
Bàn tay có cánh vừa dứt lời đã nhào tới Tiffia. Hành động của nó rất nhanh, khiến cô muốn tránh cũng không kịp. Trong tình cảnh đó, cơn hoảng loạn chiếm lấy tâm trí Tiffia, khiến cô cứng đờ người, mắt nhắm nghiền lại. Cô hoàn toàn bất lực.
Nhưng Tiffia chẳng cảm nhận được chút đau đớn nào. Thậm chí một va chạm nhỏ xíu cũng không có. Từ từ mở mắt ra, cô trông thấy bàn tay có cánh đang bị con mèo đen gặm trong miệng. Điều đáng sợ là cái đầu của con mèo đã biến thành to ngoại cỡ, trông lệch hẳn so với phần thân của nó.
– Jaar, ngươi muốn ăn một mình?
Bàn tay có cánh dù bị gặm trông không dễ chịu chút nào, nhưng giọng nói cất lên hoàn toàn điềm tĩnh.
Con mèo đen nhai thêm mấy lượt nữa mới xoay đầu phun ra một cái, đẩy văng bàn tay có cánh đi thật xa. Dứt lời, nó nói với giọng hơi khàn:
– Ăn một mình hay không cũng không tới ngươi phán xét, Toar. Còn cô, có muốn đi dạo cùng ta một chút không?
Tiffia nghe, còn chưa kịp định hình về lời mời của con mèo đen thì cái nhãn cầu to tướng đã vội chen vào:
– Đừng nghe hắn ta, cô gái. Đi theo hắn, một cọng lông cũng chẳng còn sót lại đâu.
Tiffia bất giác rùng mình. Giờ cô mới nhận ra rõ ràng tình huống của bản thân. Đây có lẽ giống với điều Turan đã nói, đám tinh linh này đều muốn tranh nhau cắn nuốt linh hồn của cô. Chúng có nhiều cách, và một trong số đó chính là dụ dỗ.
Thấy dáng vẻ do dự của Tiffia, thanh kiếm nghiêm giọng bảo:
– Cô nắm bắt vấn đề rất tốt. Thế nhưng, chúng ta vẫn cần kết quả cho chuyện này.
Tiffia ngước nhìn thanh kiếm. Những ngón tay lờ mờ siết chặt lại ở phần chuôi kiếm, nhưng Tiffia không thể đoán được ý nghĩa của hành động đó là gì.
– Thật là thơm.
Tiếng con sói hai chân lại vang lên trong đầu Tiffia, vẻ như không nhịn được nữa. Nhìn sang bên phải, cô có thể thấy hàm răng trắng xám đã mở to ra, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể lao tới cắn cô một nhát, cắt đứt cả người.
Tiffia sợ hãi. Cô không thể ngờ được đây chính là những thứ mà mẹ cô đã từng phải đối mặt. Chúng so với đám quái còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần.
“Tinh linh cái gì chứ…”
– Còn do dự nữa, cô sẽ không còn cơ hội đâu.
Con mèo đen lên tiếng, đưa cái chân trước nhỏ nhắn về phía Tiffia. Cái đầu của nó giờ đã biến nhỏ trở lại rồi nên trông cũng thân thiện hơn nhiều.
Tuy nhiên, Tiffia không dám bắt lấy cái chân đó. Cô sợ bị lừa. Thế giới này quá xa lạ với cô, cô không thể tin bất cứ điều gì.
– Nếu mọi người đều muốn, thì để ta cắt cô ta ra.
Vừa dứt lời, thanh kiếm dài hơn ba mét bắt đầu hướng lên cao như được ai đó giơ lên. Nhìn chằm chằm thanh kiếm, Tiffia cảm giác rõ sự bất lực của bản thân. Giờ cô thậm chí còn chẳng dám nghĩ tới chuyện bỏ chạy, cả người cứng đờ.
– Cô gái! – con mèo đen nói lớn, vung vẫy cái chân.
– Đừng nghe hắn ta. – nhãn cầu thốt.
– Thật là thơm.
– D-dừng lại.
Tiffia cất tiếng. Nhưng rõ ràng chẳng có ai thèm để ý tới lời cô cả.
– Tr-trong số các ngươi, ai là kẻ mạnh nhất?
Câu hỏi bất chợt của Tiffia làm thanh kiếm đang giơ lên khựng lại. Con mèo đen thì ngừng vung vẫy cái chân, rụt về liếm láp với vẻ trầm tư. Hàm răng trắng xám bên cạnh cũng đang từ từ khép lại. Riêng chỉ có con sói hai chân không có chút thay đổi nào, vẫn chốc chốc bảo:
– Thật là thơm.
