Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 537: Gác cổng

Chiều. Darmil đến muộn, ngay cả truyền âm trước đó cũng không bắt được tín hiệu. Turan suýt chút nữa đã để Kull đi tìm, may mà cậu ta kịp hớt hải chạy tới.

– Xin lỗi! Tôi nhầm sang cổng thành phía đông!

Darmil vừa thở hồng hộc vừa nói. Trông cậu ta như vừa chạy đua với thần chết, hoặc vừa phải chạy hàng trăm cây số mới đến được đây. Chắc hẳn, ngay khi nhận ra mình nh��m, cậu đã hoảng hốt dốc toàn lực lao tới.

– Sao lại có thể nhầm được nhỉ?

Kull tự hỏi, rồi vô thức thốt thành tiếng. Darmil nghe vậy thì mặt đỏ bừng, nhưng cũng chẳng lấy đó làm xấu hổ lâu, rồi lại cười hề hề, chẳng còn chút ý tứ nghiêm túc nào.

Turan không thèm để tâm đến cuộc đối thoại sau đó của hai người đồng đội. Việc họ vẫn còn tinh thần đùa giỡn đã là một chuyện tốt. Bởi đó vốn là điều rất khó giữ gìn khi các du hành giả đã bắt đầu thấm nhuần lối sống tranh đoạt, nơi cái chết gần như là lẽ thường tình. Những kẻ cười cợt hào hứng, kỳ thực lại là điên rồ.

Có lẽ hai người họ cũng đều điên rồ cả.

– Turan.

Kull ngồi ở ghế sau, vươn người về trước nói với Turan. Tổ đội lúc này đang trên đường rời khỏi thành Nortre.

– Tạm thời không cần bận tâm.

Turan đáp. Nó hiểu ý của Kull đang nói về những ánh mắt xấu xa vẫn dõi theo họ. Lời của người đàn ông ở quán nước trước đó quả nhiên không sai: thành Nortre hiện tại, dễ vào khó ra.

Thế nhưng, Turan có cách. Mặc dù không thể đảm bảo rằng tổ đội sẽ nhẹ nhõm rời đi, nhưng cũng không ai có thể ngăn cản được họ.

Đến cổng thành, xe của Turan bị đội gác cổng yêu cầu dừng lại. Họ bắt đầu dò hỏi một vài điều nghe qua rất bình thường, như danh tính, thuộc bộ phận nào, mục đích tới thành Nortre là gì, hay định đi về đâu. Rõ ràng, đây chỉ là bước dạo đầu.

– Có thể anh muốn xem cái này.

Turan cất tiếng, lấy ra một miếng gỗ có khắc vài con chữ rồi đưa ra phía trước. Đó là một tấm thẻ bài.

Người gác cổng nhíu mày, vẻ khó chịu hiện rõ, nhưng rồi cũng nhận lấy miếng gỗ, săm soi một hồi. Cuối cùng, anh ta hỏi:

– Đây là gì?

Turan thầm thở dài. Nó đã đánh giá cao đối phương rồi. Có lẽ anh ta cũng chỉ mới tham gia đội gác cổng không lâu, hoặc chưa từng để ý đến những vấn đề như thế này.

– Đội trưởng của anh có ở đây không?

Turan hỏi. Nếu là đội trưởng, chắc chắn sẽ nhận ra vật này có ý nghĩa gì.

– Không cần thiết! – Người thanh niên dõng dạc nói. – Nếu không còn chuyện gì khác, phiền cậu di chuyển xe sang một bên, chờ thông tin xác nhận từ chúng tôi. Mau đi, còn có người khác đang chờ đến lượt.

Turan thoáng tức giận, nhưng không hề biểu hiện ra ngoài dù chỉ một chút. Chờ thông tin theo lời đối phương nói, hẳn sẽ mất đến mấy ngày, với vô vàn lý do họ có thể bịa ra. Huống hồ, chỉ cần nhìn sơ cũng thấy rõ rằng chẳng có ai khác đang chờ đến lượt cả. Thành Nortre bây giờ, ngoại trừ tổ đội của Turan, có lẽ chẳng ai dám tùy tiện rời khỏi.

– Kull.

