(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 55: Tra Hỏi
Sau khi thông báo và bàn bạc với Tiffia, Turan quyết định sẽ bắt đầu nhiệm vụ ngay vào chiều mai. Cả đội có một buổi sáng để chuẩn bị các nhu yếu phẩm và trang bị cần thiết.
Tiffia vẫn tiếp tục tìm mua thêm những chiếc hộp mà cô cho là có giá trị. Thấy vậy, Turan cũng không tiện nán lại. Dù sao thì khả năng nhìn thấu vật phẩm bên trong hộp của cậu không thể cứ thế mà phô bày. Cậu định sẽ quay lại khi có nhiều tiền hơn, giấu kín thân phận và tất nhiên là lúc Tiffia không có mặt ở đây.
Còn Darmil, ban đầu cậu ta định ở lại cùng Tiffia, nhưng sau khi được cô giải thích rằng làm vậy có thể khiến bản thân bị lộ, cậu đành lủi thủi rời đi cùng Turan.
Trời chiều đổ nắng vàng ươm. Vừa rời khỏi khu phố Heimoar không lâu, Turan chợt cảm nhận một cảm giác quen thuộc đè nặng lên người. Trước kia, nếu phải chịu đựng sức nặng này, cậu hẳn đã choáng váng. Nhưng giờ đây, đã đạt đến Thần cấp 1, Turan thậm chí có thể mơ hồ cảm nhận được nguồn gốc của sức nặng đó.
"Đi trước đi, Darmil." Turan lên tiếng. Cậu không muốn kéo Darmil vào chuyện này, hay đúng hơn là cậu ta phải rời đi thì cậu mới có thể giải quyết được.
Darmil không chút nghi ngờ yêu cầu của Turan, gật đầu rồi rời đi ngay.
"Ngươi vẫn còn tốt." Tiếng nói vang lên ngay bên cạnh Turan làm cậu thoáng hoảng hốt. Cậu thật không ngờ Darmil vừa rời đi được một chốc thì kẻ đó đã tiếp cận mình ngay.
"Sao cô lại ở đây, thần Syrathr?" Turan khẽ hỏi, cố giữ mình không quay mặt lại. Dù sao thì ở đây tai mắt không ít, mà bản thân cậu không muốn mối quan hệ của mình với thần Syrathr bị bại lộ. Sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra nếu có thêm người biết, cụ thể như buổi gặp mặt với thần Mastrua vậy. Chỉ có đau thương mà thôi.
"Theo ta." Tiếng thần Syrathr như trôi tọt vào trong trí óc Turan khiến cậu rùng mình. Cậu thật không biết cô đang dùng cách nào để nói chuyện với mình, cảm giác như truyền âm vậy.
Ngay sau đó, dáng hình một cô gái với mái tóc đen buộc đuôi gà lướt vút qua trước mặt Turan. Cô mặc một chiếc váy xẻ màu hồng tươi cùng một chiếc áo voan hồng nhạt. Đó hẳn là thần Syrathr. Thấy vậy, Turan đợi cô đi một đoạn rồi mới cất bước lần theo.
Cô gái dẫn Turan đi qua vài con phố rồi rẽ vào một nhà nghỉ. Turan có chút ngạc nhiên nhưng vẫn bước vào theo. Ông chủ nhà nghỉ thấy cả hai bước vào thì niềm nở lên tiếng:
"Ô, chào mừng. Hai cô cậu muốn ở qua đêm hay theo giờ?"
"Qua đêm." Cô gái đáp gọn rồi đặt năm mươi xen lên bàn. Ông chủ thấy vậy thì nhận lấy ngay, vẻ mặt càng rạng rỡ hơn, nói:
"Phòng 203 nhé. Chúc hai cô cậu vui vẻ."
Cô gái nhận lấy chìa khóa từ ông chủ, mỉm cười đáp lại rất tự nhiên. Turan nghe cả cuộc đối thoại thì nhăn mặt. Cậu đương nhiên hiểu ông chủ kia đang ám chỉ điều gì, mà thần Syrathr thì lại chẳng có ý định đính chính một chút nào.
"Nếu cô ta không quan tâm thì thôi vậy." Turan nghĩ, khẽ thở dài.
"Đi thôi nào, anh yêu." Cô gái cất giọng ngọt lịm, nắm lấy tay Turan kéo đi như thể cả hai vốn vẫn thường làm những chuyện như vậy. Ông chủ nhà nghỉ thấy thế thì liếc nhìn với vẻ hâm mộ, còn Turan thì chỉ biết ậm ừ rồi bước theo. Bản thân cậu làm gì dám nói hay phản ứng gì khác trong tình huống này chứ. Lỡ lời một tiếng thì khi lên đến phòng, có thần Istrant mới biết cô ta sẽ xử cậu như thế nào.
