Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 548: Tin tức

Thôi vậy... mong rằng những gì chờ đợi tôi ở tương lai không phải là sự thất vọng.

Iskeiya khẽ đáp, giọng điệu đã điềm tĩnh hơn hẳn, không còn chút nào vẻ thất thố. Dù sao thì mọi chuyện đã coi như ngã ngũ, chẳng có lý do gì để bối rối thêm nữa. Trước mặt người thanh niên dám giao viên tinh thể cho cô ta mà chẳng lo bị lật lọng, cô vẫn cần thể hiện tốt, cốt để tránh bị xem thường.

Turan nâng tách trà còn vương chút hơi ấm, nhấp một ngụm. Vị trà thơm ngon, dễ uống đến lạ. Có lẽ là bởi tâm tình nó giờ đã khác.

Tính ra, hôm nay cũng không phải là không có thu hoạch, chỉ là Turan đã kỳ vọng nhiều hơn thế. Công việc của nó ở đây coi như tạm thời hoàn thành.

Thực tế, Turan còn một điều muốn làm rõ, đó là danh tính của kẻ đã khiến Kull hôm ấy phải chạy trốn thục mạng, bị truy đuổi không ngừng cho đến tận sáng hôm sau. Qua lời kể của cậu ta, đối phương dường như chủ động tha mạng cho con mồi, hay nói cách khác là đã mất hết hứng thú khi Kull từ chối chạy trốn thêm nữa.

Nếu quả thực có kẻ như vậy tồn tại và đứng về phía nữ y thuật sư, Turan sẽ cần phải dè chừng, không thể hành động tùy tiện. Một phần lý do nó không cố gây áp lực lên cô ta cũng nằm ở điểm này.

Tiếc là Turan chẳng thể dò xét Iskeiya về kẻ đó, rất dễ làm lộ ý đồ. Phải biết, hôm ấy Kull hoàn toàn dựa vào cảm giác siêu việt của mình chứ đối phương chẳng hề lộ diện. Đây rất có thể là con bài tẩy của cô ta, chắc chắn không muốn bị người khác phát hiện.

Nghĩ ngợi một hồi, Turan bèn đứng dậy, ra hiệu muốn rời đi. Iskeiya không hề ngăn cản, chỉ tiện miệng nói vài lời xã giao khách sáo thường thấy ở một chủ nhà tiếp đón khách.

Thế nhưng, khi bước chân Turan gần đến cửa, nữ y thuật sư chợt thốt lên:

– Phải rồi. Phía bên kia đang chuẩn bị mở rộng vùng tranh chấp về phía bắc, trải dài đến tận cánh đồng đen Falopt. Chẳng hay đây có phải là thông tin hữu ích cho cậu không?

Thành thật mà nói thì không. Nhưng sau vài giây suy nghĩ, Turan vẫn quyết định hỏi:

– Ở đó, có một phó bản mang tên ‘Nơi trú ẩn của hoa tuyết’ phải không?

Đột nhiên nghe đến một cái tên phó bản cụ thể như vậy, thật khó để xác định ngay được. Huống hồ chi, cái “nơi đó” mà Turan nhắc tới cũng chẳng được nêu rõ ràng là ở đâu. Đường biên giới phía bắc của vương quốc Danlion vốn dĩ không hề ngắn.

– Việc này… Tôi sẽ cần chút thời gian.

Iskeiya đáp. Nếu chỉ là thông tin về một phó bản, cô ta tự tin mình không thể bị làm khó. Điều khiến cô nàng lo lắng là đối phương thực chất muốn nhiều hơn những gì câu hỏi thể hiện bên ngoài.

– Không cần đâu. Đừng bận tâm.

Turan vội nói. Nó thốt ra câu hỏi vừa rồi chỉ với mục đích duy nhất là muốn xác nhận mà thôi. Phần lớn thông tin về phó bản ‘Nơi trú ẩn của hoa tuyết’ nó đã nắm rõ cả rồi. Đó dù sao cũng là điểm mấu chốt quyết định liệu nữ người sói Camilier có thể đột phá Nihr được hay không. Nói không ngoa, một nửa kế hoạch mà Turan dành cho vương quốc Danlion đều xoay quanh nơi đó.

