Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 372: Đòi bồi thường

Darmil siết chặt cán chùy, vung một cú thật mạnh vào đầu con Hề cục súc vừa nhảy đến. Con quái bị trúng đòn, văng sang một bên, run rẩy một hồi rồi ngã gục. Dù vậy, con quái vẫn chưa chết hẳn, phải đợi tới khi Darmil nện thêm một đòn nữa thì mới chịu tan biến thành những đốm sáng li ti.

Darmil thở hồng hộc. Mọi chuyện khó khăn hơn nó tưởng rất nhiều. Thế nhưng, điều ��ó lại khiến nó vô cùng phấn khích, không kiềm nổi mà cười rất tươi, trông hệt như điên cuồng.

Hôm nay, Darmil chỉ du hành một mình. Kull dường như đang bận việc riêng. Mặc dù Kull đã khuyên Darmil nên tham gia đấu trường giả lập và đợi cậu ta trở lại để cả hai cùng du hành cho an toàn hơn, nhưng ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn không rõ vì lý do gì đã tạm thời đóng cửa. Bởi vậy, Darmil đành ra ngoài thành săn quái, tiện thể hoàn thành luôn nhiệm vụ tấn thăng.

Tính đến hiện tại, đã gần ba tiếng đồng hồ trôi qua, thế nhưng số quái mà Darmil đánh giết được chỉ chưa đến ba mươi con. Nếu đi cùng Kull, con số chắc chắn sẽ lớn hơn rất nhiều.

Cộng cả số lượng quái vật đã tiêu diệt trước đây, tổng số đã đạt gần hai trăm. Cụ thể thì Darmil không nhớ rõ, nhưng so với yêu cầu tới ba trăm con quái, nó e rằng bản thân sẽ còn phải cố gắng rất nhiều.

Darmil đoán rằng trong ngày hôm nay, có lẽ sẽ không kịp hoàn thành. Tuy nhiên, nó không định để bản thân bị suy nghĩ kém cỏi ấy chi phối, mà kiên quyết rằng sẽ hoàn thành nhiệm vụ tấn th��ng trước khi mặt trời lặn.

Điều đó có nghĩa là Darmil sẽ phải tiêu diệt thêm hơn một trăm con quái nữa trong vòng chưa đến sáu tiếng đồng hồ. Tính theo hiệu suất hiện tại, với ngần ấy thời gian, nó hẳn chỉ có thể đạt hơn một nửa mục tiêu.

Vậy nên Darmil cần phải tăng tốc. Nó cần chiến đấu mạnh mẽ hơn, chạy nhanh hơn, và cũng phải giảm thời gian nghỉ ngơi.

Vấn đề quan trọng nhất là, khu vực trong vòng vài trăm mét quanh đây, quái vật đều đã bị dọn sạch sẽ. Darmil không giỏi lên kế hoạch như Turan hay Kull, nên nó không tài nào khiến việc săn giết của mình diễn ra liên tục được. Cách thức nó làm từ trước đến giờ đều là: thấy có đám quái trong tầm mắt thì lập tức đến giết; không thấy thì chờ đợi, sẵn tiện tranh thủ nghỉ ngơi một lát.

Hơn nữa, Darmil không biết lái xe. Nó toàn di chuyển bằng cách chạy bộ, rất cật lực. Thế nên, ý định dùng xe để mở rộng khu vực săn giết đối với nó là bất khả thi.

Có bóng người xuất hiện, Darmil sực nhận ra và liếc mắt nhìn sang. Đó không chỉ là một người, mà là một nhóm người. Họ còn ở rất xa, không dưới ba trăm mét, nhưng hẳn cũng đã phát hiện ra Darmil rồi.

Họ tiếp tục tiến tới, bàn tán gì đó với nhau, trông có vẻ không được thân thiện. Nhất là, Darmil cảm nhận được sát ý từ một tên có khuôn mặt hẹp dài đang nhăn nhó.

Darmil không định dính vào phiền phức, nhưng nếu đối phương cố tình chọc mình, nó sẽ không ngần ngại làm một trận sống mái. Một nhóm sáu người, nó tin rằng mình có thể giải quyết được.

