Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 499: Đối địch

Chuyến du hành của Kull và Darmil cứ thế kéo dài đến gần trưa thì phải tạm dừng. Nguyên nhân hoàn toàn nằm trong dự tính: số quái vật trong khu vực đã bị tiêu diệt hết sạch. Muốn đợi đến khi lũ quái xuất hiện trở lại, họ phải mất ít nhất một tiếng đồng hồ, thậm chí còn lâu hơn.

– Năng suất làm việc của chúng ta càng ngày càng cao nhỉ?

Kull đùa một câu, nhưng thấy người đồng đội của mình không mấy hứng thú thì nhanh chóng dẹp bỏ ý định ấy. Cậu vốn đã đoán trước tình huống này, nhưng vì tổ đội chỉ có hai người nên không thể mở rộng quá nhiều khu vực săn giết quái.

Tất nhiên, Kull và Darmil luôn có thể di chuyển sang khu vực khác bất chấp có du hành giả nào ở đó hay không. Suy cho cùng, việc đánh dấu khu vực tại ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn chỉ mang tính hỗ trợ chứ không hề áp dụng bất kỳ phương thức cưỡng chế nào. Nếu không thì ngay từ đầu đã chẳng có mấy vụ xung đột xảy ra.

Nhưng khi làm như vậy, hai người sẽ phải đối mặt với nguy cơ mang tiếng xấu và bị các du hành giả khác nhằm vào. Sự việc có thể còn nghiêm trọng đến mức khiến các quân đoàn và hội nhóm lớn nhúng tay nếu bị đánh giá là ảnh hưởng tới lợi ích của họ.

Đây hoàn toàn khác biệt với việc bất đắc dĩ đi ngang qua mà kéo theo đám quái rồi đành phải diệt sạch hòng đảm bảo an toàn bản thân. Mặc dù kết quả của cả hai trường hợp không khác nhau là mấy, nhưng mọi người thường cũng chỉ cần một lý do thỏa đáng ��ể dựa vào mà thoái thác trách nhiệm. Hay nói đơn giản hơn, phải chừa cho đối phương một con đường để hòa giải, và điều đó đương nhiên bao gồm cả việc đền bù. Lợi ích đủ lớn, chẳng ai lại đi từ chối cả.

Do dự một hồi, Kull mới lên tiếng:

– Sang đằng kia xem thế nào.

Vừa nói, cậu chỉ tay về phía xa, nơi có thể trông thấy một đám Hề cục súc đang hoạt động. Nếu Kull không nhớ lầm thì chỗ này chưa có ai đánh dấu cả, ít nhất là trước khi cậu rời ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn.

– Được.

Darmil lập tức đáp lời. Đối với cậu ta, có thể tiếp tục du hành là chuyện tốt. Mấy vấn đề lặt vặt khác, tốt hơn là đừng quá bận tâm. Dù sao thì, cơ bản cậu ta cũng chẳng hiểu nổi, càng nghĩ nhiều càng nhức đầu.

Nhờ đấy, chuyến du hành của Kull và Darmil được tiếp tục. Mọi chuyện diễn ra êm xuôi tới giữa trưa thì phiền phức xuất hiện.

Đối phương là một tổ đội du hành giả tám người có Thần cấp trung bình trong khoảng từ 8 tới 10. Dựa vào phản ứng của một số thành viên, Kull có thể nhận ra là họ cũng chưa đánh dấu khu vực này, thậm chí còn có cùng suy nghĩ với mình.

Cuối cùng, sau một hồi bàn tính, chàng trai xạ thủ có vẻ là đội trưởng liền tiến lên, hỏi chuyện:

– Hai người không có tổ đội sao?

Câu hỏi tương đối nhạy cảm. Mặc dù thực tế chỉ có Kull và Darmil ở đây, nhưng nếu thành thật xác nhận thì chẳng khác nào tự đặt m��nh vào thế yếu. Đối phương có lẽ cũng không muốn làm khó, tuy nhiên vẫn nên tránh nhiều rắc rối không cần thiết.

Nghĩ rồi, Kull bước tới trước, cất tiếng:

– Mọi người đến đây có việc?

