(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 404: Thanh đại kiếm
Trời tờ mờ sáng. Không khí xung quanh dần ấm lên, nhưng vẫn còn khá lạnh và đặc biệt là rất hanh khô.
Kull ngáp một hơi dài, đứng dậy vươn vai. Thời gian nghỉ ngơi đêm qua của cậu không lấy gì làm dài, nhưng từ khi đạt được Thần cấp 8 thì việc thiếu ngủ đã không còn ảnh hưởng nhiều đến cậu nữa. Hơn nữa, bản thân cậu cũng đã thành quen với những giấc ngủ chóng vánh, nên có thể nói là cậu đang trong trạng thái sung mãn để khởi đầu một ngày mới.
Darmil hiện vẫn chưa tỉnh giấc, nhưng tiếng ngáy đều đều phát ra cho thấy cậu ta đã hồi phục gần như hoàn toàn, chỉ còn chờ được đánh thức mà thôi. Cách đây không lâu, Turan cũng đã dặn Kull chuẩn bị, dĩ nhiên bao gồm cả việc đánh thức Darmil. Cuộc càn quét phó bản ‘Tàn tích Gufara’ của tổ đội chắc chắn sẽ diễn ra ngay hôm nay.
– Này.
Kull khẽ gọi một tiếng. Darmil không hề có phản ứng. Mỉm cười thích thú, cậu chồm người đến, vung tay lên rồi nện xuống, tát một cú hết lực vào gương mặt đang ngái ngủ của đồng đội mình.
Cú tát đập mạnh vào bên má đối phương, đánh vẹo hẳn đầu sang một bên. Ấy vậy mà Darmil không lập tức tỉnh dậy, kêu ú ớ vài tiếng rồi khó nhọc hé mở mắt, dáo dác nhìn quanh.
– A…
Darmil thở hắt ra một tiếng, lại không đưa tay sờ chỗ má đang ửng đỏ mà thay vào đó ôm lấy đầu. Cậu ta nghiến răng kèn kẹt, gương mặt thì nhăn nhó, mất một lúc mới thốt lên thành lời:
– Ch-chuyện gì đã xảy ra?
Kull tất nhiên sẽ không nhắc đến hành động nghịch ngợm của mình, nói:
– Dậy đi. Chúng ta sắp phải vào phó bản ‘Tàn tích Gufara’ rồi.
Darmil ồ một tiếng, gương mặt trở nên thảng thốt, nói:
– Tôi… có làm lỡ việc gì không?
– Không.
Kull đáp ngay. Những vấn đề thế này, cậu tốt nhất cứ tung hỏa mù cho Darmil là được, còn lại cứ để Turan quyết định. Dù sao thì đội trưởng cũng không hề dặn cậu phải giải thích cho Darmil.
– Chuẩn bị nhanh đi. – Kull nói tiếp – Có lẽ nửa giờ nữa chúng ta sẽ bắt đầu. Turan sẽ sớm quay lại thôi.
Darmil còn có điều thắc mắc, nhưng nghe sắp phải vào phó bản thì thôi, quyết định không hỏi nhiều kẻo mất thời gian. Cậu ta cơ bản cũng không quan tâm lắm về những chuyện đã xảy ra, chỉ làm đau đầu thêm, giờ toàn bộ hứng thú đều dồn hết vào phó bản.
Sự chuẩn bị của Kull đã hoàn thành từ sớm, hay nói đúng hơn thì cậu lúc nào cũng trong trạng thái sẵn sàng, cùng lắm là bổ sung một vài món đồ tùy tình huống. Ngược lại, Darmil gặp một số vấn đề, loay hoay mãi mới tạm ổn. Không phải cậu ta cẩu thả hay gì, mà chủ yếu là do những trang bị trước đó đã bị hư hại ở một mức độ nhất định, mà trong thời gian ngắn khó lòng tìm được vật thay thế tương đương.
Đây cũng không thể trách Darmil. Những món trang bị bị hỏng đều là những món có phẩm chất và cấp độ cao, không thể giữ cho mình một bộ thứ hai, một phần vì giá cả đắt đỏ, phần khác là không dễ tìm, cũng chẳng mấy ai muốn bán. Lại nói, hầu hết chúng đều là do Turan cung cấp, chỉ có cách nhờ cậu ta thì may ra.
Lát sau, Turan quay trở lại, trên gương mặt hiện lên vẻ suy tư, khóe miệng lại cong lên, chừng như vừa phát hiện ra điều gì đó thú vị.
– Hai người đã chuẩn bị xong rồi? – Turan hỏi.
– Tương đối. – Kull cười đáp.
– Tôi… không ổn lắm.
Darmil thành thật trả lời. Bộ giáp của cậu ta đang mang đầy vết cắt ở một bên vai, gần như hỏng hoàn toàn. Darmil vẫn còn có bộ giáp khác, nhưng nếu xét về khả năng chống chịu thì không thể sánh bằng bộ này, tạo nên tình huống rất khó lựa chọn.
Hai tay Darmil cầm cặp chùy của mình, bằng cách nào đó một chiếc lại bị uốn cong, dù không đáng kể nhưng vẫn không lý tưởng để dùng trong chiến đấu. Nếu không tìm được chiếc chùy nào thay thế, cậu ta tốt hơn hết nên dùng vũ khí khác.
– Thử cái này xem.
Turan nói rồi lấy ra một thanh kiếm to tổ bố đặt trên đất, cắm xuống hẳn một đoạn sâu mấy tấc. Thanh kiếm dài gần bằng chiều cao của một người trưởng thành với bản kiếm dày và rộng, lại thiếu đi vẻ sắc bén, trông không giống dùng để chiến đấu mà chỉ là loại vật phẩm mang tính biểu tượng.
