(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 459: Xem xét
Athenia đã tỉnh dậy từ lâu trong căn lều chính. Phản ứng đầu tiên của cô là hoảng hốt, kế đến là giận dữ, nhưng sau rốt chỉ còn lại sự thất vọng và chán nản. Điều này cũng dễ hiểu, bởi với cô, việc đánh bại con Sinh vật dị biến hình người kia đã trở thành một thử thách để khẳng định năng lực bản thân.
Và cô đã thất bại.
Turan và Vrolm bước vào lều sau khi được cho phép. Nó cùng Athenia ngồi đối diện nhau bên một chiếc bàn nhỏ, còn Vrolm chỉ xin phép đứng nghe chứ không tham gia.
– Tôi xin lỗi.
Athenia cúi đầu nói. Turan khoanh tay, không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm cô gái tóc lục trước mặt một hồi lâu.
– Lỗi của cô là gì? – Turan hỏi.
Athenia ngẩn người. Không phải cô không biết lỗi của mình, nhưng nhất thời chẳng biết phải trả lời sao cho đúng. Với tư cách một đội trưởng, cô chưa từng đối mặt với tình huống như vậy bao giờ.
Turan không chỉ chất vấn, mà còn muốn xác định cách Athenia nhìn nhận những chuyện đã xảy ra. Nó thậm chí chẳng bận tâm đến cách cô sẽ giải quyết lỗi lầm, cái nó cần là sự tiến bộ.
Áp lực đè nặng lên Athenia, điều đó thể hiện rõ qua bầu không khí căng thẳng lúc này. Vrolm đứng một bên đưa ánh mắt lo lắng, nhưng rồi cũng đành quay đi, để mặc cô tự quyết định.
– Là tôi cố chấp. – Athenia khó nhọc cất tiếng.
– Cố chấp?
Turan nhướn mày, không hài lòng với câu trả lời. Tuy nhiên, nó không muốn đào sâu thêm, bởi như vậy chẳng khác gì ép Athenia phải theo ý mình. Thay vào đó, Turan nói:
– Cô có một cơ hội. Đáng lẽ đây là do Wyndur ban cho.
Athenia lập tức ngẩng đầu đầy mong chờ.
– Rời Đội Khiên Xám.
Sự mong chờ trên gương mặt Athenia tắt ngấm, thay vào đó là sự bàng hoàng rồi đến hốt hoảng. Cả người cô run lên bần bật, từng thớ thịt co giật như mất đi sự kiểm soát.
Vrolm thấy vậy, vừa định lên tiếng đã bị Turan đưa tay ngăn lại. Nó thậm chí còn quăng cho ánh mắt đe dọa, khiến ông chỉ đành cắn răng chịu đựng.
– Phó đoàn trưởng… ngài ấy…
Giọng Athenia run run. Vẻ mặt kiên quyết của Turan đáp lại cô. Lời của nó hoàn toàn thẳng thừng, không hề có ẩn ý nào khác.
Cơ hội này đối với Athenia vừa là sự trừng phạt, lại vừa là điều cần thiết cho cả Đội Khiên Xám lẫn chính bản thân cô. Đáng lẽ Wyndur nên làm điều này từ sớm, nhưng vì vị trí không thích hợp nên đành để Turan giải quyết. Thật là một chuyện phiền phức.
– Tôi sẽ cho cô thời gian suy nghĩ. – Turan nói – Nửa ngày nữa, tôi muốn có câu trả lời. Trong lúc đó, Đội Khiên Xám cứ đóng quân tại đây, tôi cũng có việc cần làm với một vài thành viên khác.
Athenia không đáp, nhưng rõ ràng là đã nghe lọt tai lời Turan nói. Thấy vậy, nó cũng không nán lại thêm, quay người rời đi.
Vừa ra khỏi lều không lâu, Vrolm liền đuổi theo Turan, vượt lên trước nó, vội vã hỏi:
– Đây là ý cậu đã nói?
– Không sai. – Turan đáp ngay. – Ông có điều gì thắc mắc ư?
– Này… vô lý hết sức. Athenia không thể thiếu Đội Khiên Xám được.
Turan cười nhạt nói:
– Hay là ngược lại, Đội Khiên Xám không thể thiếu Athenia?
Vrolm nhăn mặt, môi mấp máy một lúc rồi lại thôi.
– Cứ để các thành viên tự quyết định điều họ muốn, tôi tin chắc mọi người sẽ nhanh chóng tìm được nơi thuộc về sau khi đội trưởng rời đi. Phải rồi, ngoài Athenia, tôi cũng cần chọn một vài người khác, ông có gợi ý nào không?
