Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 348: Xác định vấn đề

Turan cũng chẳng tốn nhiều thời gian đã dọn lên bàn vài món ăn. Có cơm nóng, rau xào, thịt luộc, nước chấm đặc chế, trứng ốp la và một món súp.

Bữa ăn trông đơn giản, nhưng trong mắt Yeatra lại trở thành thịnh soạn vô cùng. Cô không nhịn được cầm lấy bát, toan nhào tới ăn lấy ăn để thì đã bị Turan hừ một tiếng ngăn lại. Đó tựa như một phản xạ có điều kiện, khiến cô không khỏi nhăn nhó.

– Đi rửa tay. – Turan nghiêm giọng – Tốt nhất thì tắm rửa một lượt luôn đi. Cô không sợ ngộ độc, nhưng tôi thì không ưa nổi.

– Chứ không phải có ý xấu gì ư!

Yeatra lầm bầm mắng một câu, nhưng cũng không phản đối gì, vội vã bước vào phòng mình. Cô thật sự rất gấp. Đang đói, đồ ăn ngon lại bày ra trước mặt, có muốn kiềm chế cũng không kiềm chế nổi.

Vậy nên Yeatra tắm rửa thật qua loa, đến mức khi chạy ra ngoài tóc cũng chẳng buồn lau khô, cứ thế ngồi vào bàn cắm cúi ăn.

Turan thấy thế chỉ khẽ lắc đầu tỏ vẻ ngán ngẩm. Cậu ta cũng không dùng bữa cùng Yeatra, hẳn là trước đó đã ghé một nhà hàng nào đấy ăn mảnh rồi. Cô càng nghĩ càng thấy mình thua thiệt.

– Mấy ngày vừa rồi, trôi qua không có vấn đề gì chứ?

Turan cất tiếng hỏi. Bàn ăn lúc này đã được dọn dẹp xong xuôi.

Yeatra ngồi dựa người trên ghế, không nhịn được ợ một tiếng, rồi cười ái ngại, xua tay bảo:

– Xin lỗi. Tớ thật sự chưa từng ăn bữa nào no đến thế.

Turan ném cho ánh mắt ngờ vực, nhưng cũng không nói thêm lời nào, chậm rãi chờ đợi câu trả lời.

– Vấn đề thì không có.

Giật mình nghĩ tới điều gì đó, Yeatra thốt:

– Này! Sao lại không liên lạc được với cậu?

Turan có vẻ không muốn đề cập tới chuyện này cho lắm, nghĩ rồi nói:

– Có việc gấp, không thể phân tâm. Việc luyện chế bùa thì sao, có tiến triển gì không?

Đột nhiên nghe hỏi, Yeatra cũng giật mình. Cô thật ra có chút muốn tránh né chủ đề này, nhưng e là không thể.

– Này… không được khả quan lắm. – Yeatra nhỏ giọng đáp – Tớ cũng rất cố gắng rồi, chẳng hiểu sao…

Turan nhăn mày, nhìn chằm chằm Yeatra, khiến cô không khỏi hơi rụt cổ lại vẻ sợ sệt. Cô thật sự sợ bị người bạn này của mình mắng cho một trận, càng sợ bị cậu ta đòi tiền đền bù. Số tiền cô làm hao tổn để thực hiện đống thử nghiệm kia tính tới giờ hẳn đã quá một triệu rồi, chỉ là cô cố tình làm ngơ coi như không biết mà thôi. Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó.

Lại nói, nếu hao phí nhiều mà cho ra thành quả thì Yeatra đã chẳng cần phải lo lắng. Vấn đề lớn nhất là giờ cô không tạo ra được tấm bùa chú nào ra hồn cả.

– Cụ thể thế nào?

Turan cất tiếng, lại nghĩ tới điều gì đó, đứng dậy bảo:

– Để tôi xem xem.

Yeatra gật nhẹ đầu, cũng không ngăn cản, ngược lại còn tiến lên dẫn đường cho cậu ta, dù rằng từ đây tới đó chỉ có mấy bước chân.

Mùi thuốc nồng nặc xông ra ngay khi cánh cửa vừa hé mở. Turan vậy mà không phản ứng gì nhiều, chỉ khẽ hừ một tiếng, rồi liền bước vào.

Yeatra bước theo sau, lòng thấp thỏm không yên. Cô giờ giống như một kẻ mang tội bị cấp trên tới thẩm tra, thật sợ bị lộ bí mật. Dù là cô đối với Turan thật ra chẳng có ý định che giấu nào.

Nhìn quanh một hồi, lại đi đi lại lại xem xét một lượt, Turan mới quay sang hỏi Yeatra:

– Bình thường, cô luyện chế bùa như thế nào?