Cậu trực tiếp lờ đi câu hỏi của đối phương. Cách này không hẳn là khôn ngoan, nhưng giờ vốn không phải lúc để bận tâm đến chuyện đó. Trong tình thế bất đắc dĩ, có lẽ đành nhờ Darmil ra tay mới ổn.

– Việc đương nhiên chỉ có một. – chàng trai đáp một cách qua loa, rồi nói thêm – Nếu không ngại, cùng hợp tác một đoạn đi. Thành quả có được, chia đều theo đầu người.

– Không cần thiết.

Kull từ chối ngay. Chưa kể chuyện ăn chia như thế là không hợp lý, có thần Istrant mới biết trong đầu tên du hành giả này đang toan tính cái gì.

Mục đích của Kull cho tới giờ chỉ là muốn hai bên hoạt động ở hai khu vực khác nhau của nơi này, chẳng ai phiền đến ai. Nếu đối phương muốn đánh nhau một trận thì lại dễ giải quyết, vấn đề là họ rất có chừng mực. Cưỡng ép chiến đấu mặc dù vẫn có thể, nhưng không phải lựa chọn hay.

Darmil hành động dựa trên cảm tính. Cậu ta đúng là sẽ ưu tiên đồng đội của mình, tuy nhiên, trắng trợn cướp đoạt và đánh giết chắc chắn sẽ gây ra ảnh hưởng xấu.

Vậy nên Kull mới thấy chuyện này thật là phiền phức. Tổ đội du hành giả này nếu là những người đã đánh dấu khu vực, sau đó vì bị xâm phạm lợi ích mà đòi bồi thường, rồi muốn làm lớn chuyện thành một trận đánh thì đã đơn giản hơn nhiều.

– Hai người không cần căng thẳng. – chàng trai xạ thủ cười bảo, không có vẻ gì là sẽ dễ dàng từ bỏ – Chúng tôi là tổ đội Lá vàng rơi, hẳn là cậu có nghe qua rồi, đúng chứ? Được cùng chiến đấu, hỗ trợ các du hành giả gặp nhau trong lúc du hành luôn là niềm yêu thích của chúng tôi.

Vấn đề là, Kull chưa từng nghe qua tổ đội nào có tên như thế. Không loại trừ khả năng rằng thông tin của cậu có thiếu hụt, nhưng đáng tin cậy hơn vẫn là đối phương đang nói dối.

Tuy nhiên, còn chưa để cho Kull nghĩ xong, Darmil đã lên tiếng:

– Tôi có biết mọi người.

– Thật tốt. – chàng xạ thủ đáp – Nếu vậy, cậu sẽ cân nhắc chứ?

Kull vẻ ngờ vực nhìn đối phương một chút, xong lại nhìn Darmil. Ánh mắt sáng lên kia cho thấy rằng cậu ta đang vui vẻ, háo hức lắm. Tình hình này, chuyện hợp tác săn giết quái e là không tránh khỏi rồi. Quả thật là bất ngờ.

Thế nhưng chuyện diễn ra tiếp theo lại càng khiến Kull bất ngờ thêm nữa.

– Cùng tôi đấu một trận.

Darmil lớn tiếng bảo, như sợ rằng đối phương không nghe được lời mình. Và như để tăng thêm độ tin cậy cho bản thân, cậu ta còn nâng thanh đại kiếm lên, huơ qua lại vài cái tỏ ý đã sẵn sàng.

– Ừm… Không đến mức… chứ?

Anh chàng xạ thủ gượng cười hỏi. Hắn ta hẳn không biết chính mình đã làm gì đắc tội Darmil. Đến cả Kull là đồng đội cậu ta đây còn không biết nữa là.

Nhưng vài giây sau, trông vào cái bầu không khí có phần quen thuộc này, Kull liền hiểu. Darmil nhiều khả năng là đã nghe qua không ít tiếng tăm về tổ đội Lá vàng rơi, rằng đối phương là một tổ đội với những du hành giả mạnh mẽ, hoặc điều gì đó gần như vậy. Kết quả cho đến giờ khá là dễ đoán: cậu ta muốn thử sức mình, thách đấu một trận.