Cô gái dẫn Turan vào phòng, đẩy cậu vào trong rồi đóng sầm cửa lại, cẩn thận khóa cửa ngay. Cô thậm chí khẽ nhấc cánh tay lên, tuôn ra một luồng khí hồng nhạt bao phủ khắp cả căn phòng. Đó hẳn là một loại phép chống theo dõi.
Turan đứng trân một chỗ nhìn cô gái làm hết mọi chuyện rồi quay lại nhìn cậu. Khác với vẻ hoạt bát cùng nụ cười quyến rũ mà từ nãy đến giờ cô gái thể hiện, giờ Turan lại có thể thấy được vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô.
"Ngươi trả lời ta." – thần Syrathr cất tiếng.
"Chuyện gì?" Turan theo phản xạ hỏi lại. Cậu thoáng cảm thấy lạ khi thần Syrathr lại không đi thẳng vào vấn đề.
"Sao ngươi vẫn còn sống?" Turan chau mày lại trước câu hỏi. Cậu mất hơn mười giây cố suy luận ý định của thần Syrathr nhưng lại không tìm ra được câu trả lời hợp lý nào. "Chẳng lẽ chuyện mình còn sống là không hợp lẽ thường…?"
"Trả lời mau." – thần Syrathr giục.
Turan không định trả lời ngay, và cậu chợt nhận ra rằng chế lực cưỡng chế cậu phải trả lời không xuất hiện như mấy lần trước. Turan thử thầm chửi rủa trong đầu mình và quả nhiên, không hề có sự trừng phạt nào xảy ra, kể cả trán cậu cũng chẳng nhói lên chút nào.
"Thần ấn đã biến mất?" Turan thốt thầm. Dù có nghĩ thế nào, cậu cũng không ngờ Thần ấn có thể biến mất. Nên biết, Thần ấn một khi đã được khắc xuống thì chỉ có thể bị gỡ ra bởi chính chủ thần, hoặc bởi Thần ấn khác mạnh hơn, nhưng với cái giá không hề nhỏ.
"Ngươi thử chần chừ thêm chút nữa xem." Giọng nói của thần Syrathr gằn xuống đầy vẻ giận dữ. Turan có thể cảm nhận từ ánh mắt của cô rằng cô sẽ khiến mình sống không bằng chết chỉ trong một giây nữa.
"Tôi không biết." – Turan đáp vội.
"Đừng có đùa ta!" Thần Syrathr gắt lên. Ngay sau đó là một thứ gì đó bay sượt qua thái dương của Turan làm cậu cứng cả người. Turan không biết thứ vừa bay qua đó là gì, nhưng chỉ lệch một chút nữa thôi thì hẳn đã xuyên thủng sọ cậu. Dù vậy, Turan vẫn không tìm ra một câu trả lời khác cho điều mà thần Syrathr đang hỏi.
"Tôi… thật sự không biết." Turan chầm chậm lên tiếng. Sự hồi hộp cùng lo lắng dâng trào trong lòng cậu khiến đến nỗi cậu không dám thở mạnh. Rất có thể chỉ một giây nữa thôi, cuộc sống của cậu sẽ kết thúc ngay lập tức.
Thần Syrathr quắc mắt nhìn Turan một lúc rồi chợt đưa tay lên, khẽ rung một cái. Turan biết cô đang định làm gì đó, nhưng trước khi cậu kịp có phản ứng gì thêm thì đã thấy chân mình bị siết chặt lại bởi những sợi dây leo rắn chắc. Những sợi dây leo rất nhanh lan dần lên cả người Turan, trói chặt cậu lại rồi đập mạnh vào tường.
Cú đập bất ngờ mạnh đến nỗi làm Turan mất cảm giác trong vài giây. Sau đó thì cơn đau nhức lan khắp cơ thể Turan khiến cậu muốn hét lên thật to, nhưng cổ họng của cậu thậm chí không thể lên tiếng được. Phổi cậu như vỡ tan, lưng cứng đờ, tay chân buông thỏng, mắt mờ dần và giờ đến cả thở cậu cũng chẳng làm được.
Turan cũng không biết bằng cách nào mình sống sót qua cú đập kia. Khi lấy lại được ý thức rõ ràng thì cậu đã thấy thần Syrathr ngồi bắt chéo chân trên một chiếc ghế được làm từ những cành lá và hoa. Cô lúc này đang cẩn thận búi mái tóc của mình lên cao, cắm lên đó mấy bông hoa đủ màu sắc.
"Đã lấy lại cảm giác rồi à…" Thần Syrathr chợt cất tiếng, vẫn loay hoay với mái tóc của mình. Dù vậy, Turan có thể cảm nhận được cô sắp ra tay với mình, liền vội vàng lên tiếng:
"Thần Syrathr. Nghe tôi nói đã."
