Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 352: Đội Khiên xám

Chiếc xe bán tải chạy thêm hơn một tiếng đồng hồ nữa thì dừng lại. Bên ngoài đã có một nhóm người đợi sẵn. Turan lướt mắt nhìn quanh, liên tục kích hoạt kỹ năng chủ đạo của mình, nhanh chóng nhận ra ai là người nắm quyền cao nhất tại đây.

– Chào cậu. Tôi là Athenia, đội trưởng đội Khiên xám.

Người nói chuyện là một cô gái có dáng người khá cao lớn với mái tóc màu xanh lục nhạt cột đuôi ngựa. Cô ta sở hữu đôi mắt vàng đầy nghiêm nghị, ánh lên vẻ tự tin của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm.

Turan chú ý rằng nó đang đơn độc đối mặt với một nhóm tám người cấp Thần cao hơn mình, trong đó có cả hai người đi cùng xe với nó khi nãy. Không rõ là vô tình hay cố ý, nhưng áp lực đè lên nó rõ ràng là có, và không hề nhỏ.

– Tôi là Turan. Cuộc càn quét lần này, trông cậy cả vào mọi người.

Turan thản nhiên đáp, rồi chợt nghĩ tới gì đó, hỏi:

– Cô còn nhớ một người tên Yeatra chứ?

– Nhớ. – Athenia trả lời – Cô ta gây cho tôi không ít phiền phức.

Turan cười thầm, trong lòng không hiểu sao trở nên vui vẻ. Nó nhắc đến Yeatra cũng chỉ muốn xem thái độ của cô nàng này ra sao, và có vẻ như cô ta không tỏ vẻ khó chịu như những người khác. Đây hẳn là do cô ta có được nhiều thông tin hơn từ vị phó đoàn trưởng nào đó.

– Vậy thì thay mặt Yeatra xin lỗi cô. – Turan nói – Cô ta tính tình quả thật là không chịu nổi.

Athenia mỉm cười, lại rất nhanh trở về với vẻ nghiêm nghị, bảo:

– Tôi không ngại gặp lại cô ấy. Ừm, vẫn mong là không phải tình huống như lần trước.

– Tôi sẽ chuyển lời cho cô ta.

Gương mặt Athenia thoáng hiện vẻ hoảng hốt, nhưng rồi cô ta cũng không phản ứng gì thêm, chỉ mời Turan tiến vào trong trại để nghe về kế hoạch cuộc càn quét sắp tới, cũng như sự phân công của cô ta dành cho nó.

Về cơ bản, Turan sẽ theo sát một nhóm bốn người gồm Athenia, Pangol – người thanh niên lái xe khi nãy, Vrolm và Shelah, người giữ vai trò phụ trợ. Bốn người này, theo nó thấy, chính là chủ lực của cả đội, thường hiếm khi tham gia trực tiếp vào những cuộc càn quét phó bản có độ khó thấp như hiện tại. Tuy nhiên, xét thấy họ cần giữ con quái sống cho Turan kết liễu thì lại phù hợp hơn cả.

Ngoài nhóm này, sẽ còn có ba nhóm khác tham gia cuộc càn quét, giữ nhiệm vụ dẫn dụ quái, cầm chân hoặc khống chế. Cụ thể, Turan không được biết, cũng không định hỏi. Dù sao thì chỉ riêng với nhóm của nó là đã đủ để hoàn thành càn quét phó bản rồi.

– Cậu thấy thế nào?

Athenia cất tiếng hỏi. Hiện giờ, chỉ có cô ta và Turan đang đứng ở một góc trước cổng vào phó bản, những người còn lại đều đã tiến vào trước đ�� mở đường.

– Chuyện gì? – Turan hỏi.

– Tổ đội này. Sức mạnh từng người, sức mạnh tổng hợp, kế hoạch được đề ra… hay cả bản thân tôi.

Turan khẽ nhướn mày nhìn Athenia, thấy cô ta thành tâm thì mới khẽ thở dài, đáp:

– Có rất nhiều vấn đề.

