(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 558: Chiêu kiếm đáng gờm
Turan chớp lấy lúc Jingur chưa kịp phản ứng, nhanh chóng nhảy sang một bên, cố giữ khoảng cách. Vừa rồi, nó đã tiêu hao quá nhiều thể lực và nguyên khí, trong thời gian ngắn khó mà bù đắp được.
– Quả nhiên là khó lường.
Jingur cất tiếng, giọng nói chứa đựng sự kính trọng, nhưng cũng ẩn giấu cơn giận đang chực bùng lên. Không một ai có thể vui vẻ khi chính mình đang thất thế cả.
Turan đứng thẳng người, thả lỏng cơ thể. Kỹ năng ‘Hấp thu nguyên khí’ được vận dụng đến mức tối đa, nhằm hút vào càng nhiều nguyên khí càng tốt.
Còn về thể lực thì đành chịu. Trong trận đấu này, tất nhiên là không được sử dụng vật phẩm. Nếu thế thì chẳng khác gì đang so tài lực với nhau cả.
– Tiếp tục chứ? – Turan hỏi.
Jingur nhếch mép cười, như thể vừa nảy ra một ý tưởng thú vị.
– Làm nóng xong rồi, chúng ta cũng nên vào phần chính thôi.
Turan sầm mặt. Nó hiểu ý của Jingur là gì. So kiếm thuật với nhau, phần quan trọng nhất chính là so chiêu kiếm. Mặc dù trong thực chiến, cá nhân có thể chịu tác động bởi nhiều yếu tố, nhưng với một kiếm sư, thắng đối thủ nhờ chiêu kiếm của mình mới là điều đáng tự hào.
Từ đầu đến giờ, cả Turan và Jingur đều chỉ mới thể hiện một phần thực lực bản thân. Đó vừa là thăm dò đối thủ, vừa là một cuộc giao lưu tinh tế. Kiếm sư, đối thoại với nhau tốt nhất là qua những đường kiếm.
Chỉ có điều, Turan đã không nghĩ rằng vị quân đoàn trưởng sẽ thật sự dùng toàn lực để đấu với mình. Ông ta làm vậy, quả thật là xem trọng nó quá mức.
Thấy Turan đứng yên, không có vẻ là muốn ra đòn trước, Jingur bèn giành thế chủ động. Bắt đầu bằng việc đứng nghiêm người, mắt nhắm hờ, kiếm để chéo sang bên, vị quân đoàn trưởng thoáng chốc đã tiến vào trạng thái đặc thù.
Tụ nguyên, vận khí, thúc đẩy, tác động, kích phát. Đó là năm bước cơ bản để thi triển một chiêu thức vận dụng nguyên khí. Tụ nguyên là bước đầu tiên, cũng là quan trọng nhất, quyết định chiêu thức khi được thực hiện có thể dùng được bao nhiêu nguyên khí.
Nguyên khí trong người, gọi là lưu trữ, trên thực tế lại luôn luôn vận động, được chuyển đi khắp cả cơ thể. Mỗi một động tác đều sẽ dẫn động và tiêu tốn nguyên khí, chỉ là thường thì số lượng rất ít mà thôi, chẳng mấy chốc có thể hồi phục.
Tụ nguyên, chính là khiến cho việc vận chuyển nguyên khí thay đổi có chủ đích, chuẩn bị sẵn sàng cho bước kế tiếp.
Turan nhận thấy Jingur đang thực hiện một quá trình tụ nguyên đáng nể. Ông ta hẳn đã luyện tập việc này hàng trăm ngàn lần, đạt tới trình độ này không chỉ dựa vào tài năng.
Vài giây sau, Jingur mở mắt, ý chí chiến đấu thổi bừng lên. Ông ta sải bước, nghiêng người, giương kiếm ra sau, lượng lớn nguyên khí trong người theo đó tuôn chảy khắp các vị trí trọng yếu, đặc biệt tập trung ở cổ tay rồi dồn hết vào thanh kiếm.
Là một đòn đâm tới, có thể tạm đoán như vậy. Cụ thể thì khó mà nói được, nhưng Turan lại thấy có chút quen thuộc, dường như đã gặp qua ở đâu rồi.