– Cô muốn chọn kẻ mạnh nhất?
Cái nhãn cầu to tướng cất tiếng hỏi.
Tiffia khẽ thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ như lời của Turan là đúng. Đám tinh linh này đều muốn ăn cô, nhưng chúng đều ích kỷ, muốn một mình nuốt trọn nên sẽ chẳng dễ dàng chịu chia sẻ cho kẻ khác. Và nếu tình huống là vậy, cô cần phải khích cho chúng tranh giành lẫn nhau.
– Phải. Ta sẽ lập khế ước với kẻ mạnh nhất trong số các ngươi. – Tiffia dõng dạc bảo.
Thanh kiếm dài hơn ba mét từ từ hạ xuống, thắc mắc:
– Cô định lấy gì để đánh đổi chứ? Bất kỳ kẻ nào trong chúng ta cô cũng không đủ sức gánh được.
Tiffia hít sâu một hơi, cười nhếch mép, nói:
– Điều đó, ta chỉ có thể tiết lộ cho kẻ sẽ l��p khế ước với mình mà thôi.
Tất cả đều im lặng, ngơ ngác nhìn Tiffia. Cô không biết lời vừa rồi có khiến chúng tức giận hay không, nhưng đó chắc chắn là cách giải quyết có lợi nhất cho cô lúc này. Ngay cả khi một vài kẻ không ưa cô thì số còn lại chắc hẳn cũng sẽ đứng ra chống đỡ để có thể nuốt trọn cô, nhất là những kẻ tự tin mình là mạnh nhất. Và như vậy, tất nhiên sẽ biến những kẻ muốn phân chia con mồi thành đứa nhát gan trong mắt những kẻ khác.
– Hay lắm, cô gái.
Con mèo đen thốt lên, bay đến đậu trên chuôi thanh kiếm, bám vào đó với vẻ ngạo nghễ. Dù vậy, thanh kiếm không có vẻ gì chán ghét hành động ấy, thậm chí nhìn kỹ còn thấy như đã quen thuộc.
– Những tinh linh không đánh nhau vì lý do vớ vẩn ấy.
Thanh kiếm cất tiếng, quay đi tiến tới bên cạnh nhãn cầu, nói tiếp:
– Nhưng nếu là để tìm ra kẻ mạnh nhất, thì chúng ta có cách.
– Điều này thật ngu xuẩn, Mesir. – nhãn cầu thốt.
– Ngươi chưa gì đã sợ rồi à?
Con mèo đen cười nói, liếc mắt nhìn sang bàn tay có cánh ở một góc, bảo:
– Ngươi cùng Yher, cả hai đứa có thể lên cùng lúc.
Bàn tay nghe vậy, quay đi, hờ hững đáp:
– Chuyện này không còn liên quan tới ta nữa.
– Jaar ngươi-!
– Xem ra thắng bại đã rõ.
Thanh kiếm nghiêm nghị bảo. Nhãn cầu nghe xong cũng chẳng dám nói gì thêm, lủi thủi bỏ đi, tránh vào một góc tối.
Tiffia trông cả quá trình, không khỏi há hốc mồm ngạc nhiên. Cô đã tưởng rằng chúng không đánh nhau một trận thì ít nhất cũng đấu lý hay bộc phát uy áp để chế ngự kẻ còn lại. Có vẻ như giữa đám tinh linh này vốn đã phân chia thứ bậc rất rõ ràng rồi.
Quay sang hàm răng trắng xám, Tiffia giật mình phát hiện nó giờ đang bị con sói tím ngoạm lấy, không ngừng kêu la oai oái. Tuy nhiên, tiếng kêu không có vẻ gì đau khổ, còn con sói thì ngoắt đuôi liên tục vẻ mừng quýnh.
– Thế…?
Tiffia cất tiếng. Cô đoán là họ đã giải quyết xong vấn đề, vì trông thanh kiếm, con mèo đen và con sói tím thì chúng chẳng giống đang định làm gì nhau cả.
– Kalr sẽ không đi cùng cô. Ít nhất là bây giờ.
Người lên tiếng là con mèo đen. Phân biệt theo tên gọi thì Kalr hẳn là con sói tím.
– Còn lại hai người chúng ta, cô có thể chọn.
Thanh kiếm cất giọng nghiêm nghị, hướng về Tiffia, hơi tiến tới trước.
