(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 444: Đội ngũ
Con Hề lanh lợi tinh anh giật giật người trong chiếc hố nhỏ vừa tạo ra bởi vụ nổ, khó nhọc đứng dậy. Toàn thân nó chằng chịt vết nứt gãy, nhưng tuyệt nhiên không có dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ bỏ qua cho Turan, người giờ đã cách tâm vụ nổ hàng trăm mét. Mối thù hận đã dâng cao đến cực điểm.
Con hề ném cặp dao găm chỉ còn trơ cán sang một bên, rồi lại rút ra cặp dao mới. Vừa rồi, nhát chém phối hợp với lời cầu khấn ‘Gió cắt’ đã phá vỡ thế công của nó, nhưng chuyện đó sẽ không lặp lại nữa. Con quái đã quyết định thay đổi phương thức chiến đấu.
Nó lao đi. Con Hề lanh lợi tinh anh nghiêng người, đạp mạnh chiếc chân duy nhất của mình, sải những bước dài gần chục mét về phía trước. Nhảy bổ đến sẽ khiến nó mất đi điểm tựa để bộc phát uy lực cần có. Nhưng tiếp cận rồi dựa vào ưu thế tốc độ để áp đảo kẻ địch thì lại khác.
Turan nhíu mày. Nó chưa từng đánh giá thấp Con Hề lanh lợi tinh anh, nhưng cũng không ngờ đối phương lại muốn liều chết với mình. Hoặc có lẽ, nó đang tin chắc phần thắng thuộc về mình. Con hề này quả nhiên cần được dạy dỗ.
Thế nhưng, khi Turan vừa đưa tay nâng ngọn cỏ lau màu bạc, nó đã trông thấy từ xa một đoàn xe đang lao tới. Nó nhận ra kiểu xe này, cũng như biểu tượng được khắc trên thân xe.
Là quân đoàn Ungreilt. Hiển nhiên, họ không thể xuất hiện ở đây một cách ngẫu nhiên. Turan chắc chắn đã bị theo dõi.
“Nhưng bằng cách nào?”
Turan nghĩ thầm, rồi bỏ dở cuộc chiến với Con Hề lanh lợi tinh anh, quay người chủ động chạy về phía đoàn xe. Nó khá chắc chắn rằng mình không hề bị ai theo dõi kể từ khi rời thành Carne qua cổng phía tây. Cách duy nhất quân đoàn Ungreilt biết vị trí của nó, hẳn là nhờ một thiết bị định vị đã được cài đặt trên người nó.
Điều này không hẳn đã là đáng ngạc nhiên. Cái khiến Turan khó hiểu hơn cả là vì sao phía quân đoàn Ungreilt, hay chính xác hơn là người của Wyndur, lại phải làm như vậy. Hơn nữa, việc họ biết vị trí của nó và có mặt đúng lúc nguy cấp lại là chuyện khác.
Tiếng súng nổi lên, kèm theo ánh sáng phát ra từ những chiếc vòng ma thuật. Đội ngũ từ đoàn xe đã bắt đầu tấn công Con Hề lanh lợi tinh anh đang đuổi theo Turan. Họ không thể chờ thêm, vì nếu để khoảng cách giữa mục tiêu và Turan bị rút ngắn thêm nữa, sẽ khó mà đảm bảo an toàn cho nó.
Một chiếc xe tách khỏi đoàn, chạy thẳng đến chỗ Turan, mục đích rõ ràng là đón nó. Người bước ra từ chiếc xe ấy, bất ngờ thay, lại là cô vũ công Shelah.
– Trùng hợp thật đấy. Sao cậu lại ở đây?
Shelah nói, miệng nở nụ cười thích thú, còn cố tình hơi nghiêng đầu, khẽ lắc hông theo từng bước chân. Hoặc có lẽ Turan chỉ là nghĩ quá nhiều. Đây vốn dĩ là cách di chuyển bình thường của cô nàng mà.
– Trùng hợp? – Turan thắc mắc. – Cô muốn nói về chuyện gì?
Shelah ngừng bước, liếc mắt sang một bên vẻ như đang suy nghĩ, rồi đáp:
– Còn chuyện gì ngoài việc hai ta cùng có mặt ở đây sao? Đừng đùa nữa, đó là một Con Hề lanh lợi tinh anh, phải không?