Turan nhẹ giọng nói. Nó không cần giải thích cho đồng đội mình phải làm gì. Kull nghe xong liền lập tức xông ra khỏi xe, thoắt ẩn thoắt hiện, trong chớp mắt đã đứng sát bên cạnh người gác cổng.

Đối phương giật bắn mình, theo phản xạ nhảy sang một bên. Thần cấp của hắn ta cơ bản không cao, ít nhất là khi so với Kull thì kém xa, chưa kể đến năng lực chiến đấu.

Tuy nhiên, Kull không hề có ý sát hại đối phương, chỉ cần hù dọa một chút là đủ. Dù sao, đối phương có cả đội, và giờ đã vây lấy cậu ta rồi.

– Ngươi… Các ngươi muốn làm gì?!

Tên gác cổng vừa bị hù thốt lên. Hắn ta với vẻ mặt ho��ng hốt, phải mất một lúc mới xác định được tình hình, rằng mình đang ở phe có ưu thế hơn, rồi mới dần bình tĩnh lại.

– Này ông anh. – Kull hơi nghiêng đầu nói. – Chúng tôi cũng chỉ là muốn rời khỏi thành Nortre thôi, không hề gây khó dễ gì cả. Đâu nhất thiết phải để đôi bên cùng chịu tổn thất thế này?

– Đừng- đừng nói nhảm! Nếu các người vẫn còn muốn rời khỏi thành thì mau làm theo yêu cầu của tôi!

Kull nghe thế thì nhún vai, làm ra vẻ thất vọng, đáp:

– Tiếc là, ông anh trông có vẻ không cản được chúng tôi đâu.

Sự thật đúng là vậy, nhưng đó là khi chỉ tính đến riêng đội gác cổng. Một khi có xung đột xảy ra, chắc chắn những kẻ đang nhòm ngó tổ đội của Turan từ sớm đến giờ cũng sẽ hành động. Bọn chúng mới là đám đáng lo ngại nhất. Những kẻ này, chiến đấu trực diện không quá mạnh, sở trường lại là lợi dụng sơ hở của người khác.

Việc để Kull ra mặt trước tiên vốn cũng là để đề phòng việc bị nhắm tới ngay lập tức. Cậu ta hẳn đã quen thuộc với những tình huống như thế này nên sẽ không có vấn đề gì.

Darmil ngồi ở ghế sau, chồm người về trước, siết chặt hai tay, cả người nóng hừng hực, trông như thể muốn lao vào đánh nhau lắm rồi. Tuy nhiên, cậu ta là người không nên xuất hiện nhất bây giờ. Dù có chuyện gì xảy ra thì cũng cần phải có chừng mực. Để Darmil ra trận, lỡ tay giết người thì không tốt. Đến lúc đó, cho dù có tấm thẻ bài kia để dùng, cũng rất khó để khởi hành kịp ngay trong hôm nay.

Thế nên, nhiệm vụ chính của Turan hiện tại là bằng mọi cách giữ cho Darmil không gây rối. Tiếp đến, chỉ có thể nhờ Kull rồi.

– Thử mà xem!

Tên gác cổng hô lên, nhưng bản thân hắn ta lại không lao đến, thay vào đó, những người khác trong đội bắt đầu công kích. Ba đấu sĩ và một thuật sư, đội hình không quá tốt, vũ khí cũng chẳng phải loại có phẩm chất hay cấp độ cao. Sự chênh lệch quả thực khá lớn.

Kull dễ dàng tránh né đòn công kích của hai đấu sĩ nhào tới trước tiên, dùng chân đạp một tên té ngã chúi nhủi, tên còn lại thì bị cậu ta gạt chân cho nằm ngửa trên đất, không rõ sống chết.

Tên đấu sĩ thứ ba lúc này mới lao tới, thấy đồng đội của mình dễ dàng bị hạ gục thì phát hoảng, tay chân luống cuống, vung một rìu chẳng có bao nhiêu lực. Vậy nên Kull lập tức nắm bắt ngay cơ hội tuyệt vời ấy, đưa con dao găm ra, chặn đứng đòn bổ của đối phương một cách dễ dàng. Nhìn vào, cũng phải thấy đôi chút ấn tượng.

