Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 502: Kẻ mạnh

“Lần này có hơi ít.”

Kull nói thầm. Tổ đội Lá vàng rơi có tám người, cậu chỉ chủ động giết được một, trong khi Thần cấp của đối phương lại còn thấp hơn cậu. Kể cả hai tên đấu sĩ đã gục ngã dưới đất, lượng Thần tinh thu về vẫn chẳng được là bao. Bù lại, vẫn tốt hơn là săn giết quái.

Mặt khác, mấy món vật phẩm rơi ra từ đám người này tương đối thú vị. B�� qua những thứ vô dụng, họ còn có trong tay những bùa chú đặc thù dùng để làm chậm, gây mê, làm choáng, rồi cả thuốc độc và thuốc ngăn cản lưu thông nguyên khí lẫn ma năng, và vân vân. Nếu như lúc đầu cả tin mà hợp tác cùng họ, kết cục của Kull và đồng đội của cậu hẳn đã là thê thảm.

Hiển nhiên, cả tin là điều sẽ chẳng bao giờ xảy ra với Kull. Họa chăng có tên Darmil ngốc là sẽ bị dụ dỗ. Nhưng kỳ thực nghĩ lại, chính cậu ta mới là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến cuộc giao chiến giữa hai bên.

Thoáng suy tính một chút, Kull quay sang Darmil, hỏi:

– Tiếp tục thôi chứ?

Darmil không vội đáp mà đưa cánh tay trái từng đỡ nhát chùy của tên đấu sĩ lên, mở nắm, rồi lại bóp vào vài lần. Hồi lâu, cậu ta mới bảo:

– Được.

Chuyến du hành của cả hai cứ thế tiếp tục. Lần này, không còn ai làm phiền hai người, việc săn giết quái cũng vô cùng suôn sẻ.

Đôi lúc, Kull bất giác thắc mắc rằng tỉ lệ xuất hiện của quái tinh anh có phải là quá thấp hay không. Cậu du hành cùng Darmil cho tới giờ, tính tổng số lượng quái vật đã giết cũng phải lên đến vài ngàn con, vậy mà chỉ khi có Turan đi cùng mới gặp được một con.

Nhưng nghĩ kỹ lại, hẳn cũng chẳng phải là xui xẻo gì. Kull và Darmil còn được tận mắt chứng kiến sự xuất hiện của một con quái thống lĩnh, trong khi Turan lại chưa từng nghe nói đã gặp. Chỉ tiếc rằng cả hai không đủ sức để đối phó với con quái thống lĩnh, nếu không thì đã kiếm được bộn tiền rồi.

Đến xế chiều, chuyến du hành của Kull và Darmil lần nữa dừng lại. Tuy nhiên, lần này là chuyện tốt: Darmil đã đạt giới hạn Thần cấp 10. Sau trận chiến với tổ đội kia, không biết bị điều gì kích thích, cậu ta đột nhiên trở nên hăng hái săn giết hơn rất nhiều, thậm chí có thể nói là điên cuồng.

Suốt khoảng thời gian hơn bốn tiếng đồng hồ, Darmil không ngừng nghỉ, hết lao vào đám quái này lại xông tới đám quái khác. Cậu ta chẳng thèm quan tâm mình có lỡ tiến vào khu vực săn giết quái của người khác hay không, còn Kull thì dĩ nhiên không buồn ngăn cản, ngược lại còn ngầm ủng hộ. Xảy ra xung đột, người được lợi đầu tiên là cậu, chắc chắn sẽ không chối từ.

Tiếc là chẳng gặp được ai cả. Kull ngờ rằng do sự hiện diện của tổ đội Lá vàng rơi khiến các du hành giả khác tránh né khu vực xung quanh đây. Cái đám người đó thật sự là đến chết rồi vẫn còn gây phiền phức cho cậu.

– Trở về thôi.

Kull đề nghị. Darmil mặc dù đã báo bản thân chạm tới giới hạn Thần cấp 10, nhưng chẳng hiểu vì sao vẫn cứ một mực tìm quái vật để săn giết. Đến giờ đã là đám quái thứ ba rồi.

Kull vốn cũng không định thúc giục. Dù sao thì hiện tại vẫn còn khá sớm so với kế hoạch đề ra ban đầu. Tuy nhiên, nhìn bộ dáng càng lúc càng trở nên khó coi của Darmil, trong lòng cậu dần có cảm giác bất an.