– Cậu là ai? Người nói chuyện là một phụ nữ có mái tóc màu hạt dẻ được cắt ngắn trông rất cá tính. Ánh mắt cô ta sắc bén, trừng mắt nhìn Darmil, nhưng nó hoàn toàn không cảm nhận được sự thù hằn nào.

– Darmil. Darmil thẳng thắn khai tên mình. Nó không có lý do gì để giấu cả.

Người phụ nữ còn đang định hỏi tiếp thì đã bị một người đàn ông tiến lên ngăn lại. Ông ta có thân hình cao lớn, lực lưỡng, với cái đầu bóng loáng và chỉ có một lọn tóc ở phần mái được chải chuốt rất kỹ lưỡng.

– Tại sao cậu lại ở đây? Quái vật ở khu vực này có phải đã bị cậu giết sạch? Người đàn ông cất giọng trầm mạnh, có thể nghe thấy một áp lực vô hình từ đó.

– Không phải hắn thì còn ai nữa. Không cần nhiều lời như vậy đâu, Jernatout. Người lên tiếng xen vào là kẻ mà Darmil đã cảm nhận được sát ý từ xa. Hắn ta có dáng người cao gầy, đôi mắt xếch và đôi bàn tay run rẩy đang khó khăn giữ lấy hai con dao có hình dáng uốn lượn kỳ dị.

– Không thể, Tarnouis. – Người đàn ông lực lưỡng gằn giọng – Chuyện này có thể còn ẩn khúc. Hơn nữa, đừng có nghĩ tới chuyện giết người. Cùng lắm là đòi bồi thường thôi.

– Phải. Cứ bồi thường là được. Người cất tiếng thúc giục là một cô gái trông khá bình thường với mái tóc xám đen được cột cao thành cái đuôi gà tua tủa. Cô ta mặc một chiếc áo sơ mi dài tay đã sờn cùng chiếc quần jean rách vài chỗ, trên tay cầm một hộp dụng cụ.

Darmil không đoán ra được chức nghiệp của cô nàng là gì, nhưng điều đó không quá quan trọng. Chỉ là, từ ánh mắt mở to sáng rực kia có thể thấy rằng cô ta sẽ không từ bỏ nếu không thu về một món lợi nhất định.

Darmil có ti���n, nhưng không nhiều. Turan chỉ cho nó đủ để mua sắm các loại vật dụng và trang bị cần thiết. Hơn nữa, nó không định bồi thường. Nó còn chưa biết mình cần phải bồi thường cho cái gì.

– Sao không nói tiếng nào? Bị câm rồi sao? Tên mắt xếch gắt lên, vẻ mặt không còn nhịn được nữa.

– Các người muốn gì? – Darmil hỏi. – Muốn gì? Ngươi nhìn mà không hiểu sao? Đây là khu vực đã được bọn này đánh dấu. Nếu ngươi đã xuất hiện ở đây, đám quái lại biến mất hết, thì bồi thường đi. Mười nghìn xen, nếu không- Tên mắt xếch nói nửa chừng thì im bặt vì bị cô gái mặc áo sơ mi nện thẳng cái hộp dụng cụ vào đầu đau điếng.

– Ngươi điên à? – Cô gái giận dữ xen vào – Một trăm nghìn xen! Bọn ta muốn một trăm nghìn xen. Nếu không có thì… ừm, bọn ta lột sạch ngươi! Người phụ nữ tóc ngắn lắc đầu vẻ chán nản. Người đàn ông lực lưỡng thì xô cô gái ra một bên, trừng mắt nhìn Darmil, rồi bảo:

– Tóm lại, cậu cần phải bồi thường. Không có vấn đề gì chứ? Darmil nhếch mép, hoàn toàn không theo nổi diễn biến câu chuyện. Tự nhiên xuất hiện một đám người đòi nó bồi thường tiền, đây hẳn là một đám cướp.

– Các người cướp à? – Darmil hỏi, ánh mắt dần hiện lên sự bất mãn. – Cướp? Ngươi mới chính là cướp! Cô gái mặc áo sơ mi chồm tới, hô lớn, còn không quên kèm theo mấy tiếng chửi rủa.