Trong lúc ấy, Kull vẫn chưa quên mất tên thuật sư. Cậu ta quay đầu nhìn sang, dùng tay còn lại chỉ về phía đối phương. Rồi cậu ta tặc lưỡi, nói:

– Cẩn thận đấy. Bùa chú không dễ sử dụng như v���y đâu.

Tên thuật sư đang vội vàng truyền ma năng và nguyên khí theo đúng cách thức để kích hoạt tấm bùa mình đang cầm, nghe vậy thì thoáng bối rối trong giây lát. Tuy nhiên, chỉ chừng đó mà thôi. Hắn ta vẫn còn rất tự tin vào năng lực bản thân.

Nếu Turan không nhầm, đó là một tấm bùa phép ‘Thổi lửa’ cấp độ hẳn khoảng 10. Turan chẳng có ý định dùng tới kỹ năng chủ đạo của mình, nhất là đối với những thứ bản thân có thể tự nhìn thấy được rõ ràng.

Việc sử dụng phép ‘Thổi lửa’ vào lúc này cho thấy rõ tên thuật sư chưa có nhiều kinh nghiệm trong chiến đấu với du hành giả. Có lẽ hắn thuộc lớp người sau khi quá mệt mỏi vì những chuyến săn giết quái vật thì được chiêu mộ vào đội gác cổng. Du hành giả như thế này không hiếm. Dù sao thì cũng giảm bớt nguy hiểm và áp lực, tiền lương lại không ít.

Du hành giả phần lớn đều sẽ dừng lại ở giới hạn Thần cấp 5. Những ai vượt qua được mức đó, kỳ thực quãng đường tiếp theo có thể đi được cũng chẳng còn bao xa, nhưng hoàn toàn có thể dựa vào việc săn giết quái cấp thấp trong thời gian dài, tích lũy Thần tinh một cách chậm rãi để nâng cao Thần cấp đến giới hạn kế tiếp – Thần cấp 10. Có điều, nếu theo cách này mà tiến đến, năng lực chiến đấu chỉ có càng lúc càng mai một mà thôi.

– Ồ. Tệ thật đấy.

Kull thốt lên, vội vàng cúi người, đạp mạnh chân tránh đi. Ngọn lửa thổi bùng tới mức không thể xem thường. Bản thân cậu ta là một sát thủ, chuyên về tốc độ chứ không phải khả năng chống chịu. Trúng một đòn thổi lửa, chưa kể đến sát thương lớn, còn sẽ gây ra bỏng – một trong những trạng thái xấu tồi tệ nhất. Nó không chỉ khiến du hành giả nhận thêm sát thương khi trúng đòn, mỗi khi bản thân ra đòn cũng phải chịu thương tổn, mà còn làm cho trạng thái bỏng càng nặng thêm.

Kull tránh được, nhưng ba đấu sĩ thì lại không được như vậy. Bọn họ chìm trong ngọn lửa màu vàng cam, phát ra những tiếng kêu đau đớn. Bị lửa đốt, dù có mặc lớp giáp dày đến mấy cũng không thể gánh chịu được. Dù sao thì, trang bị của họ vốn chẳng phải loại tốt.

– Đây không phải do tôi nhé!

Kull thốt lên với tên gác cổng lúc đầu. Cậu ta có lẽ cố tình chọc tức đối phương, tạo cơ hội cho bản thân, nhưng cũng có thể chỉ đang đơn thuần đùa vui mà thôi.

– Đồ ăn hại!

Tên gác cổng mắng một tiếng, chân bước hờ về trước, rồi lại đột ngột rụt về. Hắn ta sợ, thật sự. Cảnh tượng ba đấu sĩ đang bị thiêu đốt, kèm theo tiếng kêu thê thảm, rơi vào mắt hắn ta không hề dễ chịu chút nào. Lúc này nên có một y thuật sư hoặc bất kỳ chức nghiệp nào khác chuyên về trị liệu đứng ra cứu giúp. Tiếc là không có một ai. Ở thành Nortre này, tìm được một người như thế quả thật là điều vô cùng xa xỉ.

Có điều, chết thì cũng không đến nỗi. Chỉ cần họ được đưa kịp đến điểm trị liệu trong vòng một tiếng đồng hồ, họ liền có thể sống sót. Bản thân du hành giả, sức sống vốn đã cao hơn người bình thường rất nhiều rồi.

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free