Câu hỏi của Turan rõ ràng là đang gây khó dễ cho Vrolm. Nếu ông đưa ra gợi ý lúc này, chẳng khác nào đồng tình với cách làm của nó.
– Tôi tin là cậu đã có lựa chọn của riêng mình. – Vrolm đáp.
– Lời này sai rồi. – Turan cười bảo. – Nếu không có gì tích cực xảy ra, e là chỉ có mình Athenia phải rời đi thôi.
– Cậu…
Vrolm thốt, muốn nói nhưng lại thôi. Ông đang bị dồn vào thế khó. Dĩ nhiên, nếu muốn đi cùng Athenia, ông có thể tự đề cử bản thân, nhưng Turan có đồng ý hay không lại là chuyện hoàn toàn khác.
Đúng lúc này, một dáng người quen thuộc bước tới, lại hoàn toàn mất đi sự yểu điệu thường thấy, thay vào đó là vẻ mệt nhọc, như thể đã nhiều ngày không ngủ.
– Turan. Tôi nói chuyện với cậu được chứ?
Người đến chính là cô vũ công Shelah. Turan đã đoán trước cô sẽ tới, chỉ là hơi sớm hơn dự kiến.
– Vậy, tôi chờ tin tốt từ ông.
Turan cất tiếng. Vrolm hiểu ý, liền rời đi. Đây cũng coi như dành cho ông một khoảng thời gian để suy nghĩ.
Quay sang Shelah, Turan hỏi:
– Thế còn cô, có chuyện gì sao?
Vẻ hời hợt của Turan khiến cô vũ công e ngại điều mình định nói. Nhưng rồi, dồn hết dũng khí, cô cũng lên tiếng:
– Tôi… có nghe tin. Đội Khiên Xám e là sẽ phải giải tán?
Turan hơi nhướn mày. Nó không nhớ mình đã từng nhắc đến việc giải tán Đội Khiên Xám. Mặt khác, chuyện để Athenia rời đội cũng vừa mới nói với cô ta thôi. Shelah hoặc là đã nghe lén, hoặc sở hữu khả năng suy luận tuyệt vời. Dĩ nhiên, cũng có thể cô ta chỉ đoán mò mà thôi.
Dù sao đi nữa, việc Đội Khiên Xám sẽ không còn như trước nữa hẳn ai trong đội cũng nhận ra, chỉ là không rõ sớm hay muộn. Quyết định mà Turan đưa ra chung quy cũng là để tiến độ của việc đó phù hợp với kế hoạch của bản thân nó.
– Còn tùy cách cô nhìn nhận thế nào. – Turan đáp, ngừng lại một chút, rồi tiếp tục: – E là cô không chỉ thắc mắc như vậy thôi nhỉ?
– Ừm. Chuyện là…
Turan nhăn mày ngày càng sâu. Nó hoàn toàn không quen với dáng vẻ e ngại và thành thật này của Shelah. Cô ta đang xuống nước. Sau tất cả, cô vẫn có thứ không đành lòng dứt bỏ, nhưng lại chẳng có khả năng giữ lấy.
– Tôi có thể đi cùng Athenia không? Tôi biết cậu chắc chắn sẽ chọn đội trưởng. Tôi… không cần đến lục địa phía Tây, nhưng trước khi mọi người tới đó, tôi muốn ở cùng đội với cô ấy.
Hai sự việc kể trên vốn không thể tách rời, nên yêu cầu – hay đúng hơn là lời nhờ vả – của Shelah có phần vô lý. Cô ta hẳn đã chuẩn bị sẵn cái giá, nhưng khó mà nói cái giá nào mới có thể khiến Turan bận tâm. Rốt cuộc, Shelah cũng chỉ là một thành viên Đội Khiên Xám thuộc quân đoàn Ungreilt, hoạt động dưới trướng Wyndur. Cô căn bản không đủ khả năng sở hữu điều gì tốt.
Chỉ có năng lực. Turan đánh giá cao kỹ năng của cô vũ công. Năng lực chiến đấu của cô cũng chẳng thấp. Tuy nhiên, nó vẫn thấy rằng như vậy là chưa đủ để tham gia sự kiện ở tòa tháp Ma pháp Tối thượng. Đến cả Athenia cũng chỉ có thể xem là miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn mà thôi.
