Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 589: Bài tập

Khi cả hai đã ngồi ngay ngắn vào bàn, Turan định với tay rót trà thì Shelah đã nhanh chóng giành lấy ấm, thuần thục nghiêng rót cho cả hai.

– Cám ơn.

Turan mỉm cười đáp lời, tỏ ý thưởng thức hành động của Shelah. Nó không rõ cô nàng có ý đồ gì, nhưng nghĩ bụng thế nào cũng tốt cả.

– He he, chỉ cám ơn thôi thì không đủ đâu.

Shelah vui vẻ đáp lời, nhưng rất nhanh nhận ra lời mình vừa thốt không phù hợp, vội chữa:

– Ý tôi là cậu không cần để ý chút điều nhỏ nhặt này đâu.

– Ừm. Tôi hiểu.

Turan gật đầu xác nhận, đưa tay nâng tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ. Hương trà ngan ngát, vị đắng nhẹ pha chút ngọt ngào, tất nhiên rất vừa ý nó vì chính nó đã cất công lựa chọn. Cà phê vẫn hợp với nó hơn, nhưng không phải là nó không thích trà.

– Có thể nói rồi chứ?

Turan hỏi. Nó thấy vẻ bồn chồn của Shelah lúc này thật lạ.

Kỳ thực, chính Turan là người đã gọi Shelah đến đây. Khác với những thành viên còn lại của tổ đội Athenia mới thành lập, Shelah sẽ đảm nhận nhiệm vụ bảo vệ và chăm sóc cô nàng Yeatra ngốc nghếch, liều lĩnh sau khi trở về từ chuyến đi tới lục địa phía Tây. Vậy nên, việc Turan phải sắp xếp vài buổi huấn luyện riêng cho cô ta là điều không thể tránh khỏi. Ít nhất, Shelah cần nắm rõ đến tận tiềm thức mình nên làm gì, được phép làm gì và không được phép làm gì.

Xét về năng lực, Turan không nghĩ mình có thể giúp Shelah tiến bộ thêm. Chỉ ra thiếu sót cho đối phương là một chuyện, nhưng xây dựng một chương trình huấn luyện lại là một vấn đề hoàn toàn không đơn giản.

Shelah đảo mắt, nhướn mày, vừa nghĩ đến điều gì đó đã bất chợt rùng mình mấy đợt. Cô nàng vội giật lấy tách trà trên bàn mà uống cạn một hơi, trông hoàn toàn mất bình tĩnh. Phải mất hơn mười giây sau cô nàng mới thở hắt một hơi và lên tiếng:

– Cậu… không biết tôi đã trải qua những gì đâu…

“Tất nhiên là tôi không biết.” Turan rất muốn thốt lên như vậy, nhưng cố kiềm chế, cũng cố gắng nén cười. Câu chuyện còn chưa được nghe, nhưng phản ứng của Shelah lúc này quả thực quá đỗi hài hước.

– Đó đơn thuần là sự tra tấn cả về tinh thần lẫn thể xác! Đó – đó là bạo hành! Tôi đã bị bạo hành đấy, cậu có biết không?!

Shelah kêu lên đầy ai oán. Ánh mắt cô nàng lúc này trợn tròn, không rõ là giận dữ hay hoảng loạn, có lẽ là cả hai. Vấn đề là, nghe lời cô ta nói, rõ ràng cô ta đang muốn đổ lỗi cho Turan rồi.

– Khó khăn như vậy sao…?

Turan dò hỏi.

– Khó khăn sao?! – Shelah thốt lên. – Cậu gọi đó là khó khăn ư? Đó là sự trừng phạt! Tôi chưa từng bị đối xử như vậy bao giờ. Cuộc đời tôi… một vũ công như tôi…

Giọng cô nàng ngập ngừng, nửa muốn trút hết ra, nửa lại chần chừ không muốn thốt thành lời. Uất ức, tức tối, căm phẫn, tất cả đổ dồn vào gương mặt cô nàng lúc này.

Turan vẫn còn mừng là Shelah không khóc. Cô nàng kể khổ thì thôi, chứ khóc lên thì Turan thật sự chẳng biết phải xử trí ra sao. Nó không ngại làm người xấu, nhưng chuyện dỗ dành người khác thì nó đành chịu thua.

