(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 357: Mâu thuẫn
Dần dần, lượng thù hận mà Turan gây ra cho Noh giảm xuống. Có lẽ vì cậu ta ngừng tấn công, lại còn lùi sát đến ranh giới khu vực của quái trùm. Turan đương nhiên không dám thực sự bước ra ngoài, bởi ai mà biết chuyện gì sẽ xảy ra khi cậu ta vẫn đang là mục tiêu gây thù hận lớn nhất của con quái.
Cũng may, chẳng bao lâu sau đó, Pangol vung đao đầy uy lực, chém tan xác một con quỷ l��n, khiến thù hận của Noh dành cho cậu ta nhảy vọt. Vừa dứt lời, con quái có lẽ đã chán chường, quyết định tiến lên.
Athenia nhận ra cử động đó, liền cất tiếng nói:
– Pangol.
Lời này không chỉ dành riêng cho Pangol. Cả hai cung thủ và hai pháp sư hiểu ý, lập tức dồn đòn tấn công vào con quỷ lùn duy nhất đang giao chiến với Pangol. Chúng dễ dàng tiêu diệt nó, giúp giảm bớt áp lực đáng kể cho cậu ta.
Pangol sau đó không chút do dự lao thẳng về phía Noh, trông cậu ta vẫn rất phấn khích. Dù sao thì quái trùm chọn cậu ta chứ không phải đội trưởng, ở một góc độ nào đó, cũng là chuyện đáng tự hào.
Turan thấy vậy không khỏi thở dài một tiếng. Cậu ta biết Athenia có cách kéo thù hận, còn sở hữu kỹ năng đặc thù cho việc đó, nên đương nhiên mới nhường cho Pangol.
Thông thường thì, sau khi quái trùm bị thu hút bởi một người, những thành viên còn lại trong tổ đội sẽ tập trung tiêu diệt toàn bộ đám tay chân, tranh thủ thời gian trước khi quay sang đối phó với quái trùm. Hiện tại, đây chính là thời điểm tốt nhất để Turan thu về lượng lớn Thần tinh cho mình.
– Một mình cậu ta đủ chứ?
Turan tò mò hỏi, đã sẵn sàng di chuyển.
– Không cần phải lo. Cùng lắm thì chết một mạng. Mà đây cũng đâu phải lần đầu.
Lời Shelah nói ra vô cùng tự nhiên, nhưng lọt vào tai Turan lại nghe chướng vô cùng. Cậu ta nhăn mày thật sâu, vẻ mặt nghiêm trọng hỏi lại:
– Mọi người lúc bình thường đều liều mạng như vậy?
Shelah cũng nhận ra biểu hiện khác thường của Turan, hơi trầm ngâm một lát rồi đáp:
– Không hẳn là liều mạng. Đây cũng chỉ là nói về trường hợp xấu nhất mà thôi. Nếu chỉ vì một chút nguy cơ mà trốn tránh, chẳng phải sẽ rất nhu nhược, và cũng chẳng thể nào mạnh lên được sao?
Turan gật nhẹ đầu. Cậu ta nghe lời giải thích này thì có phần đồng tình. Chỉ là vừa nãy nghe Shelah nói tới việc mất mạng nhẹ nhàng như thế, cậu ta không khỏi muốn phản bác lại.
Nhìn tới Pangol, Turan thấy cậu ta mặc dù biểu hiện có chút chật vật, nhưng chắc chắn trong thời gian ngắn sẽ không bị đánh chết. Vấn đề cốt yếu có lẽ là khi nào cậu ta cạn kiệt nguyên khí, vì giờ mỗi đòn đánh đều phải dùng tới kỹ năng.
– Tôi không mong cuộc càn quét mà mình tham gia xuất hiện tử vong vô ích. Nếu có thể, tôi vẫn muốn mọi người xem trọng mạng sống của mình.
Turan nói xong, vừa định chạy đi lại chần chừ một lát, rồi bổ sung:
– Nếu chỉ vì có thể tái sinh mà xem nhẹ cái chết, thì không thể nào mạnh lên được đâu.
Dứt lời này, cậu ta mới lao người về phía trước, bỏ lại Shelah thừ người ra, với vẻ mặt khó hiểu.
Số lượng quỷ lùn ngoài Noh ra hiện giờ là tám con, hai trong số đó đã có lượng sinh lực rất thấp. Turan liền nhắm vào hai mục tiêu ngon ăn ấy.
Chỉ hai phát đạn, chẳng thể coi là khó khăn. Dù sao thì kể cả khi không có sự tham gia của Turan, số phận của chúng vẫn sẽ bị tiêu diệt dễ dàng, cậu ta chỉ ra đòn kết liễu mà thôi.
