(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 580: Vị công tước
Nalisha đứng lặng người, cảm giác như thân thể và linh hồn mình bị tách rời thành từng mảnh, có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Đau đớn và khốn khổ. Những ký ức tưởng chừng đã bị chôn vùi trong dòng lịch sử, giờ lại bị đào bới lên, một lần nữa trở thành nỗi kinh hoàng ám ảnh cuộc đời cô.
– Karmal…
Nalisha rít lên, tiếng kêu gần như bật thành tiếng rên rỉ. Cô đau khổ khuỵu gối, quỳ sụp xuống, không còn chịu đựng nổi những cảm xúc đang cuộn trào khắp cơ thể.
Sợ hãi, lo lắng và thảm hại. Nữ chiến binh huyền thoại đứng đầu đế quốc Carnato giờ đây chẳng khác nào một cô gái yếu đuối, trông đáng thương đến mức khiến bất kỳ ai cũng phải động lòng.
Hội Tử thần Sứ đồ, các Chính thần cùng bè lũ tay sai của chúng, chưa từng từ bỏ. Một câu chuyện đã đến hồi kết thì cần một cái kết xứng đáng. Nhưng Nalisha còn có thể trông chờ vào điều gì cơ chứ?
Gần nửa giờ đồng hồ sau, bầu không khí trong phòng kho báu mới dần trầm lắng, trả lại nơi đây vẻ uy nghi vốn có. Nalisha gượng đứng dậy, kéo lê thân xác đã sớm mòn mỏi vì gánh vác quá nhiều điều trên đôi vai nhỏ bé. Là một chiến binh, cô chưa từng dám nghĩ mình có thể kiên trì đến tận bây giờ.
Nalisha dừng bước trước chiếc bệ nơi Fyila không lâu trước đó đã nán lại dò hỏi cô. Chiếc bệ vẫn trống trơn, song bất kỳ ai để ý sẽ nhận ra từng có một món đồ được đặt trên đó, cho tới một tháng trước.
Đó là Sổ ghi chép ma pháp của Velduran. Thực tế, chẳng có vụ trộm nào xảy ra cả. Nalisha chỉ đơn giản trả nó về cho chủ nhân cũ mà thôi.
Đương nhiên, cô không thể trực tiếp đưa quyển sổ ghi chép cho đối phương, bởi làm vậy sẽ lập tức thu hút sự chú ý và chẳng bao lâu sự tình sẽ bại lộ. Đó phải là một vụ trộm, và cô cũng đang dốc sức phái người điều tra để lấy về.
Những người được phái đi cũng có năng lực không tệ, rất nhanh đã tìm ra được đầu mối. May mắn là họ vẫn bị qua mặt nên chưa hoàn thành nhiệm vụ, tránh cho cô không ít phiền phức.
Chỉ đáng tiếc là cuối cùng đối phương vẫn chậm một bước. Hội Tử thần Sứ đồ có vẻ đã sớm hành động, và các Chính thần cũng bắt đầu để mắt tới. Rõ ràng, ý tưởng về việc khởi động tòa tháp Ma pháp Tối thượng là cực kỳ tồi tệ.
Nalisha thật khó mà hiểu nổi. Cô vốn chẳng giỏi giang gì trong những vấn đề cần tính toán phức tạp như thế này, tất cả đều là do bị ép phải vắt óc suy nghĩ, từng bước một đạt đến vị trí như ngày hôm nay. Cô chỉ có thể mong rằng đối phương còn có những tính toán khác nằm ngoài tầm hiểu biết hạn hẹp của mình.
“Có nên báo tin không…?”
Nalisha lẩm bẩm, rồi trong thoáng chốc liền bác bỏ ý nghĩ đó. Báo tin quá mạo hiểm. Trước đây cô đã chẳng dám làm, nói gì đến bây giờ. Để lộ tung tích của vị ma pháp sư chẳng khác nào tiễn hắn ta thẳng đến miền hư vô.
– Thật là đau đầu.
Nalisha than một tiếng, không muốn nghĩ nữa. Cô vốn cũng đâu trông chờ gì vào cái kế hoạch viển vông của tên pháp sư. Trả thù hay đơn giản là cho những kẻ đã từng khiến mình khốn đốn một vố đau điếng, đến cùng cũng chỉ giúp hắn ta hả hê mà thôi.