– Tôi nghĩ cậu hiểu sai vấn đề. – Ngư��i đàn ông lực lưỡng nói – Những con quái vật ở gần đây có phải là do cậu giết? – Đội trưởng à, ông nghĩ là hắn sẽ nhận sao? Cô gái còn chưa dứt lời, Darmil đã mạnh dạn lên tiếng: – Chính là tôi.

Đây vốn là câu trả lời mà nhóm người này mong muốn, nhưng biểu hiện trên gương mặt họ bây giờ chỉ còn sự ngờ nghệch. Hồi lâu, người đàn ông lực lưỡng đằng hắng một tiếng, hỏi: – Đồng đội cậu đâu? Chúng ta cần giải quyết chuyện này thỏa đáng với sự góp mặt của hai bên.

– Họ không ở đây. – Darmil đáp ngay, rồi sực nhớ gì đó, bổ sung – Nhưng họ không liên quan gì đến chuyện này. Chỉ có mình tôi thôi. Nên các người cứ gây phiền phức cho tôi là được.

– Há? Ngươi nói chỉ có mình ngươi? Tên mắt xếch có vẻ đã tỉnh táo lại, vừa ôm đầu vừa thốt lên.

– Chính xác. Một tiếng phụt cười vang lên, kéo theo đó là một tràng cười âm vang của cả sáu thành viên tổ đội người đàn ông lực lưỡng. Hai nam thanh niên ở phía sau có lẽ đã rất cố gắng kiềm nén, nên giờ họ phát ra những âm thanh rất kỳ cục, nghe như tiếng gà kêu.

Mất một lúc tiếng cười mới vơi dần. Người đàn ông lực lưỡng ho khan vài cái, nghiêm giọng nói:

– Đừng đùa nữa. Chúng tôi không muốn làm khó tổ đội của cậu. Thiệt hại của chuyện này không lớn, hãy sớm giải quyết để mỗi người chúng ta còn tiếp tục du hành.

Vấn đề là Darmil không hề đùa. Đám người này càng không tin tưởng nó, Darmil càng có lý do để tin rằng họ đang cố gây phiền phức cho tổ đội của mình. Nó không thể để chuyện đó xảy ra. Kull thì không sao, nhưng Turan chắc chắn sẽ không chấp nhận được. Cậu ta là đội trưởng, còn có rất nhiều chuyện quan trọng phải làm, không có thời gian để xử lý đống rắc rối thế này.

– Tôi không đùa. – Darmil dõng dạc bảo – Các người có chuyện gì thì cứ giải quyết ở đây đi. – Tên này bị điên à? Tên mắt xếch chồm người tới trước, thốt lên, đồng thời khoáy ngón tay bên thái dương mình.

– Giải quyết cũng được. Đưa đây một trăm nghìn xen. Cô gái mặc áo sơ mi nói lớn. – Không đưa. Tại sao chứ? Darmil gắt, vẻ mặt bực tức. – Jernatout… Người ph�� nữ thúc hông người đàn ông một cái, liếc nhìn anh ta đầy nghi hoặc.

Người đàn ông có vẻ tên Jernatout gật nhẹ đầu, nói: – Xem ra cậu muốn giải quyết chuyện này bằng bạo lực. Darmil xì một tiếng, bảo: – Các người đến đòi tiền tôi, rồi bây giờ lại bảo do tôi muốn giải quyết bằng bạo lực? Buồn cười thật.

Tên mắt xếch nhướn mày, rít lên, định xông tới thì bị Jernatout đưa tay chặn lại. – Để tôi. Nói rồi, người đàn ông bước tới trước, lấy ra một chiếc rìu lớn trông rất nặng nề.

– Nếu cậu thắng được tôi, chúng tôi sẽ không truy cứu chuyện này nữa. Nhưng ngược lại, con số một trăm nghìn xen kia, mặc dù lớn hơn phần thiệt hại rất nhiều lần, cậu nhất định phải trả. Darmil hít sâu một hơi, cả người nóng dần lên, cảm thấy vô cùng phấn khích, dường như muốn lao tới đánh nhau ngay lập tức. Nó không ngại cả sáu người cùng xông lên.

Mọi bản dịch từ đây đều thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, không được phép sao chép hay phân phối lại dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free