(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 578: Ma văn
Lily hít sâu một hơi. Cuối cùng cô cũng hiểu ra nguyên nhân viên tinh thể này có thể tự động phát huy hiệu ứng ảo giác. Tuy nhiên, cô lại khó mà tin nổi sự thật đang hiện hữu trước mắt mình.
Ma văn là những đường nét được khắc vẽ nhằm dẫn dắt ma năng hình thành một vòng vận chuyển. Nếu được khắc họa đúng cách, vòng vận chuyển này sẽ liên tục kích thích, sử dụng nguồn năng lượng có được để tạo ra tác dụng mong muốn.
Ma văn tương tự như bùa chú, nhưng không cần kích hoạt, có thể tồn tại liên tục cho đến khi các đường nét bị hủy hoại hoặc nguồn năng lượng cạn kiệt. Ở một mức độ nào đó, ma văn có thể được xem là ma pháp trận cấp thấp, vì nó không đòi hỏi các loại vật liệu đặc thù, từ đó làm giảm hiệu quả tương ứng.
Thế nhưng chính vì lẽ đó, ma văn không được phổ biến, ngay cả với những ma pháp sư chuyên về ma pháp trận. Bởi thiếu sự hỗ trợ từ các vật liệu phụ trợ, việc duy trì hiệu quả của ma văn là rất khó, phần lớn ma năng đều sẽ bị hao phí vô ích. Trong khi đó, ma pháp trận vừa có thể điều chỉnh tác dụng như mong muốn, vừa có thể khởi động và hủy bỏ tùy ý, đương nhiên nhận được nhiều sự quan tâm hơn.
Điều khiến Lily ngạc nhiên là ma văn trên viên tinh thể này rất tinh tế và chuẩn xác, sử dụng một lượng năng lượng vừa đủ để tạo ra tác dụng mong muốn, nhờ đó có thể duy trì trong thời gian rất lâu. Thậm chí, Lily nhất thời khó mà đoán được cụ thể là bao lâu, chỉ biết rằng trong vòng vài giờ tới, nó sẽ không thể nào yếu đi.
Đây không phải là điều một ma pháp sư bình thường có thể làm được. Lily đã từng ngỏ ý muốn tìm hiểu thêm về ma văn với anh Turan, và bị anh răn dạy một hồi, rằng cô cần đạt ít nhất cấp độ ngang ngửa với các ma pháp sư hàng đầu trong Học viện Ma pháp Hoàng gia nếu muốn học về ma văn một cách đàng hoàng.
Hơn nữa, còn rất tốn kém. Dụng cụ và vật liệu để khắc vẽ ma văn đều có giá không hề thấp, số lượng tiêu tốn mỗi lần cho đến khi thành công lại rất lớn. Cho tới giờ, ma văn vẫn chỉ là một đề tài nghiên cứu xa xỉ dành cho các ma pháp sư giàu có mà thôi.
Dù ngạc nhiên là thế, Lily cũng chỉ coi đó là cách để củng cố niềm tin rằng đối phương thật sự có thể mang đến cho mình những kiến thức và bài học quý báu. Cô còn chưa mơ tưởng đến việc thành công khắc họa được ma văn tinh xảo như trên viên tinh thể cô đang cầm. Thứ này mà đem bán cho các học viện ma pháp thì chắc chắn sẽ được một khoản tiền khổng lồ, đủ để cô hào hứng khoe với anh Turan về thành quả của mình.
Nhưng lời nói kế tiếp của Velt khiến Lily ngây người thất thần.
– Tôi có thể dạy cậu làm nó. Đây sẽ là chủ đề buổi học hôm nay.
– Thật- thật ư? Lily hỏi lại với vẻ khó tin.
– Ừm. Đó sẽ là bước đầu. Cô vẫn ham thích ma chú hơn nhỉ? Lily vô thức gật đầu xác nhận. Sau đó, cô ngẫm nghĩ và nhận ra rằng đối phương đang ám chỉ việc thông thạo khắc họa ma văn có mối liên hệ không nhỏ với ma chú.
– Ma văn giúp thi triển ma chú?
– Giờ đặt câu hỏi ấy còn quá sớm. – Velt nghiêm giọng đáp – Trước tiên, cậu vẫn nên xem làm thế nào để khắc họa lại ma văn trên viên tinh thể đã.
