(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 608: Camilier
Trời xanh, mây trắng, cùng vô vàn tia nắng ấm áp soi rọi khắp nơi.
Đây là một cánh đồng hoa bạt ngàn. Muôn hoa xinh xắn đủ sắc màu, tươi đẹp, sống động, và còn ngân nga tiếng hát.
Vui vẻ, hạnh phúc, hân hoan, sung sướng... Từng luồng cảm xúc vốn quen thuộc giờ lại trở nên lạ lẫm, khiến dáng hình đang ngồi bệt giữa đồng hoa khẽ run lên, lòng đầy hoang mang.
Camilier hít một hơi yếu ớt rồi thở ra như không, mơ hồ cảm nhận sự sống đang hiện hữu trong chính mình. Đôi tai thú của cô, vốn đã bị chính tay cô tàn phá không biết bao nhiêu lần, giờ vẫn trơ ra đó, dường như tê liệt, chẳng cách nào ngăn cản những âm thanh ngộ nghĩnh trôi thẳng vào tâm trí.
Camilier mong mình điếc đi, nhưng tiếc thay, điều đó là không thể. Cô đã thử đủ mọi cách, kể cả xé rách đôi tai thú hay dùng móng vuốt khoét sâu vào lỗ tai người. Nhưng tất cả đều nhanh chóng hồi phục, chỉ có những cảm xúc đáng nguyền rủa kia và tinh thần ngày càng mất kiểm soát của cô là dần trở nên tồi tệ hơn.
Cũng không phải là điên. Camilier càng ước mình phát điên để chẳng còn phải hiểu rõ những gì đang xảy ra. Tiếc là cô vẫn phải tiếp tục chịu đựng, hoàn toàn nghe và hiểu rõ mọi sự.
– Bầu trời có nắng xanh. – Điểm lên hoa vàng. – Lá tô màu đỏ. – Đất tinh tươm.
Tiếng hát vui nhộn vang vọng trong đầu Camilier. Những đóa hoa nhảy múa hiện rõ mồn một, dù cô chẳng buồn đưa mắt nhìn. Sự tồn tại của đôi mắt lúc này hẳn cũng là một điều bí ẩn.
– Nâu là nâu ấm áp. – Trắng thơ ngây. – Xám hiền lành. – Gió thổi cỏ lay.
Không chỉ dừng lại ở việc nghe hay thấy, Camilier còn ngửi được hương thơm ngào ngạt và cảm nhận rõ ràng từng va chạm trên làn da. Chúng mềm mại, dịu dàng, tựa như đung đưa theo làn gió, khẽ khàng nâng cơ thể – mà giờ cô chẳng rõ là mệt mỏi hay khỏe khoắn – lên rồi lại xuống nhịp nhàng.
– Mây sẽ đến và ở đây. – Cho bóng mát, cho rừng hoa thơm ngát. – Tiếng nói tiếng cười mà hạnh phúc thay. – Bay bay bay.
Camilier nhắm nghiền mắt, cố ép nước mắt chảy ra nhưng hoàn toàn chẳng có. Khóe miệng cô bất giác mỉm cười. Cô không muốn vậy, nhưng lại thấy vui vẻ. Dường như cô đã quên mất cảm giác khổ đau là gì. Thật khốn nạn.
Thời gian từ lâu đã không còn nằm trong nhận thức của Camilier. Cô cũng chẳng buồn quan tâm mình đang ở đâu. Nếu trong lòng kẻ yếu ớt này không còn níu giữ một hình bóng đơn sơ mà vĩ đại, chắc cô đã sớm hân hoan vui sướng hát ca cùng ngàn hoa, chẳng cần phải chịu đựng, kiềm chế một cách đáng thương như thế này làm gì nữa.
Đau đáu chờ mong, Camilier cố giữ cho riêng mình niềm hy vọng. Cô không được phép từ bỏ. Từ bỏ không chỉ đơn thuần là kết thúc, mà ngược lại, còn là khởi đầu cho những điều tồi tệ nhất. Cô chẳng cần mọi thứ. Cô chỉ ước mình được ở bên, sánh bước, hoặc có lẽ âm thầm dõi theo đã là mãn nguyện lắm rồi.
Vắng lặng. Nơi đây chợt trở nên điềm tĩnh lạ thường. Camilier bị sự im lặng bất thường làm bừng tỉnh, vội vàng đảo mắt nhìn quanh. Ngay lúc này, cô chỉ trông chờ duy nhất một điều.
Tiếc là thứ Camilier tìm được lại chẳng phải điều cô đang trông chờ. Một chiếc đầm màu hồng nhạt tráng lệ nhẹ nhàng phủ lên những cánh hoa, từ tốn di chuyển về phía trước. Sự chú ý của Camilier dường như bị khống chế, không tài nào rời khỏi vẻ đẹp khiến ngàn hoa nơi đây cũng phải trầm lặng kia.