Hơi suy nghĩ, phát hiện câu hỏi của mình không đúng, Turan vội chữa lời:

– Ý tôi là, cô gặp khó khăn ở điểm nào?

Yeatra hiểu chỗ mà Turan đang tránh né là gì. Đối với một người luyện chế bùa như cô, phương thức luyện chế tuyệt đối phải giữ bí mật, điểm này vô cùng nhạy cảm. Suy cho cùng đó là kế sinh nhai của cô, nếu để lộ chẳng khác gì mất hết.

Tuy nhiên, Yeatra vốn đã có ý định phơi bày hết cho Turan rồi. Số tiền mà cậu ta cung cấp để cô tiêu phí tới giờ đã vượt quá số tiền cô có thể kiếm được cả đời này.

“Nghĩ tới, thật giống như được bao nuôi nha…”

– Nói ra, không hiểu sao chất lượng dược liệu sau khi được xử lý đều không đạt chuẩn. – Yeatra cất tiếng – Tớ vốn cứ ngỡ bản thân mắc lỗi ở giai đoạn nào đấy…

Turan nghe vậy, quay sang nhặt một nhúm dược liệu lên, trầm ngâm hồi lâu.

Yeatra lộ vẻ nghi hoặc. Cô dù gì cũng được coi là người trong nghề, thật sự không nhìn ra có vấn đề gì với đống dược liệu thô, nhưng giờ trông vẻ mặt của Turan thì rõ ràng đã phát hiện ra điều gì đó.

Turan xem xét xong thì đặt nhúm dược liệu xuống, lại chuyển sang xem xét đống nguyên liệu khác.

– Số nguyên liệu lần trước tôi mua cho cô đã dùng hết rồi? – Turan hỏi.

– Phải. – Yeatra thành thật đáp – Chỗ này là tớ đặt hàng từ một cửa hiệu có tiếng ở trung tâm thành phố. Không phải là… có vấn đề gì sao?

Yeatra lộ vẻ lo lắng. Turan ngược lại không vội đáp lời, tiếp tục săm soi một hồi rồi mới nói:

– Tôi cũng không rõ có vấn đề gì. Nhưng độ bền của chúng quá thấp, gần như sắp hỏng cả. Một số còn có chất lượng thấp hơn bình thường.

– Độ bền?

Yeatra nghệt mặt ra, tò mò liếc nhìn một nhúm dược liệu.

Cô trông thì chúng đúng là khô héo thật, nhưng một vài loại dược liệu bị khô héo cũng bình thường, thậm chí một số loại càng cần phải khô héo.

Turan cười nhạt, định giải thích rồi thôi. Hơi trầm ngâm một hồi, cậu ta cất tiếng:

– Dẫn tôi tới đó một chuyến.

Yeatra nghe vậy, lại thêm vẻ mặt muốn gây chuyện của Turan thì biết vấn đề không thể xem thường. Do dự trong giây lát, cô thốt lên:

– Hay là thôi. Cùng lắm tôi sẽ tìm mua chỗ khác. Cũng tại tôi không đợi được cậu mang nguyên liệu tới, càng tại tôi không giỏi nhìn hàng tốt xấu.

Bước chân Turan đã nhấc lên, rồi lại rút về. Cậu ta bảo:

– Chuyện này nói nhỏ thì nhỏ, nói lớn thì lớn. Nhỏ thì là chất lượng nguyên liệu tuy có hơi kém, vẫn có thể sử dụng được trong nhiều trường hợp. Nói lớn thì đây đang là hành vi làm ăn gian trá, có khả năng gây ra hậu quả khó lường. Như cô hiện tại, tốn bao nhiêu tiền của cũng không luyện chế ra được bùa chú như mong muốn.

Giọng Turan không gấp, nhưng có thể nghe rõ sự giận dữ. Có lẽ cậu ta đang cố tình kiềm nén để không đổ cơn giận đó lên đầu Yeatra.

– Thật sự phải làm lớn chuyện này sao? – Yeatra vẻ khó xử nói.

Turan nhìn Yeatra với ánh mắt dò xét. Sau một hồi, cậu ta hỏi:

– Nói tôi nghe, cô đang e ngại điều gì? Tôi không thích quanh co, cô biết mà.

Yeatra cười méo xệch, cũng không dám chọc giận Turan, bảo:

– Là tớ ngu ngốc. Họ lúc đó đã nhắc qua rằng đây là hàng giá rẻ, thậm chí còn lập giao kèo xong mới chịu bán. Tớ… không thể dựa vào đống nguyên liệu này mà phàn nàn.

– Cô…!