Sau đó, số quỷ lùn còn lại là sáu.
Athenia thấy Turan đã tới, liền dùng kỹ năng, khiến tấm khiên phát ra ánh sáng xám nhàn nhạt, trông có vẻ nặng hơn rất nhiều, rồi dùng nó đập mạnh vào một con quỷ lùn. Cú đập khiến con quỷ lùn văng đi một đoạn, choáng váng, chắc chắn sẽ không thể tỉnh lại được trong thời gian ngắn.
Mục tiêu của Turan cũng không phải là con quỷ lùn bị choáng kia. Cậu ta biết hiện giờ mình vẫn nên tập trung vào việc ra đòn kết liễu, không cần phải hao tổn sức lực và thời gian để cố gắng gây sát thương cho một con quái đã yếu.
Athenia đánh văng con quỷ lùn xong thì quay sang con còn lại, cất tấm khiên đi, rồi vung kiếm bằng hai tay giao chiến. Những nhát chém của cô ta không nhanh, nhưng rất có lực, lượng sát thương gây ra cho mục tiêu đương nhiên là lớn. Con quỷ lùn chắc hẳn không ngờ rằng kẻ nãy giờ chỉ một mực phòng thủ lại có thể tung ra loạt công kích mạnh mẽ đến vậy.
Turan nhìn, theo dõi kỹ lượng sinh lực còn lại của con quái, canh khi một viên đạn xuyên ngực có thể kết liễu được nó liền dứt khoát ra tay.
Viên đạn được bắn ra trước sự kinh ngạc của Athenia. Cô ta có thể thấy rõ ràng con quỷ lùn còn rất sung sức nên vẫn tiếp tục tấn công, viên đạn vừa rồi, nếu không cẩn thận, có thể đã bắn trúng cô ta. Nếu không phải chỉ hơn một giây sau đó con quái liền hóa thành những đốm sáng li ti, ắt hẳn Athenia đã thật sự nghĩ rằng Turan đang cố tình gây chuyện.
– Cậu…
Athenia không nói nên lời. Trong lòng cô ta không khỏi hoảng sợ, càng thêm thắc mắc vì sao Turan lại hành động vội vàng đến vậy.
– Tin tưởng tôi sao?
Turan cười nói, chưa vội chạy đi tìm mục tiêu khác.
Nhìn chằm chằm Turan một hồi, Athenia cuối cùng vẫn không thể tìm ra lời lẽ phù hợp, đành nói:
– Tùy ý cậu.
Turan nghe vậy, ngược lại cảm thấy có chút bất đắc dĩ, cứ như bản thân đang ép người quá đáng. Tuy nhiên, trông thấy Pangol ở đằng xa chiến đấu càng lúc càng hăng, lượng nguyên khí tiêu hao cũng nhanh, có lẽ sớm không chịu nổi nữa, cậu ta liền vội quay người, chạy đi giải quyết những mục tiêu còn lại.
Đám quỷ lùn vốn đang ở thế yếu, nhóm Athenia bộc phát tấn công lập tức đẩy chúng vào thế bất lực. Turan ra tay cũng rất dứt khoát, di chuyển nhanh thoăn thoắt, một hồi liền giải quyết gọn ghẽ. Mười một con quỷ lùn cấp 15, mang về cho cậu ta tận 3241 Thần tinh, nâng mức tiến trình thăng Thần cấp lên 46%.
Kẻ địch cuối cùng chỉ còn lại con quái trùm tên Noh.
Pangol trên người đã đầy vết thương, giáp trụ cũng đã tróc vỡ từng mảnh, vũ khí càng xuất hiện không ít vết nứt, chừng như có thể gãy nát bất cứ lúc nào. Dù vậy, cậu ta vẫn rất hung hăng, nhìn như muốn lấn tới áp đảo con quái. Đáng tiếc là thực tế thì cậu ta mới là người đang bị ép lùi từng bước.
Thật hết cách, con quái trùm quá mạnh. Pangol cũng chỉ mới đạt giới hạn Thần cấp 15 mà thôi, Noh đã là cấp 16, lại còn là quái trùm. Mỗi lần con quỷ lùn quật thân cây tới đều khiến Pangol giật ngược về sau, chỉ cần hơi thiếu cẩn thận liền sẽ ngã chỏng vó. Ngược lại, đòn đánh của cậu ta rất hiếm khi có thể chạm được tới đối phương, hầu hết đều bị thân cây kia chặn đứng cả.