Giờ lại không phải lúc để Turan lục lọi trí óc của mình. Nó cần phải tìm cách đáp lại chiêu kiếm của đối phương, thứ mà có lẽ là dùng để trả đũa đòn đâm của nó vừa nãy.
Tránh né là có thể, nhưng tuyệt đối không thể chạy trốn. Cách tốt nhất chính là dùng một chiêu kiếm đối ứng, thậm chí phá giải.
Turan chỉ sợ rằng thanh kiếm đã hỏng gần một nửa của mình khó lòng chịu nổi uy lực từ chiêu kiếm của đối phương. Phải chi nó có được một thanh kiếm tốt hơn thì mọi chuyện đã khác.
Chỉ đành cố gắng tránh né mà thôi.
Nghĩ rồi, Turan dấn bước về trước. Trước một đòn đâm dồi dào nguyên khí, khoảng cách càng lớn càng khó tránh né. Mặc dù sát thương nhận phải có thể giảm đi, nhưng đó không phải là mấu chốt lúc này.
Jingur nghiêng người lần nữa, dồn trọng tâm về trước, rồi đột ngột xoay người, cánh tay vung mạnh, đẩy ra một luồng sức mạnh khổng lồ.
Đó là một cơn lốc xoáy cực kỳ sắc bén, thậm chí mơ hồ thấy ánh kim loại lóe lên trong không khí. Cơn lốc xoáy xông thẳng tới như một viên đạn tốc độ cao, sẽ càn quét và cắt rời mọi thứ trên đường nó đi qua.
Turan hơi giật mình, không phải bởi vì chiêu kiếm mạnh mẽ của Jingur, mà là nó vừa sực nhớ ra chiêu kiếm này là gì, cũng như bản thân đã gặp qua ở đâu.
Bản năng thúc đẩy Turan hành động. Trong vòng chưa đầy nửa giây, Turan dốc toàn bộ sức lực, nghiêng người, đâm kiếm thẳng vào giữa cơn lốc xoáy đáng gờm vừa xuất hiện.
Cơn lốc trước tiên cuốn lấy thanh kiếm, rồi lan ra khắp người Turan, không ngừng cắt xé cơ thể nó.
Cơn đau rát đến tột cùng. Máu tươi theo từng vết thương dần chảy ra, thấm đẫm gần nửa người Turan. Cánh tay nó hẳn là thê thảm nhất, trông chẳng khác gì một đống máu thịt, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ tan.
Lượng khí huyết chỉ còn chưa đến 30%. Nguyên khí đã tiêu hao gần cạn. Nếu trận đấu này tiếp tục, Turan không nghi ngờ gì mình sẽ là kẻ thua cuộc.
– Ông là ai?
Turan nén đau hỏi khẽ.
Jingur tối sầm mặt, dường như đang giận dữ. Nhưng rồi, cảm xúc ấy chợt tan biến, gương mặt ông ta hóa thành nghiêm nghị.
– Cậu không biết?
Turan mở trừng mắt nhìn chằm chằm đối phương, chờ đợi câu trả lời.
– Cậu thật sự không biết…
Jingur bật cười. Tiếng cười nghe có vẻ chua chát, đầy ý tự giễu.
– Đúng là thiên tài. – Vị quân đoàn trưởng thốt lên – Bất chấp chênh lệch giữa đôi bên, cậu vẫn dũng cảm đối mặt, bằng phản xạ trong thoáng chốc đã phá giải chiêu kiếm của tôi. Trận đấu này, thật hay. Rất thú vị. Hoàn toàn xứng đáng.
Turan nhăn mày. Cơn đau khắp cơ thể nó mỗi lúc một tệ hơn. Tuy nhiên, lúc này nó chỉ quan tâm duy nhất một vấn đề mà thôi.
Jingur, chắc chắn không chỉ là quân đoàn trưởng quân đoàn Ungreilt. Việc ông ta có thể thi triển chiêu kiếm vừa rồi đến trình độ đó cho thấy thân phận của ông ta cao hơn thế rất nhiều. Có lẽ vì một lý do nào đó mà ông ta mới phải lựa chọn thành lập và dẫn dắt một quân đoàn.