Kỳ thực, dáng vẻ của Darmil hiện tại tương đối thông thường, không hề có vẻ mặt bặm trợn hay cơ bắp co thắt cuồn cuộn, đôi mắt càng toát lên sự tỉnh táo đến cực độ.

Nhưng đó chỉ là với những du hành giả khác.

Darmil không giống. Khi chiến đấu, và càng chiến đấu lâu hơn, cậu ta phải phấn khích, háo hức, hoặc ít nhất cũng phải tập trung vào kẻ địch cũng như đòn đánh của mình. Ngay bây giờ, cậu ta lại như đang dạo chơi, vung kiếm chỉ tiện tay chém chết một vài đám ruồi nhặng phiền phức.

– Tôi có mạnh không, Kull?

Darmil đột nhiên cất tiếng hỏi, giọng nghe rất điềm tĩnh, đến mức khiến Kull phát sợ. Cậu vội nghĩ ngợi một lúc, đáp:

– Mạnh chứ. Với những gì cậu đang làm lúc này, chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?

Darmil im lặng hồi lâu, chừng như chìm vào suy nghĩ. Kull không khỏi cảm thấy ngạc nhiên. Người đồng đội của cậu phải là kẻ tránh né việc suy nghĩ mới đúng.

“Chẳng lẽ phát điên thật rồi? Kiểu mới chăng?”

– Vậy cậu có mạnh không?

Nghe lời này, Kull giật bắn mình, vô thức lùi về sau nửa bước. Đó không khác gì án tử dành cho cậu. Darmil trước khi muốn vung kiếm đánh một trận sống mái với kẻ khác, lời nói thường đơn giản như thế.

– Ừm… Không mạnh. Không mạnh. Thề luôn.

Kull rối rít đáp, sợ rằng nếu mình trả lời chậm một chút sẽ bị coi là chấp thuận một lời thách đấu.

Darmil quay sang nhìn Kull liếc mắt, khiến cả người cậu run rẩy lên một đợt, rồi trở nên cứng đờ như bị một con thú săn mồi chọn lấy. Thế nhưng sau đó chẳng có chuyện gì khác xảy ra, ngoài việc cậu ta quay đi nhìn về phía chân trời xa xăm.

– Chẳng lẽ… mỗi khi chạm tới giới hạn Thần cấp, người ta đều bị cưỡng ép hình thành một vài cảm ngộ?

Kull không nhịn được thốt ra lời như vậy. Nhưng cậu biết ngay điều đó là không thể nào. Chính bản thân Kull đã trải qua một lần đột phá giới hạn Thần cấp, nên cậu biết được ít nhiều. Hơn nữa, cậu cũng chưa từng nghe qua điều gì tương tự.

Sau một hồi, Kull quyết định không nghĩ nhiều nữa, cứ thế giữ khoảng cách an toàn mà quan sát Darmil. Cậu ta muốn làm gì cũng được, chỉ cần đừng bắt cậu đánh một trận là tốt rồi. Chuyện tra cứu nhiệm vụ tấn thăng, có lẽ nên để sáng mai hẵng làm.

Đêm. Trăng lên cao. Số quái mà Darmil săn giết từ khi đạt giới hạn Thần cấp 10 cho tới giờ đã lên đến hàng trăm con.

Kull vẫn đứng từ xa âm thầm dõi theo. Cậu không hề phát chán, mà ngược lại còn cực kỳ tập trung. Đêm ở khu vực này, quái cấp cao thường xuyên xuất hiện, chỉ cần hơi không cẩn thận, cậu và Darmil sẽ phải chịu thiệt lớn.

Có điều, thành thật mà nói, Kull vẫn chưa cần phải ra tay một lần nào vì đồng đội của mình, chỉ thỉnh thoảng thuận tay đâm chết một hai con. Hàng trăm con quái, có bao nhiêu con, Darmil liền vung kiếm giết chết bấy nhiêu. Cậu ta đánh đến không biết mệt là gì.