Chúng dành sự lựa chọn cuối cùng cho Tiffia, nhưng cô lại thấy rằng đây không phải là diễn biến mình mong muốn. Nếu phải lựa chọn, con mèo đen hẳn là thích hợp hơn cả, vì cô không có thiện cảm với thanh kiếm cho lắm. Tuy nhiên, nhìn con mèo và nghĩ tới những chuyện đã xảy ra, cô lại không chắc đây có phải là lựa chọn đúng đắn.
– Giữa hai ngươi, ai mạnh hơn? – Tiffia hỏi.
Con mèo đen đưa chân trước lên liếm láp, không chút để ý tới Tiffia, nhưng vẫn đáp:
– Theo cách nhìn của ngươi, cả đám sáu người chúng ta không ai mạnh hơn ai. Chỉ là khi đối mặt với nhau, từng người sẽ có ưu thế riêng biệt. Thế nên, thực tế thì ngươi có thể chọn bất kỳ ai.
Tiffia lộ vẻ lưỡng lự. Cô nghĩ là mình hiểu điều mà con mèo đen muốn nói tới, nhưng thực sự thì cô không thể quyết định khi chưa nhìn thấy được khả năng của chúng. Ngoài hình dáng kỳ dị ra, chỉ có con mèo đen là để lộ khả năng biến lớn cái đầu của mình.
“Nhưng như thế thì có ích gì?”
Không phải Tiffia xem thường đám tinh linh này, vì chỉ riêng khả năng bay lơ lửng của chúng là đủ để cô xem trọng rồi. Nhưng chỉ như thế thì không thể nào phù hợp với cái danh hi vọng của tộc yêu tinh mà tộc cô đã trông mong suốt hàng trăm, hàng nghìn năm qua.
– Cô đang nghi ngờ thực lực của bọn ta?
Thanh kiếm lên tiếng, giọng nghe có vẻ không hài lòng.
– Như thế thì không thơm.
Con sói tím hùa theo. Nhân lúc đó, hàm răng trắng xám liền trốn đi.
– A!
Con sói thốt lên một tiếng, lập tức đuổi theo. Cả hai cứ thế biến mất khỏi nơi đây.
Tiffia nuốt khan một tiếng. Trước áp lực mà thanh kiếm đang gây ra cho cô, thật khó có thể bình tĩnh. Kỳ thực cô không có ý xúc phạm chúng, chỉ là không thể đưa ra quyết định mà thôi. Dù sao thì cô tìm đến đây chỉ để hoàn thành thử thách Thần thánh, nhằm đột phá Nihr, chứ chẳng hề trông mong có cho mình một tinh linh hay trở thành tinh linh thuật sư.
Chợt nhớ lại lời Turan, cô mạnh dạn cất tiếng:
– Thế, chọn cả hai ngươi thì sao?
Con mèo đen ngừng li��m chiếc đuôi của mình, nhìn chằm chằm Tiffia với ánh mắt nghi hoặc. Rồi nó hỏi:
– Ngươi là đang muốn đùa giỡn với chúng ta?
Vừa dứt lời, con mèo không có động thái gì thêm, nhưng thanh kiếm dưới chân nó thì tiến thêm về trước, rung lên nhè nhẹ như thể đã mất đi kiên nhẫn, muốn lập tức vung lên chém Tiffia một nhát chia làm đôi.
Hoảng hốt, Tiffia vội bảo:
– Điều đó không đúng! Ta- nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu có thể thỏa mãn cả hai ngươi.
– Thỏa mãn chúng ta? – con mèo đen nói – Cô không thể.
– Nhưng-
– Dù chỉ chọn một, cô cũng không thể thỏa mãn bất kỳ ai trong chúng ta.
Tiffia ngớ người, định nói nhưng rồi lại thôi. Cô hoàn toàn không nắm được một chút thông tin nào, cố giải thích hay đòi hỏi quá đáng chỉ khiến bản thân trở nên đáng khinh trong mắt họ mà thôi.
Tiffia cần thỏa hiệp, cũng cần sự nhượng bộ từ thanh kiếm hoặc con mèo đen. Vấn đề hiện tại là cô không biết thực sự chúng muốn gì. Theo lời Turan thì chúng nhắm tới linh hồn của cô, đặc biệt là phần hồn – thứ không tồn tại ở thế giới tinh linh.
Nhưng về cụ thể thì Tiffia không biết, hay đúng hơn là cô không hiểu được. Cái gọi là tinh linh thuật sư, thật quá xa lạ.
Bản dịch độc quyền này thuộc về truyen.free.