Người đã chết là không thể sống lại. Một cái chết thật sự.
Nalisha tặc lưỡi, đứng thẳng người dậy, khoác lên mình dáng vẻ nghiêm chỉnh thường thấy. Cô trong chốc lát đã gạt bỏ mọi cảm xúc ủy mị vừa rồi. Chúng vốn không nên tồn tại trên người một chiến binh dũng mãnh.
Bước ra khỏi phòng kho báu theo cửa chính, Nalisha đưa mắt nhanh chóng quan sát xung quanh một lượt. Có vẻ như cô hầu gái kia đã sớm rời đi, tập trung vào công việc của mình.
Nhiệm vụ của cô hầu gái là có thật, cần quét dọn toàn bộ khu vực quanh đây. Đương nhiên sẽ không chỉ có mỗi mình cô ta làm việc mà sẽ còn có vài người khác. Nalisha cũng lấy làm thắc mắc rằng bằng cách nào đối phương lại có thể giành được miếng kim loại gần như là chìa khóa duy nhất mở cửa phòng kho báu.
Nhưng dù sao đi n���a, một cánh cửa khóa tầm thường như thế thì rõ ràng không thể ngăn cản được đối phương. Miếng kim loại nhiều lắm cũng chỉ giúp cho quá trình trở nên hợp lý đối với một hầu gái mà thôi. Vậy nên rất nhanh Nalisha đã chẳng thèm để ý tới nữa, cô còn có việc quan trọng hơn phải làm.
Nhấc tay, cô nâng một thiết bị nhỏ đặt bên tai, chờ tín hiệu kết nối thành công, Nalisha mới cất tiếng:
– Dừng lại toàn bộ kế hoạch. Tập trung quân lực, chuẩn bị tiến về lục địa phía Tây.
Phía bên kia im lặng một lúc lâu, rồi mới cất giọng ngạc nhiên:
– Thưa tướng quân, không thể được.
Động thái đó sẽ bị coi là khai chiến với các quốc gia khác. Lục địa phía Tây cho tới giờ vẫn là một vùng đất trung lập được ngầm ước định bởi các bên. Hơn nữa, hoàng đế…
Nalisha thầm thở dài một hơi. Đúng là chính cô đã bảo vị tham mưu này hãy thẳng thắn nêu ý kiến nếu mình có ý tưởng ngu ngốc nào, nhưng giờ lại thành ra tự đưa bản thân vào thế khó. Vấn đề chính là cô đang muốn gây chiến với những quốc gia khác, gây náo loạn càng lớn càng tốt. Tồn vong của đế quốc thì có đáng là gì khi đối đầu với các Chính thần đâu.
– Cứ theo lời ta mà làm. Về phía hoàng đế, ta sẽ lập tức đến diện kiến và trình bày, ông không phải lo.
Một khoảng lặng chừng vài giây trôi qua. Đối phương hẳn còn chưa yên lòng, nhưng mở miệng phản đối mệnh lệnh từ tướng quân hai lần liên tiếp chắc chắn là điều không khôn ngoan. Ông ta hoàn toàn có thể bị phán tội chống lại quân lệnh ngay lập tức và mất đi tất cả. Thậm chí kể cả khi hoàng đế có muốn đứng ra giúp đỡ thì mọi chuyện cũng đã muộn rồi, nước cờ thường thấy sẽ là sử dụng ông ta như một quân cờ thí mạng giáng đòn nặng nề lên Nalisha hòng bù đắp tổn thất.
Huống hồ chi, vị tham mưu vốn là người đứng về phía Nalisha. Ông ta nên hiểu rằng cô có lý do chính đáng để đưa ra quyết định ấy.
– Tuân lệnh, thưa tướng quân.
Cuộc gọi kết thúc ngay sau đó. Nalisha tiện tay bóp nát thiết bị truyền tin. Cô không rõ làm vậy có giúp được gì trong tình huống hiện tại hay không, nhưng cứ làm cho chắc, tránh xảy ra sơ sót. Đế quốc Carnato cũng chẳng phải chỉ bằng vài lời của cô là có thể làm ra được động tác lớn.