Ánh mắt Camilier hơi nâng lên, nhưng rồi cô lập tức gục đầu xuống. Cô không thể nhìn. Nhìn như vậy chẳng khác nào đẩy bản thân rơi vào vực sâu tra tấn còn tàn ác hơn cả ngàn hoa.
– Sinh vật như ngươi khiến ta ghê tởm.
Hai vai Camilier run lên không kiềm được. Nỗi sợ hãi kinh hoàng bao trùm lấy cô, tất cả chỉ vì giọng nói ngọt ngào và êm ái kia vang lên bên tai.
– Đừng… Làm ơn…
Cổ họng Camilier khản đặc, khó khăn lắm mới thốt lên được vài lời, lòng đầy lo lắng và hoảng hốt.
– Khốn nạn.
Đối phương mắng, giọng đay nghiến.
Như cảm giác được điều chẳng lành sắp xảy đến, Camilier co người lại, chuẩn bị gánh chịu.
Thế nhưng suốt hồi lâu vẫn chẳng có gì xảy ra. Điều đó càng khiến cô thêm hoảng hốt.
Và như thể để Camilier không phải thất vọng, một lực xung kích mạnh mẽ bất ngờ ập tới, đánh thẳng vào đầu cô, khiến cả người cô đập mạnh xuống đất rồi nảy văng lên như lò xo hẳn mấy lần.
Đầu óc Camilier quay cuồng, ý thức vẫn cảm nhận rõ mồn một sự gãy vỡ từ xương tủy, luồng cơn tuyệt vọng lan khắp người. Chẳng có đau đớn, điều đó càng khiến cô thêm thê thảm.
Camilier ho sặc vài tiếng, cố theo bản năng kh��ng để mình ngất đi. Trên thực tế, cô chẳng tài nào ngất được. Đến cả vết thương dù nhỏ nhất cũng không hề tồn tại. Thế nhưng dấu ấn trong tâm trí về những gì đã xảy ra vẫn nguyên vẹn, từ từ gặm nhấm từng phần linh hồn của cô.
– Tại sao ngươi lại tỏ ra tội nghiệp như vậy? Đó đâu giống với bộ dáng đáng có của chủng loài ngươi.
Giọng nói kia tiếp tục vang lên, ẩn hiện sự oán giận.
Camilier mím môi, không biết nên nói gì. Nỗi sợ và lo lắng từ trong tâm can khiến cô có ảo giác rằng bất cứ điều gì mình nói ra đều là sai.
Hay nói chính xác hơn, bản thân cô có lẽ đã là một sai lầm.
Trong lòng Camilier vang lên âm sắc thân thuộc, là của chính cô.
“Đứng thẳng dậy. Cho ả đàn bà này biết cô là ai. Chơi chết ả!”
Lời thúc giục nghe thật ngu ngốc. Camilier cũng muốn phản kháng lắm chứ, nhưng cô không có năng lực làm điều đó.
“Ít nhất, không thể chịu nhục. Cùng lắm thì chết.”
Camilier lắc nhẹ đầu. Chết, nói thì dễ dàng. Cô không cam tâm. Hơn nữa, cô vẫn còn có thể chịu đựng được.
“Ngươi đến giờ vẫn còn cứng đầu như vậy. Giao cho ta đi. Sẽ chẳng ai cần phải chịu khổ nữa.”
– Tôi cam lòng chịu khổ.
Lời nói thốt ra từ thâm tâm nghe thật chân thành.
Phía đối diện vang lên tiếng tặc lưỡi. Rồi đối phương nói:
– Ta vốn không có ý định để ngươi chịu khổ. Nên nhớ, chính ngươi đã lựa chọn.
Sự thật đúng là vậy. Trước khi bị ném đến cánh đồng hoa kỳ dị này, Camilier đã được trao vài lựa chọn, và hầu hết chúng đều thể hiện lòng tốt đáng ngờ của đối phương dành cho cô.
Có điều, Camilier đã loại bỏ hết, chỉ chừa lại điều tồi tệ nhất, cũng chính là tình trạng của cô hiện giờ.
– Giấu ngươi ở đây, chính ta cũng phải đối mặt với nguy hiểm. Sự kiên nhẫn của ta có giới hạn.
Đối phương cất cao giọng, dường như muốn đưa ra một lời phán quyết nào đó.
– Trở về nơi ngươi sinh ra đi.
– Đừng! – Camilier thảng thốt nói, tiếng nghe như kêu rên – Vận mệnh của tôi là ở đây… ở bên cạnh ngài ấy!
