(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 497: Dọc đường
Kết thúc cuộc gọi với Turan, Kull dạo bước trên đường phố buổi sớm thêm ít lâu nữa. Khi cậu vừa ăn vội mấy cái bánh lấp đầy cái bụng đói của mình xong thì cũng là lúc Darmil gọi đến thắc mắc về chuyến du hành hôm nay.
Sau vài câu trao đổi, hai người thống nhất sẽ gặp nhau ở cổng thành phía đông. Tuy vị trí đó khá xa Kull, nhưng thời gian thì vẫn còn nhiều. Bù lại, đi về phía đông đông nam chừng bốn mươi cây số từ đó sẽ tới một khu vực tập trung nhiều bãi quái cấp độ 8 đến 10, thậm chí cao hơn. Để sớm đạt tới yêu cầu đột phá giới hạn Thần cấp 10 của đội trưởng, nhanh chóng thu thập Thần tinh là điều cần thiết.
Ngoài ra, Kull cũng định nhân tiện dò la tin tức về những gì đã diễn ra đêm qua. Nếu kẻ gây cho cậu cảm giác nguy hiểm không dứt suốt đêm kia thật sự tồn tại, hắn ta chắc chắn sẽ nán lại ở thành Tailor. Bất kể cặp thuật sư và y thuật sư có mất mạng hay chưa thì hắn ta cũng chẳng thể cứ vậy bỏ đi được.
Và kẻ đứng mũi chịu sào, không ai khác chính là chủ nhiệm vụ của Kull. Ông ta coi ra cũng thật là khổ tâm, tiến chẳng được mà lùi cũng không xong. Đến tận giờ mà Kull vẫn chưa nhận được bất kỳ tin tức nào từ đối phương, đã đủ để thấy vấn đề không hề nhỏ, đến mức ông ta còn không có thời gian để liên lạc.
Nửa giờ sau, Kull đã có mặt ở ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn nằm khá gần cổng phía đông của thành Tailor. Cậu vừa hoàn thành việc đánh dấu khu vực săn quái cho mình và Darmil.
Ngoài ra, Kull cũng nghe ngóng được một vài điều thú vị. Dường như khu vực xung quanh cổng thành phía nam đã bị phong tỏa. Điều đáng nói là việc phong tỏa này do một nhóm du hành giả Thần cấp cao thực hiện, họ ngang nhiên bác bỏ sự chất vấn từ lực lượng phòng vệ đang chịu trách nhiệm. Hiện tại, có lẽ các quý tộc đang chấp chưởng thành Tailor đang phải vội vàng tìm cách giải quyết vấn đề, trong đó có cả người đàn ông đã giao nhiệm vụ cho Kull.
Tuy nhiên, nhìn bề ngoài thì việc phong tỏa này thực chất chỉ mang ý nghĩa dọa dẫm, nhiều lắm thì thêm chút uy hiếp. Mục đích cuối cùng, hẳn là muốn làm loạn một trận. Còn chuyện làm loạn ấy giúp được cho ai, giúp như thế nào, Kull chẳng thèm quan tâm.
Điều khiến Kull bất ngờ là, khi cậu đang đứng chờ Darmil ở ngoài cổng thành phía đông thì nhận được tin nhắn từ chủ nhiệm vụ. Ông ta yêu cầu một cuộc gặp khẩn cấp.
Kull từ chối ngay lập tức. Cậu lúc này không có thời gian. Tuy nhiên, để tránh nghi ngờ và những rắc rối không cần thiết, cậu đề nghị một cuộc nói chuyện ngắn. Sau đó, cậu di chuyển đến một tán cây lớn và vắng vẻ, kích hoạt một tấm bùa theo thói quen rồi mới cất tiếng:
– Nói đi. Có việc gì?
– Đối phương đang tìm cậu.
Lời này không dọa được Kull. Cậu cười khẩy một tiếng, bảo:
– Họ lúc nào mà chẳng đi tìm tôi. Giết người của người ta mà.
– Đừng đùa. – người đàn ông vội nói – Tôi không quan tâm cậu đã làm gì sau lưng tôi hay không, dù gì thì mọi chuyện cũng đã rồi. Tuy nhiên, sự tồn tại của hai người đó không thể để bị phát hiện.