"Ta đang nghe." Thần Syrathr đáp hờ hững, không có dấu hiệu sẽ dừng tay. Thấy vậy, cậu nói ngay:
"Là Syneir. Tôi thấy những quả cầu điện của hắn đánh tan một bông hoa Sinh Khất."
Cử động của thần Syrathr dừng lại một lúc. Rồi cô bảo: "Là Syneir à. Vậy ra không phải là thần Mastrua? Ta nghĩ ngươi nên nói rõ hơn."
Turan không chần chừ mà kể lại cho thần Syrathr nghe những chuyện đã xảy ra vào ngày hôm qua. Cô nghe xong thì ra vẻ suy nghĩ một lúc, bảo:
"Cái tên Syneir mà ngươi vừa nhắc đến là của Nastorl. Ngươi đã từng nghe đến rồi sao?"
Turan ngẫm nghĩ một lúc về Nastorl, và nhanh chóng nhận ra đó là tên của một Chính thần. Cậu mở to mắt ngạc nhiên khi phát hiện rằng kẻ đã khiến mình trải qua mọi đau khổ này lại chính là Chính thần của Sấm và Sét. Cậu đáng lẽ nên nhận ra sớm hơn khi thấy những quả cầu điện xuất hiện.
"Có vẻ ngươi đã biết ông ta là ai." – thần Syrathr nói tiếp – "Và thật đáng ngạc nhiên khi ngươi còn toàn mạng trở về sau khi gặp ông ta. Nếu nói đến tàn bạo thì ông ta còn đáng lo ngại hơn cả thần Mastrua."
Turan hoàn toàn không tin rằng có bất kỳ Chính thần nào lại không tàn bạo cả. Tất cả trải nghiệm của cậu cho đến giờ với các Chính thần đều cực kỳ thê thảm.
"Vậy, sao ngươi vẫn còn sống sau khi Thần ấn của ta đã bị đánh tan?" Thần Syrathr lại cất lên câu hỏi cũ. Turan nghe vậy thì chau mày lại. Cậu rõ ràng đã kể hết những gì mình biết về vụ Thần ấn, còn việc sống sót thì cậu không có lời giải thích. Cậu còn chẳng biết rằng bản thân nên chết đi khi Thần ấn bị đánh tan.
"Ta không tin là thần Nastorl lại giữ cho ngươi sống, và hơn cả là giờ ngươi không mang Thần ấn của bất kỳ kẻ nào. Mà bản thân ngươi thì vẫn chưa tái sinh, không phải sao?"
Turan có thể cảm nhận được cơn giận của thần Syrathr một lần nữa dâng trào. Nhưng Turan đã không còn cách nào ngăn cản được những gì sắp xảy đến, và trong lúc hoảng loạn cầu sinh, cậu thốt lên:
"Tôi thăng cấp rồi. Thần Syrathr, tôi thăng cấp rồi."
Thần Syrathr nhăn mày nhìn Turan, không có vẻ gì là tin lời cậu vừa nói. Turan thấy vậy thì nói tiếp:
"Cô có thể kiểm tra thử mà."
Thần Syrathr vẫn giữ ánh mắt nghi hoặc đối với Turan, nhưng vẫn nâng tay tạo ra một luồng khí hồng nhạt bao trùm lấy cả cơ thể cậu. Chỉ trong chốc lát, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt của thần Syrathr. Cô dù có là Chính thần thì hẳn cũng không thể đoán trước được chuyện này.
"Thế mà ngươi lại thật sự thăng cấp." – thần Syrathr thốt – "Một chuyện tưởng chừng bất khả thi như vậy lại xảy ra đến hai lần, trong khoảng thời gian ngắn và ở hai kẻ thân thiết với nhau?!"
Turan nhìn vẻ mặt của thần Syrathr thì biết mình đã thoát chết lần này. Dù vậy, cậu vẫn chưa thể yên tâm được. Cô hẳn sẽ không thỏa mãn chỉ với thông tin như vậy.
"Đúng là càng ngày càng có nhiều chuyện kỳ dị xảy ra quanh ngươi." – thần Syrathr lẩm bẩm nói – "Ngươi không nghĩ là bản thân nên thành thật hơn với chủ thần của mình sao?"
Turan nghe thế thì không chần chừ nữa, lên tiếng hỏi câu hỏi đã quanh quẩn trong đầu mình cả ngày hôm nay, và cũng để tránh bị thần Syrathr lấy cớ hành hạ.
"Thưa đức thần, kẻ dưới quyền này mạo muội xin hỏi, thế giới này không phải thật, có đúng vậy không?"
Mọi quyền bản thảo tiếng Việt đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.