Lily không phản đối. Dù sao thì giờ cô cũng đang rất hứng thú với ma văn rồi, thứ ma văn huyễn hoặc trên viên tinh thể là quá đủ để cô vùi đầu tìm hiểu suốt một thời gian dài.
Vậy nhưng Velt không hề rời đi, thản nhiên nhìn Lily dồn hết sự tập trung vào viên tinh thể. Cậu ta cứ như đang chờ đợi một kết quả tốt đẹp đã được dự đoán trước, một điều mà Lily chẳng dám tưởng tượng có thể đạt được trong vài ngày, thậm chí là vài tháng, chứ đừng nói là trong buổi học ngày hôm nay.
Tuy nhiên, ánh mắt chăm chú của đối phương không hề khiến Lily bận tâm. Cô gần như chẳng để ý. Những đường nét đang phát sáng le lói và thỉnh thoảng tỏa ra hào quang trên viên tinh thể này mới là thứ hấp dẫn cô hơn cả.
Một sự nhầm lẫn thường gặp ở những người không chuyên là nghĩ rằng ma pháp cụ cần phải có ma văn mới hoạt động được, do đó họ mặc định các ma pháp cụ luôn sở hữu ma văn. Trên thực tế, ma pháp cụ phần lớn được cấu thành từ những vật liệu gắn kết với nhau, tạo thành một ma pháp trận đơn giản hoặc phức tạp tùy theo nhu cầu. Nhưng vì quá đơn giản, đa phần các ma pháp cụ không được nhận định là ma pháp trận, nhằm tránh gây nhầm lẫn về cấp độ ma pháp.
Điển hình nhất là gậy phép. Đó có thể chỉ là một thanh gỗ phù hợp có khả năng dẫn ma năng đạt chuẩn, gắn với một viên ngọc lam bảo, làm nơi chứa đựng và hấp dẫn ma năng, rồi nhờ đó vẽ nên vòng ma pháp.
Phức tạp hơn có thể là một chiếc vòng tay giúp thi triển một ma pháp cụ thể như ‘Thổi lửa’ chỉ bằng việc truyền ma năng vào. Nó cần sự sắp đặt tinh tế của các vật liệu, bao gồm ngọc lam bảo, kim loại dẫn ma năng, và đôi khi cả ngọc lửa để tăng cường hiệu ứng nguyên tố.
Ma năng được dẫn dắt tới các viên ngọc lam bảo, tạo thành vòng ma pháp mà không cần người sử dụng phải cất công vẽ, cứ thế mà thi triển ma pháp.
Ma văn thì khác biệt. Bản thân ma văn là đường dẫn ma năng, lại đòi hỏi độ chính xác cực cao và năng lực khống chế của người khắc họa. Không những vậy, dụng cụ và vật liệu dùng cho việc khắc họa cũng phải đặc biệt phù hợp với ma văn. Nó không chỉ đòi hỏi sự sắp đặt mà còn cần phải hiểu biết tường tận về thứ mình muốn làm, và cả đối tượng cần tác động tới.
Nghĩ đến đây, Lily sực nhận ra điểm tương đồng bất ngờ đầu tiên giữa ma văn và ma chú. Ma chú cũng cần có sự tương thích với người sử dụng, giống như ma văn trên viên tinh thể này tương thích với chính viên tinh thể vậy. Nếu hình dung ma văn như là ma chú, và viên tinh thể như là người dùng ma chú, thế thì chúng lại gần như không khác gì nhau.
Tuy nhiên, hình dung theo chiều ngược lại thì Lily không tránh khỏi một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nếu cô khắc họa ma văn lên chính cơ thể mình, biết đâu lại trở thành một dạng tồn tại đặc thù nào đó.
“Đó chẳng lẽ là điều Velt đang muốn ám chỉ?” Lily nghĩ thầm, không nhịn được liếc nhìn đối phương, thấy rằng cậu ta giờ lại đang săm soi một viên ngọc nhỏ chỉ chừng vài phân có màu xanh lục nhạt. Có lẽ là ngọc lục bảo, thứ ấy có lẽ phù hợp để làm bùa hơn.
Thành thật thì Lily không có nhiều hiểu biết về việc chế tạo bùa chú cho lắm. Đó chẳng phải là chủ đề khó khăn gì, mà chủ yếu là do cô không có hứng thú. Đương nhiên, nếu là bùa chú dùng để kích hoạt thi triển ma pháp thì cô không ngại tìm hiểu đâu.
Gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh sang một bên, Lily tập trung hơn vào ma văn trước mắt. Cô thử dùng bút vẽ vài đường nét lên giấy trước, nhưng lập tức cảm thấy không phù hợp, liền lấy một tờ giấy khác đặt lên và vẽ lại.
Cứ thế, đến tận vài chục tờ giấy sau, khi phát hiện mình đã chẳng còn tờ giấy nào để dùng, cô mới kết thúc. Kết quả thật đáng thất vọng: những đường nét mà cô vẽ ra đều chẳng thể hiện chút tương đồng nào với ma văn trên viên tinh thể huyễn hoặc.
– Không giống. Lily tặc lưỡi. Cô vẫn chưa từ bỏ, nhưng đã hết giấy nên đành đổi phương thức tiếp cận.
Thế là Lily vứt toàn bộ đống giấy trên bàn xuống đất, cúi người cặm cụi trên mặt bàn. Cô cẩn thận di chuyển ngón tay của mình, truyền ra một lượng rất nhỏ ma năng, khiến chúng thành hình.
Đó là một ý tưởng tồi. Sự khống chế của Lily đối với ma năng vốn dĩ chưa thể đáp ứng được cả chất và lượng ma năng cô sở hữu. Thế nên những đường nét cô vẽ ra chẳng mấy chốc bị nhòe rồi tan biến hết.
Dù vậy, Lily không hề nao núng, càng không dừng lại. Cô bị kích thích. Cái cảm giác thành quả mình mong muốn đã ở ngay trước mắt nhưng lại không cách nào chạm tới, thật sự có thể khiến bất kỳ ai dồn hết tâm trí vào để mà phát điên lên được.
Khái niệm về thời gian của Lily theo đó cũng mất đi. Cô cứ hì hục vẽ vời, như chìm trong giấc mộng, cho đến khi nghe giọng nói từ đối diện cất lên thì mới giật mình tỉnh giấc.
– Lily? Em chưa ngủ sao? Là Wyndur. Bóng dáng của Velt đã sớm biến mất tự lúc nào không hay. Cô lo lắng nhìn quanh thì thấy đống giấy mình vứt xuống đất cũng chẳng còn nữa, nếu không thật chẳng biết phải giải thích với anh Wyndur thế nào.
– Em muốn… luyện tập thêm. Lily thốt đại một cái cớ vừa chợt nảy ra trong đầu.
Ánh mắt Wyndur ánh lên vẻ lo lắng. Anh bảo: – Luyện tập thì tốt. Nhưng em cũng nên chú ý sức khỏe của mình. Bữa tối em còn chưa đụng tới, phải không?
Lily nghe vậy mới đảo mắt phát hiện trên bàn cách đó không xa có một khay thức ăn được đậy kín, dường như do chủ nhà trọ chuẩn bị, thấy cô quá chú tâm nên không dám làm phiền.
– A. Em ăn ngay đây. Dứt lời, Lily vội vàng kéo khay thức ăn về phía mình, mở ra nhìn một hồi. Thức ăn vẫn còn nóng, có vẻ như được đặc biệt bảo quản thông qua một loại bùa phép nào đó. Thế thì quá xa xỉ rồi. Hẳn là do anh Wyndur đã báo trước với chủ nhà trọ nên mới được chuẩn bị cẩn thận như vậy.
– Được rồi. Em ăn ngon miệng. Nhớ nghỉ ngơi sớm. Có vấn đề gì đừng ngại cho anh biết. Wyndur nói rồi nhấc bước rời đi. Anh có lẽ chỉ tiện ghé qua xem xét tình hình Lily một chút, xong liền có việc phải làm ngay, rất bận rộn.
Thở hắt một hơi, Lily nhìn khay thức ăn, hơi có cảm giác nghẹn nơi cổ họng dù rằng bụng còn rất đói. Đây ắt hẳn là vì cô chưa đành lòng bỏ qua việc khắc họa ma văn.
“Gượm đã. Thứ này…” Lily thốt thầm, nâng tay đưa lên viên tinh thể huyễn hoặc. Nó đã chẳng còn phát ra những luồng hào quang nữa, sớm trở nên ảm đạm. Nhìn vào, thật khó mà nhận ra đây từng là một viên tinh thể huyễn hoặc. Chuyện này có lẽ cũng đã được Velt tính toán kỹ càng rồi.
Tất cả các quyền đối với nội dung này đều thuộc sở hữu của truyen.free.