Nhưng cũng phải nói rằng, ngoài Athenia, Turan không nhắm được mấy ai. Số lượng quá ít cũng không phải là điều tốt. Thế nên nó mới chưa lập tức loại bỏ Shelah, chờ xem liệu mình còn có cách nào khác để tìm thêm người không.
– Đã thế này, tôi có thể cho cô một cơ hội. – Turan cất tiếng.
– Thật ư?! – Shelah thốt lên, hai mắt sáng hẳn.
– Nhưng cơ hội này, bất kể cô có thành công hay không thì vẫn phải chấp nhận trả giá. Nói trắng ra, tôi cần cô ở bên cạnh bảo vệ một người.
– Thua thiệt vậy sao…
Shelah bĩu môi, thấy Turan có ý bỏ đi liền sáp lại gần níu tay nó, vội vã nói:
– Được. Tôi đồng ý. Đừng đi.
Turan lắc nhẹ đầu, định răn dạy vài câu, nhưng thấy vẻ cô ta nửa đùa nửa thật thì cũng đành thôi, biết có nói cũng chẳng có ý nghĩa gì.
– Thế, cơ hội mà cậu nói là gì?
– Đưa tay ra.
Turan nghiêm giọng. Đáp lại là Shelah ban đầu có vẻ dè chừng, sau đó lại làm bộ ngượng ngùng, như thể sợ bị nó lợi dụng. Nhưng cuối cùng vẫn chịu đưa tay ra.
– Lật ngửa lên.
Turan nói, lần này kèm theo cái trừng mắt cảnh cáo, khiến cô nàng lập tức ngoan ngoãn nghe theo.
– Cô ngoài vũ công, còn là một y thuật sư, phải không? – Turan hỏi.
– Điều đó đâu phải mới lạ hay bí mật gì…
– Tôi hỏi thì trả lời. – Turan gằn giọng.
– Phải…
Turan ra vẻ suy nghĩ một hồi lâu, lại hỏi:
– Cô trị thương như thế nào?
Shelah nhăn mày khó hiểu, nhưng rồi cũng nhanh chóng đáp:
– Trị thương về cơ bản có hai loại: bổ sung những thiếu hụt hoặc tăng cường tốc độ hồi phục của cơ thể. Cách thứ nhất trực tiếp, mau chóng giải quyết vấn đề, nhưng cách thứ hai lại ổn định và an toàn hơn. Tôi chính là người làm theo cách thứ hai. Ngoài ra, tôi cũng có thể gia tăng hiệu quả dược liệu và thuốc ở một mức độ nhất định. Đây cũng chính là thứ giúp kỹ năng vũ công của tôi mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Turan gật nhẹ đầu. Nó đã chú ý đến khả năng này của Shelah, nhưng chưa hề đánh giá cao. Chỉ là nếu để cô phát huy trong điều kiện thích hợp, nhất định sẽ mang lại hiệu quả đáng kinh ngạc.
– Thử xem.
Turan nói rồi đưa tay ra trước, cầm lấy một con dao găm. Ý định ban đầu của nó là rạch một vết dài trên lòng bàn tay mình, nhưng chỉ một giây sau nó liền đổi ý, mỉm cười thích thú nhìn về phía Shelah.
Cô vũ công phát giác ngay ý đồ của Turan, nhưng tránh không kịp, bị nó siết chặt tay, mạnh bạo rạch một nhát trên lòng bàn tay. Máu từ đó bắt đầu rỉ ra.
Đau đớn thì có, nhưng Shelah lại cắn răng chịu đựng, cũng từ bỏ phản ứng chống đối. Cô ta vừa r��i chỉ là bị bất ngờ, chứ nếu Turan chịu lên tiếng báo trước thì hẳn cô đã không giãy giụa chút nào.
– Cậu thật sự là đành lòng… – Shelah cất giọng oán trách.
– Mục đích đơn giản: xem cô có tự trị thương cho mình được không.
Turan hời hợt đáp. Nó có nhiều dụng ý hơn trong hành động vừa rồi, nhưng chẳng c���n phải giải thích.
– Nếu tôi không trị được thì sao? Quả là ác độc.
Turan cười gằn, không nói gì. Một vết thương nhỏ đối với du hành giả chẳng phải vấn đề gì lớn, chỉ cần một bình thuốc hồi phục cùng chút thời gian nghỉ ngơi là có thể khôi phục như thường. Cái nó quan tâm hơn lúc này là hiệu quả thực tế khả năng hồi phục của Shelah. Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, xin đừng quên điều đó.