Thế nên, chỉ cần đối phương không khóc, Turan sẽ vui vẻ ngồi lắng nghe cô nàng kể đủ thứ chuyện trên đời. Dù sao thì hiện giờ nó cũng xem như đang rảnh rỗi. Ít nhất là nó đã chuẩn bị sẵn một khoảng thời gian đủ dài để dành cho cô ta rồi.

Sau đó, Shelah đã nói rất nhiều, như muốn trút hết mọi điều đã giấu kín trong lòng bấy lâu không dám thốt ra. Kỳ thực, chuyện chỉ xoay quanh việc cô ta đã bị buộc phải tham gia những buổi tập luyện gian khó, cực nhọc đến mức nào, có điều toàn bộ đều được kể lại rất chi tiết, như cô ta đã phải gánh bao nhiêu viên đá nặng, sáng sớm phải chạy bộ bao nhiêu bước chân, phải leo lên thân cây cao mấy phân, vân vân.

Nghe vậy, cũng có vẻ đã thật sự gây khó dễ cho Shelah. Tuy nhiên, bản thân Turan cũng chẳng thể giúp được gì. Nó giờ lại hứng thú hơn với việc Cartien đã thuyết phục được ai để tổ chức những buổi huấn luyện ở cấp độ có thể khiến ngay cả các thành viên tổ đội Athenia cũng phải khóc thét thế này.

Và quan trọng nhất là Shelah đã mạnh lên, tiến bộ đáng kể chỉ sau ba tuần ngắn ngủi đó. Cần biết rằng, cô nàng vẫn còn dừng chân ở Thần cấp 15, đúng như yêu cầu của nó. Để làm được như vậy là không hề dễ dàng. Trước đây, đội Khiên xám cũng đặt ra mục tiêu tương tự nhưng hiệu quả đạt được lại chênh lệch đến mức có thể khiến bất kỳ ai đau lòng.

Nói đi cũng phải nói lại, đội Khiên xám đã luôn tập trung vào việc càn quét phó bản, để từng cá nhân phát huy năng lực chiến đấu với quái vật hơn là phát triển bản thân một cách toàn diện.

Do đó, sự đánh giá thích hợp hơn sẽ là kết quả Shelah đạt được sau những buổi tập huấn đáp ứng các yêu cầu của Turan.

– Cô chịu khổ rồi.

Turan cất tiếng, cố tỏ ra cảm thông hết mức có thể. Shelah nhìn nó, hậm hực, hẳn là đang nghiến răng, muốn cắn chết cái tên đã gây ra mọi khổ đau vừa qua cho mình.

Đối với biểu cảm ấy, Turan chỉ đành nén cười. Nó vốn muốn thả lỏng bản thân ở Naveur một khoảng thời gian, và tình huống như hiện tại thật sự là điều nó mong chờ. Nếu có mặt Darmil và Kull ở đây, cả ba chắc chắn sẽ tạo nên một khung cảnh đầy thú vị, khiến người ngoài cuộc như Turan quên hết mọi trọng trách đang đè nặng trên vai.

– Giờ, xem ra cô hẳn đã có thể đánh với tôi một trận ra trò.

Turan nói, có ý cổ vũ tinh thần đối phương.

– Thôi, cho tôi xin. – Shelah dè bỉu. – Chỉ riêng việc thấy cậu đánh bại từng thành viên đội Khiên xám cũng đã đủ để tôi biết sự chênh lệch giữa hai ta rồi.

– Tôi kỳ thực không mạnh như cô tưởng đâu. – Turan vội đáp. – Chỉ là giỏi nhắm vào điểm yếu của người khác mà thôi.

Và tất nhiên còn vì nó có thể dễ dàng xác định điểm mạnh yếu của đối phương nhờ vào kỹ năng chủ đạo của bản thân nữa. Sự thật này thì chỉ có thể giữ kín trong lòng.

– Cậu nói làm như lợi dụng điểm yếu của người ta là điều dễ dàng lắm vậy…

Shelah thốt rồi hắng giọng, dõng dạc bảo:

– Thôi. Cuối cùng cậu cũng chỉ muốn cười chê tôi một trận chứ gì. Muốn đấu thì hãy… chờ nhé. Tôi sẽ còn mạnh lên.