Tiếng của Turan không lớn, nhưng Yeatra nghe cứ như tiếng sấm, cả người giật thót. Hoảng hốt. Trong giây lát, cô còn tưởng rằng sắp có một bàn tay vung tới mình.

Nhưng Turan chẳng làm gì với Yeatra cả, thay vào đó lách người đi ra ngoài. Cô thấy vậy vội chạy theo. Vẫn may là cậu ta chỉ tới ngồi cạnh bàn quầy, gương mặt hơi cứng lại, tỏ vẻ tập trung suy nghĩ.

Yeatra nhẹ nhàng bước tới bên Turan, không dám lên tiếng. Cô biết lần này lỗi hoàn toàn do cô. Cô quá tự tin vào khả năng nhận biết chất lượng nguyên liệu của mình, càng muốn tiết kiệm một chút nên mới gây ra nông nỗi như hiện giờ.

– Ngày mai, cô đi cùng tôi.

Turan lên tiếng, cực kỳ đột ngột. Yeatra ngẩn người ra một lúc mới phản ứng lại:

– Đi đâu?

– Thành Tailor.

Yeatra hơi nhướn mày, vẻ khó hiểu. Cô chẳng rõ chuyện mình mua nhầm một đống nguyên liệu chất lượng kém có liên quan gì đến việc tới thành Tailor cả.

Như đoán được suy nghĩ của Yeatra, Turan nói:

– Cô còn nhớ lần trước tôi hỏi về phương thức luyện chế bùa của cô, có người muốn mua lại không?

Yeatra lục lọi trí nhớ của mình một hồi lâu mới đáp:

– Hình như có chuyện đó.

– Chúng ta sẽ tới gặp người đó. Ông ta cùng hội của mình nhiều khả năng sẽ là nguồn cung cấp nguyên liệu chính cho cô.

Yeatra nhíu mày. Cô thật sự không nhìn ra nặng nhẹ trong vấn đề này. Nhưng cô đoán là nếu Turan đã đứng ra sắp xếp, mọi chuyện hẳn sẽ ổn.

– Tùy cậu. – Yeatra thốt.

– Cô không vui? – Turan dò hỏi.

– Không. – Yeatra đáp, lại thấy điều không đúng, vội nói – Ý tớ là, cậu làm việc, tớ tin tưởng. Chỉ là, khiến cậu tốn nhiều tiền như thế mà không có kết quả…

Turan hừ một tiếng, đưa tay búng vào trán Yeatra một cái rõ đau, khiến cô kêu oai oái. Động tác của cậu ta thật sự quá nhanh, cô chỉ vừa nhìn tới bàn tay đưa đến trước mặt mình thì trán đã nhói lên rồi.

– Người luyện chế bùa riêng cho tôi không thể giữ trong lòng suy nghĩ ấy. – Turan cất tiếng – Thay vì vậy, cô nên lo nghĩ làm sao để luyện chế ra càng nhiều bùa chú mạnh mẽ đi. Phải rồi, cũng đừng vì sợ tốn tiền mà không dám nhắm tới mấy loại có phẩm chất hay cấp độ cao hơn. Trang thiết bị, dụng cụ các loại cũng vậy. Tôi lo được.

Yeatra nghe vậy, gương mặt đang xám xịt vì chán nản cũng dần dần trở nên tươi tắn, thốt:

– Nói thế, mua cho tớ căn nhà! Thật to!

Lời vừa ra, bầu không khí lập tức trở nên yên tĩnh. Turan nhìn chằm chằm cô bạn của mình, ánh mắt hiện rõ vẻ không thể tin được.

Yeatra rất nhanh nhận ra yêu cầu của mình quá đáng, chân hơi run, đứng không vững, ngả sang một bên, tựa người vào bàn quầy.

– Tớ… không có ý đó… Thật ra…

Yeatra giọng run run, cũng chẳng rõ mình muốn nói gì, giải thích như thế nào.

Turan lộ vẻ nghĩ ngợi, lại nói:

– Một căn nhà à. Cũng không tệ. Sau này mọi người cũng không cần phải ở nhà trọ nữa, quá nhiều bất tiện.

Yeatra nghe vậy, trong lòng dấy lên niềm vui, thốt:

– Turan. Cậu sẽ mua nhà cho tớ sao?!

– Ừm.

Turan đáp, lại thấy vẻ hớn hở của Yeatra, vội bổ sung:

– Cũng không phải một mình cô. Nhưng chắc chắn sẽ chừa ra một khu vực dành riêng cho cô.

– Thế đã quá tốt rồi!

Yeatra kêu lên, nhào tới ôm chầm lấy Turan. Cô thật sự quá vui mừng rồi, những chuyện khác chẳng còn để tâm nữa.

Nội dung dịch thuật này thuộc về truyen.free và đã được bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free