Như vậy, chẳng trách Wyndur có thể tùy ý mưu tính dưới trướng Jingur. Ông ta cho phép chuyện đó, hoặc căn bản chẳng thèm quan tâm.
Thấy Turan vẫn còn vẻ mặt đầy thắc mắc, vị quân đoàn trưởng cất tiếng:
– Nếu cậu muốn biết, sao không thử đến hỏi trực tiếp ở nơi bắt nguồn mọi việc?
Turan nghiến răng đáp:
– Nơi đó, tôi chắc chắn sẽ đến. Nhưng ông không nghĩ rằng cần cho tôi một lời giải thích thỏa đáng ư?
Jingur cười nhạt, đáp:
– Chẳng có gì để giải thích cả.
Cứ thế, ông ta quay người, toan bước đi, chẳng thèm ngó ngàng đến cơ thể gần như gục ngã của Turan, chỉ buông lại một câu:
– Cậu đã thắng.
Bóng vị quân đoàn trưởng khuất dần rồi mất hút trong đêm. Những ánh đèn đường như tối đi, không còn đủ sức soi sáng như thường lệ nữa. Mọi thứ, đang hướng đến điểm cuối cùng.
Turan trừng mắt. Nó chưa thể dừng lại ở đây. Đêm nay không thể kết thúc đơn giản như vậy được. Việc nó cần làm, còn rất nhiều.
– Sinh.
Turan khẽ thốt, quệt một cánh hoa màu hồng nhạt qua môi mình rồi đặt lên giữa trán, hơi nhấn xuống. Đầu nó theo đó đau nhói, nhưng cơn đau ấy lại chấm dứt toàn bộ những đau đớn mà cơ thể nó đang phải chịu đựng. Thậm chí, chẳng bao lâu, cả người nó lại trở nên thật khỏe khoắn, như chưa từng có trận đấu nào vừa xảy ra.
Hít sâu một hơi, từ tốn điều chỉnh tâm tình, Turan nắm lấy một tấm bùa, bóp nát, khiến nó tan biến thành vô vàn đốm sáng li ti màu xanh lam nhạt, bay đi.
Bầu không khí âm u và lạnh lẽo, lại khiến con tim nó bây giờ nóng hơn bao giờ hết.
– Đội trưởng! Chuyện gì đã xảy ra?
Giọng Kull cất lên, vẻ thảng thốt hiện rõ trên gương mặt cậu ta. Cậu ta khó mà tưởng tượng nổi đội trưởng của mình đã phải đối mặt với chuyện gì mà thân mình lại đầy thương tích và máu me đến thế.
Kỳ thực, hầu hết các vết thương đều đã khép miệng, nhưng với kẻ sở hữu kỹ năng ‘Lĩnh vực’ như Kull thì vẫn có thể nhận ra một vài. Huống hồ, muốn giải thích cho đống máu vẫn còn tươi trên người này thì không hề dễ dàng.
– Tình hình chỗ Darmil thế nào?
Turan nghiêm giọng, hoàn toàn bỏ qua sự lo lắng của đồng đội.
Kull lộ vẻ do dự, nhưng rồi cũng đáp:
– Vẫn chưa phát hiện động tĩnh nào mới. Tôi vốn không đến quá gần được nên…
Turan đưa tay ra hiệu cho Kull ngừng lại. Nó biết như thế đã đủ. Chuyện này vốn nằm ngoài khả năng của Kull, không thể bắt cậu ta mạo hiểm.
– Bây giờ chúng ta đến đó. – Turan bảo.
– Hả? – Kull ngạc nhiên thốt lên – Nhưng trước đó chẳng phải…
Quả thật, trước đó Turan không định xen vào chuyện của Darmil. Nó muốn để cậu ta tự quyết định cho bản thân trong trường hợp này.
Tuy nhiên, tình thế đã thay đổi. Sự xuất hiện của Jingur cùng với chiêu kiếm kia đã khiến Turan không dám xem nhẹ tình hình đang diễn ra nữa. Nếu không cẩn thận, đây có thể là lần cuối nó gặp Darmil với tư cách một đội trưởng và thành viên tổ đội mình.
Bạn đọc có thể tìm thấy toàn bộ chương truyện này trên truyen.free để ủng hộ công sức của nhóm biên tập.