Darmil thấy thanh kiếm thì cặp mắt lập tức sáng lên. Cậu ta không nhịn nổi nhào ngay tới đó, gần như là ném cặp chùy của mình sang bên, bắt đầu thử nâng thanh kiếm.
Thanh kiếm nặng vô cùng, Kull có thể chắc chắn về điều đó qua dáng vẻ chật vật của đồng đội khi cố giữ thăng bằng với nó. Cậu ta vẫn chưa thể giơ thanh kiếm lên được, trông như thể chỉ đang lôi lê đi mà thôi.
– Thử truyền nguyên khí vào đi. Đừng chỉ dùng sức.
Turan lên tiếng. Giờ Kull mới sực nhớ rằng vừa nãy đội trưởng của cậu rõ ràng là đã không mấy khó khăn trong việc nâng kiếm, tất nhiên là có mánh khóe nào đó.
Darmil không chắc là có hiểu ý Turan hay kh��ng, nhưng cậu ta lập tức gật đầu, không thắc mắc gì cứ thế nhấc bổng thanh kiếm đặt lên vai một cách dễ dàng. Để ý kỹ, Kull thấy trên mặt kiếm hiện lên những đường vân sáng đỏ thẫm lấp lánh, gây áp lực nặng nề cho người nhìn.
Kull nhướn mày. Cậu không nghĩ rằng việc nắm giữ cách truyền nguyên khí vào kiếm để sử dụng lại đơn giản đến vậy. Giờ, cậu thật sự muốn thử một lần xem sao.
Darmil cất tiếng cười vang, chừng như rất hài lòng với món vũ khí mới của mình. Cậu ta sau đó sải bước tìm một chỗ tương đối trống trải rồi bắt đầu vung kiếm thử.
Động tác của Darmil trông nặng nề và chẳng hề có chút kỹ thuật nào. Vậy nhưng, Kull có thể cảm nhận rằng bản thân nếu trúng một đòn sẽ lập tức mất mạng. Đó không chỉ bởi sức mạnh của Darmil, mà bản thân thanh kiếm đã mang theo uy lực to lớn đến vậy.
– Thứ này… không dễ tìm nhỉ?
Kull dò hỏi. Cậu thật sự có chút ghen tị với Darmil, luôn được đội trưởng dành cho những món trang bị tốt nhất.
– Đồ mượn thôi. – Turan hời hợt đáp – Càn quét phó bản xong chúng ta sẽ phải trả lại.
Kull nhếch mép, hơi suy nghĩ, nói:
– Nhưng trông cậu ta không giống muốn trả lại đâu.
Turan cười khẩy một tiếng, nói:
– Thế thì để cậu ta tự mình giành lấy nó.
Nghe vậy, vẻ mặt của Kull trở nên cứng đờ. Cậu không ngờ rằng Turan lại thật sự đang có ý định chiếm đoạt thanh kiếm kia. Món trang bị quý giá như thế, kiểu gì cũng sẽ dấy lên một trận chiến khốc liệt.
Vấn đề là, có vẻ như thanh kiếm vốn đã có chủ nhân, hoặc ít nhất nó thuộc về một thế lực nào đó. Kull còn thiếu khá nhiều thông tin về quân đoàn Cáo hai đuôi nên cậu cũng không dám chắc chủ sở hữu của thanh kiếm có phải là quân đoàn này hay không. Đơn giản thì, một kẻ không đủ sức mạnh, giữ trong tay món đồ quý giá, sớm hay muộn cũng bị trấn lột mà thôi.
Turan có lẽ không phải đang nói về chuyện trộm cướp, mà là đường đường chính chính giành về. Chỉ là, phương thức để làm điều đó một cách đường đường chính chính ấy không hề tầm thường. Chẳng hạn như gây ra một cuộc tranh đấu giữa hai quân đoàn với giá phải trả là món vật phẩm đó. Lại nói, đâu có gì đảm bảo rằng cậu ta sẽ không khiến cả hai quân đoàn ấy hủy diệt luôn, để cho mọi thứ đều thuộc về mình.
Tầm nhìn của đội trưởng thật sự là cao, khác hẳn Kull. Cậu không dám dây vào những sự tình có ảnh hưởng quá lớn, vì bản thân không đủ khả năng kiểm soát hay thậm chí là trốn chạy. Mọi hành động và quyết định của cậu đều không bao giờ thoát khỏi giới hạn nhận thức của bản thân. Nói cách khác, cậu thiếu đi sức mạnh và quyền lực, càng thiếu đi các mối quan hệ cần thiết. Nói sâu xa, thì chính là cậu sợ.
Điều mong muốn của Kull, đối với chính cậu thì to lớn, nhưng trong mắt người đội trưởng tên Turan kia chừng như chỉ là một trò tiêu khiển của trẻ con. Mà thành thật thì, Kull cũng không mong bản thân thoát khỏi cuộc vui nhỏ ấy. Cậu cơ bản là không dám.
Thế nhưng, Turan đã mở lời. Đây giống như đang mở ra cho Kull một lựa chọn cho tương lai. Tùy thuộc vào việc cậu quyết định mạnh dạn tiến lên những tầng cao hơn hay trung thành với những bước đi an toàn, đội trưởng sẽ đề ra kế hoạch phù hợp, cũng như xác định vị trí và vai trò của cậu.
Kull nghĩ ngợi một hồi, vẫn không tìm được câu trả lời vừa ý. Việc này đối với cậu còn hơi sớm, cậu cần thêm thời gian.
Bản dịch này, một sản phẩm tâm huyết của truyen.free, mong muốn mang lại trải nghiệm đọc mượt mà và trọn vẹn nhất cho quý vị.