Tuy nhiên, trong lúc du hành, hiếm có du hành giả nào chịu chấp nhận một lời thách đấu ngay lập tức. Chiến đấu với quái không phải là chuyện đùa, hơi sơ sẩy chút liền sẽ hối hận, nên việc hao phí sức vì một trận đấu là không được phép xảy ra. Nếu muốn đấu, hai bên hẹn một dịp thuận tiện sẽ tốt hơn.

Kull mỉm cười. Cậu biết giờ mình cần phải làm gì. Trước tiên, là không để cho đối phương có cơ hội trốn tránh.

– Hai đánh với tám, không quá đáng nhỉ? – Kull cười bảo.

Lời này, đối với Darmil chỉ như đang mô tả tình hình thực tế. Bản thân cậu ta cũng rất trông chờ vào việc đương đầu với thử thách, càng khó khăn càng tốt. Dù sao thì Darmil luôn cảm thấy một mình mình là đủ để đánh bại toàn bộ đối phương.

Nhưng vào tai tổ đội Lá vàng rơi liền không giống. Đây là trắng trợn muốn gây xung đột với họ. Đối tượng mình muốn cùng hợp tác săn giết quái giờ lại đòi đánh một trận, còn là không câu nệ chênh lệch mà đánh một trận, rõ ràng là không thể xem thường. Huống hồ chi, chính Darmil lại đang cầm thanh đại kiếm mang đầy tính đe dọa kia của mình vung ngang, chiến ý nổi lên càng lúc càng cao.

Anh chàng xạ thủ ở gần nhất, nhưng có vẻ lại là người duy nhất còn giữ được tỉnh táo. Những thành viên tổ đội khác đã tiến vào trạng thái cảnh giác cao độ, sẵn sàng tấn công, hẳn là vì lo lắng cho đội trưởng đi.

Nghĩ đến, Kull và Darmil vẫn chưa hề nói gì về tổ đội của mình. Xét lời vừa nãy của cậu, hoàn toàn có thể suy diễn thành đã chuẩn bị một đợt phục kích.

Du hành giả với nhau, luôn là có sự đề phòng và dè chừng như vậy. Dễ dàng tin tưởng kẻ khác, không khác gì tự đưa bản thân vào miệng đối phương, mặc cho xâu xé, cắn nuốt. Tổ đội Lá vàng rơi bảo rằng yêu thích cùng chiến đấu với du hành giả khác, Kull hoàn toàn không thể tin tưởng được. Đó có chăng chỉ là cách họ bao biện cho việc bóc lột công sức người khác bằng sức ép mà thôi.

Tóm lại, nếu họ không phải là kẻ xấu, chính chúng ta làm kẻ xấu là được. Chịu thiệt thòi là điều Kull không bao giờ chấp nhận.

– Mọi người bình tĩnh–

– Nói hơi nhiều rồi đấy.

Kull gằn giọng, đồng thời nghiêng người lao về phía trước với con dao găm sắc lẻm trong tay và một tấm bùa đang được kích hoạt ở tay còn lại. Xạ thủ đang ở ngay trước mặt, bỏ qua thì thật không xứng làm một sát thủ chút nào.

Chàng xạ thủ khẽ kêu một tiếng, dậm mạnh chân, cũng rút ra một quả lựu đạn ném về phía trước. Có điều động tác quá chậm, còn chưa kịp bay xa thì mũi dao nhọn hoắt của Kull đã đâm tới.

Âm thanh va chạm chói tai vang lên. Kull cảm giác được mình vừa đâm vào thứ gì đó rất cứng, và nhanh chóng nhận ra rằng đó là một lớp màn chắn màu vàng đất. Thuật sư của đối phương đã ra tay.

Chẳng những vậy, thông qua vùng ảnh hưởng đã mở rộng, Kull còn phát hiện một lượng ma năng lớn đang hội tụ. Họ đã không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

Giờ đây, hai bên chính thức là địch thủ.

Đoạn truyện này được biên soạn và xuất bản độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free