– Cô có thể nhận ra mà. – Turan nói, vẻ không vừa ý với cách trả lời của Shelah. – Tôi đến đây săn quái. Còn mọi người thì sao?
– Tất nhiên là săn quái! – Shelah thốt lên. – Chúng tôi đã đánh dấu khu vực quái quanh đây, cậu không biết ư?
Turan ngơ người một lúc, không nói thêm lời nào. Có lẽ trong chuyện này, nó là người sai. Hành động theo cảm tính quả là chẳng mang lại điều gì tốt đẹp. Dù sao thì việc săn giết quái của nó cũng chỉ là một quyết định nhất thời, nên chẳng buồn báo cáo lên ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn làm gì cả.
– Vậy là tôi đã cướp bãi quái của mọi người rồi. – Turan cất tiếng.
– Ấy, cậu nói vậy chúng tôi không dám nhận đâu. – Shelah xua tay nói. – Nếu biết cậu tới đây sớm hơn, toàn bộ số quái đều đã được dành sẵn cho cậu rồi. Vốn dĩ mọi chuyện đã được sắp đặt như vậy mà.
Turan im lặng. Nó chợt nghĩ tới lý do vì sao một đội ngũ toàn Thần cấp 15 như của Shelah đây lại đi săn quái ở khu vực này. Họ hành động cứ như thể chẳng còn việc gì khác để làm.
– Hừm. Thế thì, hẳn là cô và đội ngũ của mình sẽ đồng hành cùng tôi trong chuyến càn quét sắp tới? – Turan hỏi.
– Bị cậu đoán ra rồi. – Shelah mỉm cười. – Tôi đã rất mong chờ đấy.
Turan giấu một tiếng thở dài. Khả năng đội ngũ của Shelah một lần nữa đồng hành cùng nó thực sự không thấp chút nào, nhưng lại chẳng phải là điều Turan mong đợi. Họ đang gặp phải một vấn đề khá nhức nhối về mặt tâm lý, và cho tới khi nào vấn đề ấy được giải quyết, con đường phía trước sẽ chỉ càng thêm gian nan mà thôi.
– Vậy mọi người đã quyết định thế nào về cảnh giới Thần cấp của mình?
Turan cố tình cất tiếng dò hỏi.
Lần này, Shelah không vội đáp mà quay sang nhìn về phía những người đồng đội. Chỉ có một mình cô ta ra đối đáp với Turan, cứ như thể giữa họ đang tồn tại một bức tường vô hình nào đó.
– Rất tiếc là chúng tôi vẫn chưa thống nhất được. – Shelah áy náy nói. – Sau lần cậu tham gia chuyến hành trình đó, mọi người đã chia nhau thành ba phe. Một phe tiếp tục ủng hộ việc đẩy mạnh giới hạn bản thân ở Thần cấp 15, nhất quyết không đột phá cho đến khi sự kiện ở phía tây kết thúc. Một phe khác vừa nổi lên, mong muốn đột phá để có thể tham gia vào tầng lớp cao hơn, nâng cao giá trị của bản thân trong quân đoàn, cũng tức là giúp ích cho phó đoàn trưởng nhiều hơn. Phe cuối cùng thì muốn rời đội ngũ.
Turan nhướn mày, gương mặt lộ rõ vẻ hứng thú. Nó không ngờ tới việc có người muốn rời đội ngũ chỉ vì nó tham gia càn quét phó bản.
Nhưng Shelah chẳng có vẻ gì muốn nói thêm về điều đó. Dù sao đây cũng là mặt xấu của họ, hiển nhiên không muốn tiết lộ ra ngoài. Thay vào đó, cô ta bảo:
– Một số thành viên trong đội đã đổ lỗi cho cậu, Turan, dựa vào tình hình căng thẳng đột nhiên bùng phát.
Turan mỉm cười. Nó cũng chẳng rõ tại sao mình lại làm vậy, hẳn là không nên, nhưng phản ứng ấy vẫn thật tự nhiên.
– Thú vị. – Turan đánh giá.
– Đây không phải là chuyện hay ho gì đâu.
Shelah dè bỉu, dường như muốn nói thêm, nhưng rồi lại thôi.
