Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 337: Gặp Cautrius

Tiffia bừng tỉnh, nhưng không hề vội vàng, rất nhẹ nhàng ngồi dậy. Đầu cô không đau, cơ thể cũng chẳng hề đẫm mồ hôi, hoàn toàn bình thường, chỉ là cổ họng hơi khát.

Giấc mơ vừa rồi Tiffia vẫn còn nhớ rõ. Có vẻ cô đã làm rất tốt, chỉ tiếc là không thể kiên trì đến cùng, khiến mọi thứ tan vỡ chỉ sau khi cô vừa lôi kéo thêm được ba tinh linh.

Dù vậy, Tiffia đã rất hài lòng với kết quả này. Cô biết không phải tinh linh nào cũng có hứng thú với cảm xúc giận dữ, nên việc khiến cả những tinh linh đó chịu xuất hiện cũng đã là thành công ngoài mong đợi.

– Tinh linh thuật sư là như thế ư?

Tiffia khẽ nói, trong lòng không khỏi nảy sinh nghi hoặc. Nếu tinh linh thuật sư nào cũng giống cô thì họ quả là quá đáng sợ. Nói vậy, chẳng hóa ra cô đang sợ hãi chính bản thân mình hay sao?

Bật cười một tiếng, Tiffia đứng lên, nhìn ra xa. Cô trông thấy từ phía đó một bóng hình bước tới, đúng hơn là hai, nhưng người còn lại cố ý nép mình sau thân cây, không có ý định lại gần.

– Chị.

Người đến không ai khác chính là em trai cô – Cautrius. Yêu tinh nam đứng xa kia, không ai khác chính là Quilter.

– Cậu tới đây làm gì?

Tiffia hỏi với vẻ hờ hững. Cô đối với em trai, nghĩ kỹ thì cô chẳng hề có chút tình cảm nào, nhiều lắm cũng chỉ là chút mong chờ được đối xử như một người chị.

Cautrius lộ vẻ khó xử. Cậu ta hẳn không ngờ chị mình lại lạnh nhạt với em trai đến thế. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, đây lại chính là dáng vẻ thường thấy của cậu ta khi đối mặt với chị mình.

– Em đã được nghe chuyện của chị. – Cautrius nói – Thật sự là…

Tiffia hơi nhướn mày, vẻ khó hiểu. Cô không đoán được lý do Cautrius tìm đến đây, lại còn vào lúc này. Nhiều khả năng cậu ta và yêu tinh nam kia đã đến từ sớm, chỉ là chờ khi cô tỉnh dậy mới dám làm phiền.

– Em muốn nói lời cảm ơn.

Cautrius khó khăn thốt ra một câu. Cậu ta hoàn toàn không quen với việc này.

Tiffia cũng không khỏi bất ngờ, nhưng phản ứng của cô vẫn lạnh nhạt. Sau khi trải qua những điên cuồng trong giấc mơ kia, cô mơ hồ cảm giác rằng mình đối với nhiều thứ đã không còn mặn mà nữa.

“Xem ra cái gì cũng có hạn lượng. Dùng hết rồi thì sau đó sẽ không còn mà dùng nữa. Cảm xúc cũng là như thế.”

– Sao cậu lại cảm ơn tôi? – Tiffia thắc mắc – Người cậu nên cảm ơn…

Lời nói đến nửa chừng thì thôi. Tiffia không khó để nhận ra rằng Cautrius tất nhiên biết ai là người đứng sau mọi chuyện.

Cautrius mím môi, nghĩ rồi nói:

– Em cảm ơn chị đã đứng ra vì tộc yêu tinh. Chị sau tất cả mọi uất ức phải gánh chịu, cuối cùng vẫn lựa chọn đứng về phía tộc yêu tinh. Đây đối với em mà nói, là ơn nghĩa không gì sánh bằng.

“Ra là vậy.”