Vậy nên, nếu vương quốc Danlion thật sự có ý định mở rộng vùng tranh chấp khắp phía bắc, điều đó sẽ gây không ít khó khăn cho Turan trong việc giành quyền tham gia càn quét phó bản. Dù sao thì tổ đội của nó rốt cuộc vẫn xuất thân từ vương quốc Enria.

Lời của Turan lọt vào tai Iskeiya bỗng nghe thành lời khinh thường. Dĩ nhiên, cô nàng sẽ không dễ dàng bị khiêu khích, nhưng cảm giác bực tức thì vẫn còn đó. Nhất là khi cô vừa níu chân đối phương lại chỉ vì muốn cung cấp vài lợi ích, cốt để gỡ gạc sự áy náy trong lòng mình do viên tinh thể vẫn còn nằm trong tay.

Turan cất bước rời đi trước khi Iskeiya có cơ hội làm gì thêm. Bản thân nó không nghĩ rằng giữa hai bên còn gì để nói. Mặt khác, nó cần tránh dây dưa ở đây quá lâu, vì điều đó sẽ dẫn đến thêm những sự chú ý không cần thiết. Hiện tại đã đủ phiền phức rồi.

Darmil và Kull chờ sẵn bên ngoài, vừa thấy Turan bước ra đã vội đến hỏi han một hồi. Thực chất, đó là thay lời xác nhận rằng mọi chuyện vẫn ổn, hoặc ít nhất là chưa xuất hiện điều gì đáng lo ngại.

– Đi thôi.

Turan cất tiếng, tỏ vẻ vội vã. Rời khỏi nơi đây, nó còn không ít việc phải làm.

Suốt cả quãng đường đến cổng ra vào khuôn viên căn biệt thự, ba người trong tổ đội Turan không gặp phải bất kỳ khó khăn hay trắc trở nào. Thậm chí, màn tra hỏi của mấy nhân viên an ninh cũng diễn ra trót lọt. Họ cứ như thể chẳng chút cảnh giác nào với bọn nó, điều đó thật khiến trong lòng Turan dấy lên vài nỗi lo vô cớ.

– Cái dáng vẻ bất an này… Cô gái đó đã làm gì không đứng đắn với đội trưởng sao?

Giọng Kull vang lên với ý đùa nghịch, nhưng sự quan tâm thì hoàn toàn có thể nhận thấy.

Turan mỉm cười, đáp:

– Còn không phải cậu mới là người bất an nhất đấy ư?

Kull mở tròn mắt, há hốc miệng, lại không biết phải biện minh ra sao. Cậu ta đúng là có lo lắng, nhưng theo kiểu nói này, chẳng khác nào cậu gặp vấn đề rất nhạy cảm với nữ y thuật sư. Giờ mà mở miệng kêu ca linh tinh thì chắc chắn chỉ tổ gây thêm hiểu lầm mà thôi.

Darmil bật cười, nhảy tới xô Kull sang một bên bằng một cú huých vai. Có lẽ cậu ta chỉ cố tỏ ý thân thiện như những người đồng đội vẫn làm, lại chẳng ngờ khiến đối phương văng đi, ngã lăn lộn mấy vòng.

Tất nhiên Kull đang giả đò, ít nhất là một nửa. Darmil thì không suy nghĩ nhiều, vội vàng chạy tới đỡ đồng đội của mình lên với vẻ hốt hoảng.

“Hai tên này thật giỏi làm trò,” Turan nói thầm, lắc nhẹ đầu. Nghĩ lại, nó quả thật đang lo lắng những chuyện không đâu. Những việc nó có thể làm đều đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, còn những điều vượt ngoài khả năng, có cố gắng cũng chẳng thay đổi được gì.

Gần trưa. Turan trở về nhà trọ một mình. Darmil vốn đề nghị một buổi săn giết quái, nhưng sau khi bị Kull dụ dỗ, cậu ta lại đổi ý muốn đến chỗ ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn.