Ngẩng đầu nhìn lên, Camilier làm ra vẻ khẩn cầu. Và rồi, cô thấy được gương mặt hồng hào với đôi môi khẽ cong, ánh mắt lam ngọc hiển hiện sự hiền hòa nhưng ẩn sâu là lòng căm ghét khó thể che giấu dành cho kẻ đứng trước mình.
– Ngu muội.
Tiếng mắng cất lên lại khó khiến người ta bực bội. Đối phương giận, nhưng ngoài hành hạ Camilier ra thì chẳng thể làm gì hơn. Đó cũng là sự bất lực. Bởi vì hỏi không đáp, đuổi không đi, giữ bên người thì lại là một mối nguy hại.
Kỳ thực, Camilier được hỏi thì vẫn đáp, nhưng vấn đề là cô không biết nhiều đến vậy. Đối phương hỏi quá nhiều thứ mơ hồ, đến cả những điều cô còn chưa từng nghe qua, tất nhiên cô chỉ có thể nói là không biết.
Vậy nhưng đối phương không chịu tin tưởng. Và cứ thế, cô bị giam giữ tại cánh đồng hoa này đã rất lâu rồi. Ít nhất thì cô chẳng còn nhớ nổi thời gian.
– Ngươi có từng nghĩ rằng thực tế mình chỉ là một gánh nặng?
Câu hỏi ấy như nhát dao vô hình đâm xuyên trái tim bé nhỏ của Camilier. Hơi thở cô run lên, dần trở nên gấp gáp.
Camilier rất yếu. Sức mạnh của cô, kể cả khi để phần linh hồn còn lại điều khiển, thì vẫn chẳng đáng là gì. Cô đã từng cố gắng, nên cô hiểu.
Thế nhưng từ bỏ lại là một lựa chọn mà Camilier không tài nào chấp nhận được. Cô không muốn bị bỏ rơi, càng không muốn từ bỏ. Thà là giết cô đi.
Nhưng cái chết lại chẳng hề dễ dàng. Đây quả thật là tình thế tiến thoái lưỡng nan.
– Nếu cảm thấy bản thân vô dụng, sao không tự vùng dậy đi? Cho ta thấy dáng vẻ chân chính của ngươi.
Lời nói nghe rất có sức hấp dẫn. Camilier nửa hiểu nửa không, chỉ đành ngẩn ra. Cô cảm giác mình có thể làm được điều gì đó, nhưng lại chẳng tài nào nắm bắt được rõ ràng.
Lặng thinh. Bầu không khí giữa hai người cứ thế trôi qua hẳn một lúc lâu, cho đến khi mặt trời từ những tia nắng chói chang biến thành một ngọn lửa hồng cam bùng cháy, tựa như đang nhảy múa mừng màn đêm sắp buông xuống.
Ánh mắt Camilier bị thu hút bởi ngọn lửa, bắt đầu nhìn chằm chằm. Một điều gì đó dần nổi lên trong lòng cô. Ngọn lửa kia, cô không chỉ đơn thuần là có hứng thú, mà còn muốn giành lấy.
– Cảm nhận được khát vọng trong lòng mình chứ?
– Không… không muốn…
Camilier thốt lên vội vã, lập tức phủ nhận sự thật ấy.
Đối phương không chút câu nệ, tiếp tục nói:
– Bản chất giống loài của ngươi, mãi mãi chẳng thể nào thay đổi. Đó vốn là lý do sống còn, và chừng nào ngươi còn sống, ngươi sẽ còn bước lên con đường ấy.
Ngừng lại trong giây lát như để sự đấu tranh tâm lý của Camilier thấm thía lời nói của mình, cô ta nghiêm giọng nói:
– Con đường của một thảm họa, là hủy diệt.
Camilier hé miệng nhưng không nói lời nào. Thay vào đó, vô vàn âm thanh gầm rú lẫn kêu than từ từng phần cơ thể cô tuôn trào ra khắp nơi.
Vô hình, chúng là những dòng chảy mang theo khát vọng và ham muốn cùng cực. Hữu hình, chúng là hơi thở và sự run rẩy của chính Camilier.
Bản thân Camilier là gì, cô còn không biết chăng? Chẳng phải cô không muốn thừa nhận, nhưng con đường của chính cô vốn chẳng nên liên quan gì cả. Cô có mong ước của riêng mình.
Camilier chậm rãi đan hai tay vào nhau, đầu cúi xuống. Cô cầu nguyện cho bản thân và cho con đường mình chọn. Ai có thể nghe được lời cầu nguyện này không quan trọng. Cô chỉ muốn thể hiện lòng mình mà thôi.
Thảm họa là điều không ai mong muốn. Là một sinh vật thảm họa, liệu có phải là điều bản thân cô mong muốn chăng? Camilier không biết. Cô có việc khác cần phải làm.
Độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.