Kull hơi nhướn mày, nghĩ ngợi một hồi, thắc mắc:
– Ông nói với tôi điều này để làm gì?
– Là thẻ bài. Một trong số hai người đó sau khi chết đã làm rơi thẻ bài của mình. Dựa vào thẻ bài này có thể xác minh thân phận người sở hữu. Phía bên kia khăng khăng rằng thẻ bài của người còn lại cũng đã rơi mất, thậm chí đã bị lấy đi. Nếu cậu đang giữ nó, mong cậu hãy khéo léo trả lại cho đối phương. Chuyện này, coi như tôi nợ cậu một lần.
Kull nghe, phụt cười, may mà cậu không làm quá lố. Sau khi điều chỉnh lại tâm tình, cậu mới nói:
– Thật sự là tôi không biết. Nếu ông chỉ quan tâm liệu thẻ bài có nằm trên người tôi hay không, vậy thì phải khiến ông thất vọng rồi.
Người đàn ông trầm mặc hồi lâu, dường như không muốn nói thêm nữa. Cuộc gọi cứ kéo dài bằng những khoảng lặng, cuối cùng kết thúc bằng câu:
– Nếu vậy, hãy làm như chưa từng có cuộc gọi này.
Kull nhếch mép cười, tiện tay bóp nát viên đá truyền âm trong tay.
Quả đúng như cậu nghĩ, mấy tấm thẻ bài đó không tầm thường. Việc đối phương khăng khăng rằng tấm thẻ bài chưa tìm thấy kia đã bị lấy đi đã đủ để cậu hiểu rằng chúng có thể được tìm thấy thông qua một phương thức đặc thù nào đó. Nói không chừng, việc khu vực quanh cổng thành phía nam bị phong tỏa cũng là do vậy.
Thế nhưng, theo những gì Kull nhớ được lần cuối, tấm thẻ bài đã bị cậu bỏ mặc nằm trên đất.
Khả năng cao là đã có người vì lý do nào đấy nhặt lên, và giờ lại trở thành đối tượng bị nhắm vào.
Kẻ xui xẻo là hắn ta, chứ không phải Kull. Nghĩ như vậy, cậu liền bật cười mấy tiếng sảng khoái. Chuyện tốt này nếu như có thể kể cho Turan và Darmil để đùa vui một trận thì sẽ thật tuyệt. Tiếc là không thể. Nếu bất cẩn làm lộ ra ngoài sẽ mang đến rắc rối. Trước đó, cậu cần phải xác định xem cô gái y thuật sư kia đã từ bỏ ác ý hay chưa.
Darmil mất thêm hơn mười phút nữa mới đến chỗ hẹn. Cậu ta đến không phải là quá muộn, nhưng vẫn đủ khiến Kull lo lắng. Darmil la cà đâu đó rồi dính vào phiền phức vốn chẳng phải chuyện gì đáng ngạc nhiên. Bản thân Kull cũng đã đối mặt với không ít lần như vậy. Có điều, trừ lần có liên quan tới Tử thần Sứ đồ kia, còn lại đều có kết quả tốt đẹp, chỉ là tương đối tốn thời gian.
– Tôi vừa đánh cho bọn bắt nạt Nihr kia một trận. Rất là sướng tay.
Darmil hào hứng thốt lên. Xem ra lo lắng của Kull vẫn đúng, nhưng may mắn là không ảnh hưởng quá nhiều đến chuyến du hành hôm nay.
– Lần sau nhớ rủ tôi. Móc mũi chúng.
Kull đáp lời, còn làm ra vẻ háo hức, thực hiện luôn một cú móc tay làm mẫu. Cậu thực sự muốn cùng đồng đội của mình đánh nhau với bọn xấu. Dù sao thì đi cùng Darmil, có chuyện gì cậu ta cũng gánh vác được. Cậu chỉ cần đảm bảo sự tình không vượt ngoài tầm kiểm soát là được. Quan trọng nhất, đó là niềm vui.
Còn Nihr thì sao, Kull chẳng quan tâm lắm. Cậu đã bước ra khỏi cái vòng phân định kẻ có thể thành thần với kẻ bị bỏ rơi rồi. Mặc dù cảm giác siêu việt không quá lớn lao, nhưng với những kẻ yếu, cậu không thể đồng cảm được.