Tiffia lẩm bẩm. Cô thật sự đã hơi xem thường sự trung thành và tận tâm của em trai mình đối với tộc yêu tinh. Trong mắt Tiffia, điều này thậm chí có phần mù quáng, nhưng ngẫm lại, cô cũng chẳng khác cậu ta là bao, nên đành gạt bỏ suy nghĩ đó.

– Ừm. – Tiffia đáp – Cậu đến đây chỉ để nói như thế?

– Dĩ nhiên không! – Cautrius vội nói – Em… còn muốn hỏi về tổ đội của… ừm, anh Turan.

Tiffia nhăn mày. Cô nghĩ mình có thể đoán ra được Cautrius có ngụ ý gì với lời vừa rồi. Tuy nhiên, cô quyết định làm ngơ, tiếp tục lắng nghe. Dù sao thì cũng chẳng phải chuyện gì xấu, hẳn là.

– Có lẽ chị cũng đã biết rồi, em giờ đã trở thành người của anh Turan, trong ít nhất ba năm nữa.

Tiffia lần nữa nhăn mày. Lời Cautrius nói không sai, nhưng quả thực dễ gây hiểu nhầm.

– Nên chẳng biết là chị có cần giúp đỡ gì không? Nếu có, đừng ngại nói ra, em chắc chắn sẽ hoàn thành.

Tiffia nhìn chằm chằm người em của mình, rồi nhìn tới Quilter đang đứng ở xa. Cô không cho là Cautrius đến đây mở lời chỉ vì bản thân theo giao kèo đang phải làm việc cho Turan, mà cô tin rằng cậu ta muốn cống hiến sức mình cho tộc yêu tinh. Nghĩ đơn giản mà nói thì nếu vì giao kèo, cậu ta nên hỏi thẳng chuyện của Turan thì mới phù hợp.

Dù vậy, Tiffia cũng không thể thẳng thừng từ chối Cautrius. Lại nói, cậu ta ắt hẳn cũng phải nhận được gợi ý gì đó từ Turan nên mới dám đến đây. Dù sao thì giao kèo cũng là ràng buộc với Turan, chứ không phải cô.

– Tốt thôi. – Tiffia đáp – Trước hết, tôi muốn cậu cùng tôi tới một nơi.

Cautrius đầu tiên tỏ vẻ suy nghĩ, nhưng rồi rất nhanh đã nắm bắt được trọng điểm, gật đầu nói:

– Được.

Hai người cứ thế quả quyết rời đi. Quilter lộ vẻ lưỡng lự, sau cùng cũng lựa chọn đi theo, tất nhiên là vẫn giữ khoảng cách.

Dọc đường, Cautrius lại trở về với vẻ lạnh nhạt, ít nói thường thấy. Tiffia thấy vậy thì thầm thở phào một hơi. Sự thay đổi đột ngột của cậu ta khiến cô khó thích nghi, cứ có cảm giác gì đó sai sai. E rằng đây cũng là lần đầu cậu ta phải cúi đầu cảm ơn một người, lại còn phải nhờ người ta giao việc cho mình.

Quãng đường đi không xa, nhưng tẻ nhạt. Càng gần điểm đến, con đường càng trở nên gập ghềnh khó đi vì cây cỏ mọc um tùm, chứng tỏ nơi này ít người lui tới, thậm chí có lẽ chưa từng có ai.

Rồi không lâu sau đó, một gò đất nhỏ nhô lên khá bắt mắt hiện ra trước mắt. Là một tấm bia mộ, chỉ là bị cỏ dại và dây leo vùi lấp, khó mà nhận ra.

Kỳ thực, tộc yêu tinh không có tập tục mai táng, mà thường tùy theo ý nguyện của người đã khuất hoặc do gia quyến quyết định để tiến hành tang lễ cho phù hợp. Nơi đây cũng chỉ có duy nhất một tấm bia mộ được dựng một cách cẩu thả, và e là cũng chẳng mấy người biết tới.

Nhưng hai người đến đây, đều có biết về sự tồn tại của bia mộ này. Khi ấy, Tiffia đã bất chấp mọi khó khăn và sự cấm cản của người trong tộc mà dựng lên tấm bia mộ. Đây là sự ích kỷ của riêng cô, nhằm xoa dịu nỗi giày vò đã hành hạ cô bấy lâu.