– Sao cô không nghĩ đơn giản rằng đây là một cơ hội tốt để chọn lọc thành viên trong đội? Mọi người thật sự đã luôn chiến đấu một cách hiệu quả cùng nhau sao? Mà kể cả như vậy thì, mọi người có đều hài lòng với chỉ bấy nhiêu đó không?
Lời đề nghị kỳ quái của Turan khiến hai hàng lông mày của Shelah nhíu lại, càng lúc càng sâu.
Thực tế thì, đội ngũ của Shelah đã và đang hoạt động rất tốt, ít nhất là so với phần lớn các đội ngũ khác. Số lượng thành viên của họ không hề nhỏ, nên việc muốn mọi người đều đồng lòng là điều không thể.
Sự xuất hiện của Turan khi đó chính là một liều thuốc xúc tác cực mạnh. Rất nhiều thành viên đã nán lại Thần cấp 15 quá lâu mà không giành được thêm thành quả đáng kể nào. Giờ đây, khi trông thấy một du hành giả mới Thần cấp 11 đơn độc đánh bại một con quái trùm cấp 16, thật khó để họ giữ vững lòng kiên định.
Họ muốn mạnh lên, không muốn bị vượt mặt, càng không muốn bị đào thải. Phó đoàn trưởng Wyndur là người rất tốt, Turan cũng chẳng muốn đề cập đến việc có người muốn vong ơn, nhưng rõ ràng có nhiều hơn một cách để ủng hộ và góp sức cho vị phó đoàn trưởng ấy. Hơn nữa, phương thức hiện tại họ đang áp dụng dường như không được chính Wyndur tán thành.
Nhưng dù sao đi nữa, luật lệ của quân đoàn vẫn còn đó. Mọi người dù đã bắt đầu phân chia thành phe phái, nhưng chẳng dám làm gì quá đáng. Nỗi buồn bực không được bộc phát, lẽ dĩ nhiên kẻ phải chịu công kích sẽ là Turan, hoặc dễ dàng hơn nữa là người đứng đầu đội ngũ – Athenia.
Nghĩ đến đây, Turan chợt nhận ra tới giờ vẫn chưa thấy Athenia đâu. Lẽ ra cô ta mới là người đến gặp nó thay vì Shelah. Hẳn là Athenia đang bận bịu việc gì đó, tạm thời không có mặt ở đây.
– Có lẽ… cậu đúng.
Shelah cất tiếng, nhưng rồi chợt giật mình, vội chữa lời:
– Chỉ có lẽ thôi. Tôi không hề đồng tình với cậu đâu.
Hẳn là sợ đồng đội mình hiểu lầm điều gì đó, Turan đoán vậy. Nó cũng không để tâm thêm nhiều. Điều mà nó lo lắng hơn cả là liệu cuộc càn quét phó bản chiều nay có diễn ra suôn sẻ hay không.
Quay đầu nhìn lại, Turan thấy Con Hề lanh lợi tinh anh đang bị vây hãm bởi sáu du hành giả với đủ món vũ khí khác nhau. Phía xa, từ trên những chiếc xe, từng đơn vị xạ thủ và pháp sư đang sẵn sàng phát động những đợt công kích mạnh nhất. Con quái xem chừng không còn cửa thắng, ngay cả phản kháng cũng khó chứ đừng nói gì đến việc khác. Nếu ở phó bản ‘Làng quỷ lùn’, họ cũng làm ngay như thế này thì Turan đã chẳng phải tốn sức đến vậy.
– Luyện tập à…
Turan nói nhỏ. Đối phương có lẽ đã không còn để tâm đến chuyện đó nữa, chỉ muốn xong việc càng sớm càng tốt mà thôi. Việc nán lại Thần cấp 15 để thúc đẩy giới hạn cho từng cá nhân mạnh thêm nữa, nghe thì hay, nhưng thực tế lại chẳng mấy khả quan. Turan thật sự rất muốn hỏi Shelah một câu, rằng kể từ khi họ bắt đầu kế hoạch luyện tập đó đến giờ, đã đạt được những gì rồi. Đó là một câu hỏi tệ, nên để họ tự vấn thì hơn.
Bản biên tập này được Truyen.free bảo vệ bản quyền.