Bụng Nalisha có hơi đói, nhưng cô không bận tâm mà rảo bước thật nhanh hướng ra khỏi tòa nhà. Thời gian từ bây giờ cho tới lúc vị khách quý đến thăm vẫn còn khá lâu, cô hoàn toàn có thể tranh thủ chạy đến nơi nghỉ ngơi của hoàng đế để xin diện kiến. Đó tất nhiên là một hành động lỗ mãng và chắc chắn gây ra ấn tượng xấu, dễ dàng bị các thế lực thù địch lợi dụng, nhưng hoàng đế hẳn sẽ không thể bỏ qua cô mà không chịu gặp.
Tuy nhiên, cứ như thể đối phương đoán được Nalisha định làm gì, cô vừa mới rời tòa nhà một đoạn thì đã gặp một dáng người hớt hải chạy tới. Là một hầu gái, và không phải người cô vừa mới gặp.
– Th-thưa tướng quân. Ngài công tước đã tới, hiện giờ đang chờ ở phòng khách quý.
Nalisha nhíu mày, vô thức phát Thần uy ra xung quanh khiến cô hầu gái cả người co rúm lại, miệng liên tục mấp máy chừng như muốn xin tha nhưng không dám thốt thành tiếng. Cơn giận của một người ở cấp bậc như Nalisha, cô hầu gái khi đối diện chỉ có nước cam chịu mà thôi.
– Ta biết rồi.
Nalisha nói gọn. Cô không định sẽ đi gặp vị công tước bây giờ. Trước tiên, cô cần đoán được ý đồ của đối phương đã. Nếu là hắn ta tự mình hành động, chỉ đơn thuần muốn gây khó dễ thì hôm nay e là ngày xui xẻo của hắn ta rồi.
So sánh về tầm quan trọng của cuộc gặp với vị công tước và việc xin sự chấp thuận của hoàng đế thì rõ ràng cái sau quan trọng hơn rất nhiều. Điều mà Nalisha lo lắng là hoàng đế có thể vì vài lời của chính vị công tước ấy mà bác bỏ đề nghị của cô. Thường thì hắn ta sẽ không làm vậy, nhưng đã chọc giận nhau rồi thì khó mà nói trước được.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi cho mọi khả năng có thể xảy ra, lại sửa sang dáng vẻ của mình đôi chút, tránh để đối phương nhận ra mình có việc gấp cần thực hiện, Nalisha mới đưa tay đẩy mở cánh cửa gỗ chỉ được đóng hờ để bước vào trong.
Phòng hiện chỉ có hai người: một người đàn ông đã có tuổi nhưng phong cách ăn mặc lại theo xu hướng trẻ trung mới nổi gần đây, cùng với một cô hầu gái kính cẩn đứng ở bên cạnh, hẳn là bị đối phương yêu cầu ở lại.
Thấy Nalisha xuất hiện, người đàn ông vội đứng dậy, vẻ niềm nở bước tới, cất giọng:
– Tướng quân Nalisha. Ngài đã để tôi đợi rất lâu đấy.
Nalisha không vội đáp mà liếc mắt ra hiệu cho hầu gái rời đi. Chờ tới khi cô ta ra khỏi phòng và đóng kín cửa lại xong, cô mới nói:
– Ông nôn nóng đến gặp tôi như vậy?
Cùng với lời đó, Nalisha bước sang bên, quay lưng về phía đối phương.
– Ha ha. Chỉ là tôi đang bận bịu ở gần đây, sự tình lại xong sớm hơn kế hoạch nên thuận tiện tới thăm ngài luôn thể.
– Qua loa.
Nalisha thẳng thắn đánh giá. Đối phương còn chẳng thèm kiếm một cái cớ cho ra hồn.
Nghe vậy, vị công tước cũng chỉ đành nhún vai cho qua, bước về phía trước vài bước rồi bảo:
– Chúng ta ngồi rồi nói chứ?
Giờ thì đối phương lại làm như bản thân mình là chủ, còn Nalisha mới là khách. Cô vốn là cố tình bắt cái thân già không chịu được đi đứng quá nhiều của ông ta phải chịu khổ.
Mọi bản quyền nội dung đều được bảo vệ và thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.