Tất nhiên, Darmil cũng chẳng phải là không chịu bất kỳ thương tổn nào. Trên người cậu ta đã xuất hiện chi chít các vết thương, lớp giáp dày mặc trên người đã coi như hỏng hóc hoàn toàn. Thế nhưng, điều đó lại chẳng hề ảnh hưởng tới sự điềm tĩnh bất thường của cậu ta khi vung thanh đại kiếm.

– Chẳng thể hiểu nổi.

Kull cất tiếng, khó khăn lắm mới đâm nát đầu con thây ma vừa bị Darmil chém văng tới chỗ này, nó vẫn còn sót lại chút sinh lực. Con này cấp độ chắc chắn là trên 10 rồi, có lẽ là 12, vì Thần tinh nhận về nhiều hơn hẳn vài con trước.

Xong xuôi, Kull đứng dậy, vẻ mặt thể hiện sự bất đắc dĩ. Cứ tiếp tục như hiện tại, có khi qua đêm nay, cậu cũng sẽ đạt tới giới hạn Thần cấp 10. Mặc dù khó mà so sánh được với du hành giả cùng cấp độ, nhưng quái cấp độ cao mang tới Thần tinh quả thật vẫn là rất nhiều.

Nhưng khi Kull vừa nghĩ như vậy, Darmil lại không tiếp tục chém giết nữa. Có lẽ là đã đủ rồi, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng người đồng đội của cậu, giống như lúc chiều, đột nhiên nổi hứng muốn đấu một trận.

“Không đúng.” Kull thốt lên. Cậu nhớ ra rằng thực tế Darmil cũng chỉ hỏi chuyện bản thân có mạnh hay không mà thôi.

Bất chợt, Darmil quay người, hướng về phía Kull đi tới. Cậu vội tránh sang một bên theo phản xạ, nhưng lại phát hiện ra cậu ta thật sự là tìm đến mình.

– Trở về thôi.

Darmil nói gọn.

– Đánh đủ rồi sao? – Kull e dè hỏi thăm.

– Đã trễ rồi. Ừm, tôi không gây phiền phức gì cho cậu chứ?

Nghe giọng điệu có phần quen thuộc này từ người đồng đội khiến Kull an tâm hơn không ít. Cái vẻ mặt điềm tĩnh với chất giọng đầy nghiêm túc kia thật là khiến người ta khó chịu.

– Không có. Ha! Về ăn một bữa no nê thôi. Tôi đói lắm rồi.

Nói đoạn, Kull choàng tay qua vai Darmil kéo cậu ta đi. Có làm thế này cậu mới dám chắc rằng cậu ta sẽ không đột nhiên nảy sinh ý định kỳ quái nào, nhất là khi cả hai đang ở giữa một khu vực quái cấp cao. Trong đêm.

Vất vả lắm, Kull mới đưa người đồng đội của mình về tới cổng thành Tailor. Đương nhiên, phần lớn công việc dọn dẹp quái dọc đường vẫn phải do Darmil đảm nhiệm, nhưng biểu hiện của cậu ta đã khác rất nhiều.

Bởi vì đang là đêm, cả hai muốn vào thành phải thông qua một số bước kiểm tra phiền phức, nhất là khi trên người Darmil có đầy các vết thương. Chủ yếu, đội phòng vệ của thành Tailor muốn xác nhận mọi việc đều ổn, cũng như không có du hành giả nào bị bỏ lại phía sau. Một tổ đội chỉ có hai người du hành đến tận đêm vốn là rất hiếm thấy, nếu không muốn nói là họ chưa từng gặp qua.

– Mai gặp.

Kull cất tiếng, để Darmil bước vào phòng rồi đóng cửa lại. Cuối cùng, cậu ta cũng chỉ ăn vội hai cái bánh mì, uống vài cốc trà đá rồi muốn đi ngủ ngay. Cơn mệt mỏi ập tới là vậy, dù có muốn kiên trì ăn bữa no cũng không có cách nào.

Kull ngược lại không vội. Cậu còn khỏe chán. Hơn nữa, việc hôm nay vẫn chưa được giải quyết hết.

Sau khi căn dặn vài điều với chàng nhân viên phục vụ tối qua, Kull mới khoác lên mình chiếc áo màu đen, bước vào màn đêm, thuận tiện đeo thêm chiếc mặt nạ mới.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được thực hiện bởi một biên tập viên đầy tâm huyết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free