Athenia lập tức hứng thú, không kìm được mà thốt:

– Như là?

– Trước đó, tôi có câu hỏi.

Nghe vậy, Athenia vội điều chỉnh lại tâm trạng, rồi nói:

– Mời hỏi.

Turan nhếch mép cười. Nó thật sự rất thưởng thức thái độ của Athenia dành cho mình, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Trải qua mấy năm dài chịu đựng dưới thân phận một Nihr, cảm giác của nó về sự ngưỡng mộ hay kính trọng của người khác từ lâu đã trở nên lạnh nhạt.

Nhưng nó vẫn cần phải thể hiện ra bên ngoài, cũng là để đối phương thấy mình không hề xem nhẹ họ.

– Tại sao mọi người đều giữ bản thân cố định ở giới hạn Thần cấp 15 mà không tìm cách đột phá?

Câu hỏi của Turan làm Athenia mắt mở to kinh ngạc, nhất thời cả người cứng đờ, không thể nói nên lời, cũng chẳng biết phải phản ứng thế nào.

Mấu chốt là, làm thế nào Turan biết được thông tin tuyệt mật ấy của đội Khiên xám. Cô ta có thể nghĩ đến là do phó đoàn trưởng của mình tiết lộ, nhưng điều đó lại nảy sinh vấn đề: vì sao phó đoàn trưởng lại không giải thích luôn nguyên do. Hơn nữa, bản thân Turan nghe được tin ấy, không thể nào không thắc mắc.

Turan đứng bên cạnh thích thú quan sát biểu hiện của Athenia. Nó không phải đang trêu đùa gì cô nàng, mà chỉ đang tạo nền tảng cho vị thế thực tế của mình trong tổ đội này.

Nói một cách đơn giản hơn, nó đang tạo ra vẻ bí ẩn, khiến đối phương không thể không kiêng dè. Dĩ nhiên, sự kiêng dè này có tính chất khác hoàn toàn với thái độ của Vrolm hay Pangol dành cho nó.

Mặt khác, Turan cũng thật sự tò mò về tình trạng này của tổ đội Athenia. Nó đoán là có liên quan không nhỏ đến tòa tháp Ma pháp Tối thượng, nhưng hiện tại không có đủ dữ kiện trong tay, cũng chẳng cần đưa ra kết luận gì. Nếu nghe được chút tin tức nào từ cô ta, dĩ nhiên là chuyện tốt.

– Chuyện này… – Athenia cất tiếng, hơi có vẻ ngập ngừng và lo lắng – Nếu phó đoàn trưởng chưa nói gì thì tôi cũng không tiện giải thích.

“Tốt.” Turan thốt thầm. Đây không hẳn là câu trả lời nó mong đợi, nhưng cũng thể hiện được rằng Athenia đánh giá tình hình rất thỏa đáng, đồng thời xác nhận với nó rằng sự việc không hề đơn giản.

Thực ra, nếu Athenia bảo rằng những người đột phá rồi đã đi làm nhiệm vụ khác, hoặc những người ở đây không phải toàn bộ đội Khiên xám thì Turan vẫn sẽ tin. Cô ta hẳn đang lo rằng nó chỉ đang hỏi thử xem phản ứng chứ bản thân đã biết trước rồi. Dù sao thì nói dối nó, cô ta không có gan đó, như vậy sẽ kéo theo rất nhiều vấn đề càng khó giải quyết hơn nữa.

– Đã vậy, chúng ta cũng nên bắt đầu thôi.

Turan nói, ra hiệu tiến về phía trước.

Athenia thấy vậy, vội bảo:

– Nhưng còn…

Lời của Athenia bị ngắt bởi một cái nhướn mày của Turan. Ý nghĩa quá rõ ràng: cô ta không cung cấp thông tin, thì nó chẳng có lý do gì nói thêm vài lời đáp lại cả về những điều cô ta đang muốn biết.

Athenia hơi cúi đầu, suy nghĩ một chút rồi đứng thẳng người, tiến vào trong cánh cổng không gian màu xanh lam trước mặt. Turan cũng lập tức bước theo.