Thoáng nhìn qua, Turan còn tưởng thân cây kia là một loại vũ khí đặc biệt nào đó, đến mức cậu ta phải dùng kỹ năng chủ đạo của mình lên đó, mới phát hiện ra đó cũng chỉ là một thân cây hơi vững ch��c một chút mà thôi.
– Còn chưa ra tay sao?
Turan cất tiếng, với giọng điệu không mấy vui vẻ.
– Cậu ta còn chưa chịu lên tiếng. – Athenia đáp – Hơn nữa, tôi biết cậu ta vẫn còn có thể chiến đấu.
Turan cũng biết Pangol còn có thể đánh được, thậm chí có phần tự tin hơn cả Athenia về điều đấy. Tuy nhiên, cậu ta không cho rằng việc để Pangol đơn độc đối phó tiếp với con quái trùm là một ý hay. Nhìn kiểu gì thì cậu ta cũng không thể gây sát thương được cho Noh.
Chợt nghĩ tới gì đó, Turan bảo:
– Tôi có nghe Wyndur đề cập tới một vài hình thức luyện tập…
Đột nhiên nhắc tới phó đoàn trưởng, Athenia liền trở nên khẩn trương. Mất một lúc, cô ta mới bình tĩnh trở lại, rồi đáp:
– Cũng không hẳn là luyện tập. Chỉ là xem thử giới hạn của mỗi người tới đâu mà thôi.
Turan cười thầm. May mà Athenia không tránh né chuyện này, cho thấy cái nhìn của cô ta về cậu ta đã thay đổi. Mặc dù theo cậu ta nhận thấy thì vẫn chưa đủ tốt, nhưng sau này vẫn còn nhiều thời gian để cải thiện.
– Ý nghĩ đó không tệ. – Turan nói – Nhưng nhắm ngay vào độ khó quá cao, đương nhiên không thể xác định được giới hạn thật sự.
Athenia hơi tò mò nhìn Turan, không biết dựa vào đâu mà cậu ta lại nói vậy. Tuy nhiên, trông tình cảnh hiện tại của Pangol, cô nàng nghĩ rằng mình cũng hiểu được phần nào.
– Cô muốn nhìn thấy cậu ta làm được gì? – Turan dò hỏi.
– Có thể khiến Noh tiến vào giai đoạn hai là đủ.
Athenia đáp ngay, ánh mắt ánh lên sự tin tưởng và mong chờ.
Turan có ý muốn lắc đầu, lại thôi. Nhìn cô nàng, ắt hẳn cô sẽ không chịu nghe lời khuyên của cậu ta.
Turan rất xem trọng việc luyện tập. Tuy nhiên, cậu ta càng hướng tới việc luyện tập một cách đúng đắn, chứ không phải cứ mù mờ thúc ép bản thân. Như một người muốn rèn luyện cơ bắp đạt được thể hình đẹp đẽ, là phải hiểu biết sâu sắc về cách vận hành của cơ thể, cách cơ thể bù đắp những phần cơ bị tổn thương, đồng thời phải bổ sung đủ dưỡng chất cần thiết. Hoặc như một người muốn học chuyên sâu về một môn pháp thuật nào đó, là phải xác định đúng hướng tiếp cận, khai mở vấn đ��� ở đúng trọng điểm, chứ không phải cứ đọc nhiều, thử nghiệm nhiều là liền đạt được điều mong muốn.
Đằng sau sự thành công của mọi nỗ lực, đều tồn tại một nguyên lý chống đỡ. Nếu phương hướng, nền tảng ngay từ đầu đã sai, thì có cố gắng bao nhiêu cũng là vô ích. Dù may mắn đạt được chút thành tựu, sau đó vẫn có nhiều khả năng sụp đổ, và thất bại càng thêm thảm hại. Nếu không thì đã chẳng cần có thầy cô dạy học hay huấn luyện viên chuyên nghiệp.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Đại Thánh Thế chỉ vừa mới giáng lâm được hơn ba năm, những con đường mà du hành giả nên đi qua vẫn chưa ai biết rõ. Wyndur để cho đội nhóm dưới quyền mình tự tìm ra một con đường cũng không sai. Nói không chừng, ngay bây giờ, đang có không ít tổ đội khác cũng thử nghiệm những con đường riêng.
Turan nghĩ rằng cậu ta đã hiểu hơn lý do vì sao Wyndur lại kiên trì mời cậu ta làm huấn luyện cho quân đoàn đến vậy. Đương nhiên không chỉ là để vạch ra một con đường đúng, nhưng đó cũng là một trong những lý do chính.
Những dòng chữ mượt mà bạn vừa thưởng thức là thành quả của quá trình biên tập tại truyen.free.