Kull còn chưa bao giờ đồng cảm với chính bản thân mình của quá khứ cả.
Darmil cười lớn, cực kì ưa thích gợi ý của Kull. Cả hai lúc này đều đã ngồi lên xe, bon bon phóng đi và tâm tình đều vô cùng thoải mái. Dù gì thì hôm nay, hai người hứa hẹn sẽ đạt tới giới hạn Thần cấp 10, sớm thấy được nhiệm vụ tấn thăng của bản thân và chuẩn bị bước lên một tầm cao mới. Đây là điều mà bất kỳ du hành giả nào cũng đều đáng để ăn mừng.
Thời gian di chuyển đến bãi quái đầu tiên không quá lâu. Điều này là nhờ trên đường không gặp phải bất kỳ con quái nào làm phiền, hay nói đúng hơn là cả đoạn đường hoàn toàn trống trải. Có vẻ như đã có một nhóm du hành giả nào đó vừa càn quét nơi đây, khiến đoạn đường trở nên thuận tiện.
Trên thực tế, việc đi ngang qua bãi quái vốn đã được người khác đánh dấu rồi bị vài ba con quái truy đuổi là chuyện thường xuyên xảy ra. Những lúc như vậy, đối phương hầu hết đều sẽ chọn làm ngơ, vì không thể thái quá đến mức bắt mọi du hành giả đi ngang qua phải chọn đường vòng. Tuy nhiên, nếu số lượng quái bị kéo theo quá nhiều lại là câu chuyện khác.
Chẳng nói đâu xa, vừa cách đây hai hôm, Kull và Darmil chính là đã vướng vào một vụ việc như thế. Đám quái đuổi theo cả hai lên đến gần hai mươi con, rõ ràng là bất thường.
Dù vậy, nhóm du hành giả kia ban đầu hoàn toàn không có ý định nhúng tay vào. Một bầy quái vật gần hai mươi con nhìn thế nào cũng là quá sức đối với họ.
Cho tới khi Darmil xuống xe, xông vào vung quần quật thanh đại kiếm của mình, chém giết toàn bộ số quái trong vòng chưa đầy năm phút thì nhóm du hành giả lại chủ động tiến tới gần để tra hỏi. Họ đương nhiên muốn có một khoản bồi thường. Mặc dù bầy quái v��t đó vượt ngoài khả năng của họ, nhưng nếu chia nhỏ ra mà giết lần lượt thì cũng không phải là không thể.
Có điều, Kull từ chối. Darmil theo đó cũng không chấp thuận. Chẳng cần dựa vào bất kỳ lý do nào, Kull đơn giản là không muốn đền bù.
Vậy là xung đột xảy ra. Nhóm du hành giả tuy đã trông thấy sức chiến đấu không tưởng của Darmil, nhưng sau vài lời biểu thị sự e ngại của Kull, họ liền ỷ đông hiếp ít. Họ đoán rằng Darmil dù mạnh đến mấy cũng chỉ có một mình, vả lại cách chiến đấu của cậu ta cho thấy rõ là đang tự tổn thương bản thân, hoàn toàn có thể đánh bại được.
Kết quả chẳng có gì bất ngờ. Nhóm du hành giả thảm bại. Bị giết sạch. Kull tất nhiên sẽ không bỏ qua món mồi béo bở mà cậu đã khó khăn lắm mới câu được như thế.
Điều đáng tiếc duy nhất là Kull chẳng thể tự tay hạ sát toàn bộ. Cậu đã luôn cố gắng giữ sức, chỉ tập trung vào việc tung ra đòn kết liễu, nhưng sức sát thương trên đòn đánh của Darmil thật sự là quá lớn. Cậu ta thậm chí còn chém một nhát giết một người, trọng thương thêm hai người nữa.
Mà Kull thì đâu dám xen vào cơn cuồng chiến của người đồng đội mình. Đó chẳng khác gì tự tìm đường chết cả. Huống hồ chi, việc dành một phần chiến lợi phẩm cho cậu ta vốn đã là thỏa đáng.
Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.