“Ngôi làng bên dòng sông vẫn như mọi ngày, khi mặt trời lên cao đã tràn ngập tiếng cười nói của hai đứa trẻ đùa nghịch. Hôm nay, chúng vui chơi đến quên cả giờ giấc, đến khi chợt nhớ phải về nhà thì trời đã trưa rồi.

Bầu không khí trong làng hôm nay thật kỳ lạ, một mùi ghê tởm tỏa ra. Đứa bé gái không muốn về làng nữa. Người anh trai vội trấn an, chẳng hiểu tại sao.

Thì ra đó không còn là làng của chúng nữa, giờ chỉ có toàn quỷ lùn đang mở tiệc mừng trên xác thịt những dân làng vô tội. Đứa bé gái giật mình, ngã khụy xuống, khóc nấc lên. Người anh trai muốn dẫn em mình chạy đi, nhưng chúng đã đến quá gần.”

Đây là lời mở đầu của phó bản, và dù Turan đã biết trước ít nhiều về câu chuyện quanh ‘Làng quỷ lùn’ này, nó vẫn không khỏi cảm thấy chua xót trong lòng. Đó thật sự là một bi kịch, mà nguồn gốc mọi thứ lại bắt nguồn từ cuộc càn quét quỷ lùn của quân đội hoàng gia, không biết vô tình hay cố ý mà lại để xổng một đám quỷ lùn đến ngôi làng này.

Turan hít sâu một hơi rồi thở ra, để bình tĩnh lại. Chuyện xảy ra kia không rõ là thật hay được dựng lên theo phó bản. Nếu là dựng, nó chẳng cần bận tâm làm gì; còn nếu là thật, vậy thì nó phải tìm hiểu thêm nhiều thứ nữa có liên quan tới ngôi làng, quan trọng nhất chính là thời điểm xảy ra vụ việc. Mặc dù thoáng nghe không có ích gì, nhưng có thể tương lai nó lại cần tới.

Bầu trời không mây, và có màu xám xịt, khiến khung cảnh nơi đây trở nên u ám và bức bối vô cùng. Thậm chí, từng nhánh cỏ nhành hoa cũng bị nhuốm một sắc thái tối tăm, tựa như sẽ lụi tàn bất kỳ lúc nào. Từ xa nhìn tới ngôi làng với những mái nhà và cột xiêu vẹo phía trước, chắc chắn không ai lần đầu nhìn thấy sẽ nghĩ rằng đó là nơi quỷ lùn tự tay dựng lên, chứ không phải từng thuộc về con người.

– Cậu cứ đi bên cạnh Shelah. Khống chế quỷ lùn tương đối đơn giản, đến lúc, cậu chỉ cần đâm nhát kiếm vào thẳng cổ họng chúng là được. Tôi tin cậu không gặp khó khăn gì với chuyện đó, phải không?

Người nói chuyện là Athenia. Cô ta vừa xác nhận tình hình xong, các nhóm thì đã hành động từ sớm rồi.

Đi cùng với Athenia có một cô gái sở hữu mái tóc dài ngang hông màu hồng sẫm như được nhuộm, dáng người yểu điệu, lại còn mặc một bộ đồ mỏng manh để hở rất nhiều, làm lộ ra làn da ngăm trông thật hấp dẫn.

Chính là Shelah, một vũ công, cũng đồng thời là một y thuật sư, giữ vai trò phụ trợ cho nhóm bốn người này. Cô ta bước tới, gật nhẹ đầu chào Turan, bộ dạng rất biết điều, khác hẳn vẻ bề ngoài của mình.

Thực ra, không phải cô nàng chưa từng thử trêu ghẹo Turan khi mới gặp, nhưng bị Athenia trừng mắt một cái là liền dẹp bỏ ý nghĩ đó. Đây cũng chẳng rõ có phải là do Athenia cố tình sắp xếp để thị uy với nó hay không.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện sống động được dệt nên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free