Đây đúng là lời mà Turan muốn nghe. Kể khổ thì nhiều, nhưng Shelah còn có ý chí vươn lên càng lúc càng cao thì vẫn là tốt. Chỉ là, Turan đương nhiên sẽ không ở yên một chỗ chờ người khác tiến bộ, nên e rằng sau này cô nàng sẽ càng khó có thể đánh bại nó.

– Vào việc chính đi.

Shelah giục.

– Được. – Turan đáp. – Cô có thời gian ba ngày, hãy dùng nó để khiến mọi người ở đây thừa nhận mình.

Shelah nghe xong thì nhíu mày, lát sau lại không nhịn được đưa tay lên gãi đầu, cuối cùng mới hỏi:

– Bài tập… ừm… kiểu gì thế?

– Đừng thắc mắc nhiều. – Turan nhún vai đáp. – Cô có làm được hay không?

– Tất nhiên là được!

Shelah nói lớn, vẻ đầy tự tin, lại hỏi:

– Nhưng “thừa nhận” ở đây có nghĩa là gì? Tôi phải khiến họ mỉm cười chào mình khi gặp mặt, hay là họ sẽ chừa cơm cho tôi mỗi khi tôi bỏ bữa?

Turan nhếch miệng, cũng thật khó mà hiểu nổi làm thế nào Shelah có thể nghĩ ra những điều đó cho yêu cầu của mình. Trên thực tế, chính Turan cũng thấy bài tập mình đưa ra là kỳ quặc, nhưng nếu cẩn thận suy nghĩ thì hoàn toàn phù hợp với tình huống hiện tại và điều nó muốn Shelah đạt được, hay cụ thể hơn là chứng minh bản thân có thể làm được.

Yeatra thật sự không giỏi giao tiếp, nhưng công việc của cô nàng lại đòi hỏi phải xây dựng những mối quan hệ cần thiết, và lại là rất nhiều. Nguyên liệu và dụng cụ để chế tác không thể tự nhiên xuất hiện, và bản thân Turan thì không thể cứ mãi đứng ra kiếm về cho Yeatra. Vậy nên cần có người đại diện cho Yeatra, còn phải có năng lực bảo vệ cô nàng, và quan trọng là chẳng được phép khiến cô nàng có bất kỳ cảm giác không thoải mái nào.

Phalsia là một đối tượng tốt cho vai trò ấy, nhưng cho đến giờ Turan vẫn chưa xác định được cô nàng muốn làm gì, thân phận ra sao, xuất thân như thế nào. Quá nhiều điều khúc mắc đó đã sớm khiến cô nàng bị loại khỏi danh sách lựa chọn rồi. Huống hồ, thành viên tổ đội của nó – Tiffia, có khả năng rất cao sẽ không vừa ý khi người bảo vệ kiêm đại diện cho cô bạn Yeatra lại là Phalsia.

– Cô có thể xác định đó là bất cứ điều gì cũng được. – Turan trả lời. – Nhưng tôi sẽ dựa vào kết quả sau cùng để đánh giá. Vậy nên… cố gắng nhé.

Shelah hít sâu một hơi, vài thớ cơ mặt co giật, rõ ràng là đang muốn phát tiết cơn giận đang bùng lên nhưng rồi chỉ đành nén chịu, bực dọc nói:

– Tốt thôi. Tôi sẽ cho cậu thấy được một vũ công có thể làm được những gì.

Dứt lời, cô nàng liền đứng dậy, hung hăng lườm Turan rồi mới bước ra ngoài. Trước khi cánh cửa phòng đóng sập, cô nàng còn không quên lẩm bẩm một câu:

– Dù sao vẫn còn hơn là chịu khổ cùng thấy mặt ông thầy ấy mỗi ngày.

Turan mỉm cười thích thú. Shelah càng làm ra vẻ thế này, nó lại càng tò mò muốn chứng kiến buổi huấn luyện của các thành viên tổ đ���i Athenia. Đó chỉ đơn thuần là sự tò mò cùng hứng thú, không phải vì nó muốn học hỏi điều gì cả, cũng không cần thiết. Biết bản thân giỏi cái gì và tập trung vào điều đó mới là thông minh.

Bản dịch này được phát hành bởi truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời tìm thấy tiếng nói mới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free