Sau đó ít năm, Tiffia cũng dần nhận ra hành động của mình ấu trĩ đến nhường nào. Cô đã tự ý làm loạn, thậm chí không quan tâm tới người được khắc tên lên bia có muốn hay không. Nhưng chuyện đã rồi, cô không thể bỏ mặc được, nên cứ mỗi khi rảnh rỗi lại tìm đến dọn dẹp một chút, lẩm bẩm vài ba câu rồi rời đi.

Mà nói là dọn dẹp, kỳ thực Tiffia chỉ là quét đi chút lá khô, xác côn trùng hay đất bụi bám trên bia mộ chứ không hề dọn dẹp cỏ cây xung quanh. Dù sao thì đối với yêu tinh, thân thiết với thiên nhiên là điều chỉ có lợi chứ không hại chút nào.

Nực cười là, làm gì có một yêu tinh nào ở đây đâu.

Tiffia mỉm cười gượng gạo. Cô đoán là bản thân mình đối phó với đám tinh linh đến mức điên rồ, nên mới quyết định dẫn Cautrius đến đây.

“Thôi thì cũng đã đến rồi.”

Tiffia lẩm bẩm, bước đến bên tấm bia mộ, ngồi bệt xuống và bắt đầu loay hoay dọn dẹp. Cautrius đứng ở một bên, chần chừ một lúc rồi cũng tiến lại gần phụ giúp. Cả hai cứ thế lặng lẽ hì hục làm việc, chẳng hề nhìn nhau lấy một lần.

Xong xuôi hết, Tiffia mới thở hắt ra một hơi, quay sang Cautrius, hỏi:

– Cậu có suy nghĩ gì?

Cautrius nhếch mép, muốn nói nhưng lại thấy không phù hợp, đành ngập ngừng đáp:

– Việc này, có chút phiền phức.

Tiffia nghe, không hề nổi giận. Cô hiểu ý của Cautrius không phải ám chỉ việc dọn dẹp ngôi mộ này, mà là nói đến cái nhìn của những yêu tinh khác trong tộc. Lời của cậu ta, thật sự rất dễ gây hiểu nhầm. Mà, cũng có thể là do cô cứ nhất định nghĩ tốt cho em trai mình.

– Yên tâm. – Tiffia nói – Đây có lẽ là lần cuối.

Cautrius quăng tới ánh mắt nghi hoặc, không rõ lắm ý của Tiffia.

– Mọi chuyện tôi đã rõ ràng rồi. Sau này nếu có muốn tưởng niệm, cũng sẽ không tới đây.

Cautrius gật nhẹ đầu, tỏ ý đã hiểu, lại hỏi:

– Vậy còn những người khác, họ cũng không cần tới nữa, phải chứ?

Tiffia lộ vẻ ngạc nhiên. Cô còn tưởng rằng chỉ có mình mình là còn đoái hoài chỗ này, xem ra là vẫn có không ít thành viên trong tộc luôn dành lòng thương tiếc cho bà ấy. Cô nhịn không được mỉm cười, ánh mắt ẩn chứa sự cảm kích.

– Không cần. Tùy ý mọi người thôi.

– Tốt.

Cautrius đáp rồi quay người, đưa tay làm một vài động tác. Không khó để Tiffia đoán được là cậu ta đang ra hiệu cho ai đấy. Nhìn tới, cô lại nhận ra không chỉ có mỗi Quilter, dù cô chẳng rõ cụ thể là những ai khác.

“Đây chẳng lẽ chỉ là chiêu trò để lấy lòng mình?” Tiffia lẩm bẩm, lại rất nhanh dẹp bỏ đi ý nghĩ ấy. Khả năng dù có cao thì cô cũng không muốn lấy đấy làm tiêu cực. Tâm trí cô lúc này, vẫn nên tập trung vào những điều ý nghĩa hơn.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free