Turan không hỏi về m��c đích của Kull. Cậu ta biết phân rõ nặng nhẹ, chỉ cần đảm bảo công việc hoàn thành là được. Vả lại, tổ đội cũng chỉ nán lại thành Junil này nhiều nhất là hai đến ba giờ đồng hồ nữa. Đề nghị của Darmil đương nhiên không thể thực hiện được, hoặc cũng có thể xem chuyến đi này chính là buổi săn giết quái cũng tốt.

– Cậu nhóc. Đến đây ta hỏi một chút.

Giọng nói hơi khàn nhưng cực kỳ dứt khoát vang lên. Turan vừa nghe, nhất thời không nhận ra đó là giọng của bà chủ nhà trọ. Có lẽ vì nó đã chẳng nghĩ bà ấy sẽ gọi mình vào lúc này.

– Bà có việc gì sao?

Turan quay sang, cất giọng nhỏ nhẹ vừa đủ cho đối phương nghe thấy. Khoảng cách giữa hai người vốn cũng không xa, chỉ chừng vài bước chân.

Bà lão thấy phản ứng ấy của Turan thì khẽ thở dài, lại lưỡng lự thêm vài giây rồi mới hỏi:

– Cậu định làm gì với tòa thành yên bình này?

Turan im lặng. Nó khó mà hiểu được ý nghĩa câu hỏi của đối phương. Cho dù bà lão có dò ra được thân phận của nó bằng cách nào, thì cũng chẳng lý do gì để thốt ra lời này. Chắc chắn ở đây còn có người khác.

Theo phản xạ, Turan liếc mắt nhìn quanh. Nó không chủ động tìm kiếm một ngóc ngách nào, chỉ là để xem liệu mình có bỏ sót điều gì hay không, đồng thời cũng để đối phương thấy rằng nó hoàn toàn nhận thức được tình hình hiện tại.

– Yên tâm. Giờ ở đây chỉ có bà già này và cậu.

Bà lão cất tiếng, mỉm cười hiền hòa nhìn Turan. Đối phương rất có thể không có ý xấu, nhưng sự đề phòng thì nó vẫn không thể bỏ qua.

– Câu hỏi đó, chẳng phải quá chung chung rồi sao? – Turan cười đáp.

– Cậu hiểu ý ta là gì mà.

Bà lão nhấn giọng, nét tươi cười đầy thân ái của một người từng trải vẫn còn nguyên trên môi.

Turan thở hắt một hơi. Nó đúng là thật tệ nếu cứ đi tránh né một câu hỏi chân thành của một bà lão.

– Yên bình à… – Turan thốt lên – Sự yên bình được đặt ra để làm bước đệm cho sự tranh đấu ở nơi khác, đáng để giữ gìn sao?

Nụ cười trên gương mặt bà lão vơi đi đôi chút, khiến những nếp nhăn càng lộ rõ, như thể bà đã già thêm không biết bao nhiêu tuổi.

– Có lẽ không. Nhưng đó là điều tốt nhất mà nơi đây nên có được.

Turan nhắm hờ mắt, cười nhạt. Lời của đối phương không sai. Kì thực nó cũng chẳng có ý định phá hoại cái sự yên bình đang diễn ra ở đây làm gì. Chỉ là, mọi việc cần phải được thực hiện thì kế hoạch của nó mới có thể thành công như mong muốn. Nói một cách ngắn gọn, những lời vừa rồi chỉ là cái cớ riêng của nó mà thôi. Đúng hay sai, vốn chẳng quan trọng.

– Đây là ý nguyện của bà sao? – Turan dò hỏi.

Bà lão trầm mặc. Nụ cười không biết tự lúc nào đã biến mất, chỉ còn đọng lại nét bi thương. Turan lại một lần nữa trở thành người xấu.

– Nếu ý cậu đã quyết thì bà già này đã chẳng còn gì để khuyên bảo thêm. Người trẻ, đúng là không cho lớp già như ta đây được an tâm chút nào…

Những lời kế tiếp, Turan đành phải bỏ lỡ. Nó chẳng có cơ hội nghe hết, vì đã phải vội vàng di chuyển ra ngoài, cố sức chạy đến một nơi tương đối trống trải để tránh làm ảnh hưởng đến những người không liên quan. Tất cả nội dung biên tập trong chương này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free