(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 631: Về làng Naveur
Chuyện mua nô lệ diễn ra tương đối suôn sẻ. Đứng trước số tiền khổng lồ, người buôn rất khó từ chối, nhất là trong tình hình bất ổn hiện tại. Turan vốn mong sẽ tìm được vài điều thú vị, nhưng tiếc là không thấy gì. Quả thật, trại nô lệ nhỏ này chỉ may mắn sống sót qua đợt nổi loạn.
Tuy vậy, Turan vẫn chưa hề lơ là cảnh giác mãi cho tới khi nó đứng trước cổng làng Naveur. Nó cùng Fyr hiện giờ chỉ mang theo bảy nữ nô lệ người thú, số khác sẽ được người buôn dùng cách thức riêng mang đến sau.
Ông trưởng làng Naveur, một người gấu, đã nhận được tin báo từ sớm nên đứng đợi sẵn cùng một vài thành viên khác trong làng. Sau khi chào hỏi Turan, họ nhanh chóng sắp xếp cho những nữ nô lệ mới tới.
Làng Naveur không quá lớn, nhưng việc tiếp nhận thêm một vài thành viên không phải là điều khó khăn gì. Cũng may, vì họ đều là người thú, cho nên việc giao tiếp diễn ra khá thuận lợi.
Khi đám người đã rời đi, Turan bèn quay sang Fyr đang đứng ung dung bên cạnh như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến cô ta. Chính cái thái độ này của Fyr là thứ khiến nó không thể nào yên lòng nổi. Rõ ràng là cô ta đang cố tình làm loạn.
– Cô nếu đã cưu mang họ, sao không cố làm cho đến nơi đến chốn?
Turan dò hỏi. Nó biết không nên đặt vấn đề này với một vị thần, nhưng lòng tò mò đang dần lấn át. Nó ngờ rằng đối phương còn có dụng ý nào đó.
– Ta không thể, cũng không muốn. Đối với họ, đây đã là kết quả tốt nhất.
Fyr đáp, chẳng chút do dự.
Turan hơi suy nghĩ, rồi lại nói:
– Như vậy, cô cũng biết rằng vấn đề không thể giải quyết một cách trực tiếp được.
Fyr liếc mắt nhìn Turan, muốn lên tiếng phản bác hoặc giải thích nhưng rồi lại thôi, quay đi, tránh sang một bên.
Ngay lúc này, một hình bóng vội vàng xuất hiện trước mặt Turan. Đối phương rõ ràng là có để ý đến cô gái tóc màu nâu đỏ ở cạnh đấy, nhưng khéo léo làm ngơ, lên tiếng:
– Cậu đi ra ngoài một chút đã mang nhiều cô gái về nhà như vậy, là thói quen sao?
Dáng vẻ tinh nghịch hiện rõ trên gương mặt của Shelah. Cô nàng vũ công không rõ là vô tình hay cố ý tiến đến càng lúc càng gần Turan hơn, làm cho mùi hương nhàn nhạt tỏa ra dễ khiến người ta mê mẩn.
Turan trừng mắt một chút, đưa tay đẩy Shelah ra một bên, cất tiếng:
– Đừng nghịch. Lo chuẩn bị sẵn sàng, nội trong ngày mai, hoặc trễ nhất là ngày mốt chúng ta sẽ lên đường.
Lời này vào tai Shelah lại giống như Turan đang cố đổi chủ đề, khiến cô ta bất mãn. Vậy nhưng cô nàng chẳng có đôi co gì thêm, thay vào đó, cô ta chuyển ánh mắt dò xét sang cô gái tóc màu nâu đỏ.
– Đây là Fyr. Một người bạn của tôi. Nh���ng nô lệ người thú kia đều là do cô ấy muốn mua về. Một số lượng nữa sẽ tới trong vài ngày nữa, nhưng tôi đoán đó chẳng phải việc cô cần lo.
Turan giới thiệu đôi lời, chợt nhận ra mình đã nói hơi nhiều nên liền dừng lại. Sự xuất hiện của Fyr ở đây không nên gây dấu ấn quá sâu đậm cho Shelah hay bất kì ai khác, cũng để tránh rắc rối không đáng có.
Shelah nhíu mày, nửa tin nửa ngờ liếc mắt quan sát cả Turan và Fyr. Cho tới giờ, Fyr vẫn chẳng hề quay sang đối mặt với cô nàng vũ công, như thể xem thường cô nàng.
– Thế, cậu chẳng định giới thiệu tôi cho cô ấy ư? – Shelah lên tiếng.
– Cô có thể tự mình làm điều đấy.
Turan hời hợt bảo. Nó không rõ biểu hiện của Fyr lúc này có ý gì, nhưng nó nghĩ tốt nhất là không nên làm phiền cô ta. Có lẽ chính Fyr cũng chẳng vui vẻ là bao sau vụ mua nô lệ vừa rồi.
Shelah trợn mắt, muốn nổi đóa với Turan vì thái độ của nó. Tuy nhiên, cô nàng biết làm thế chẳng giúp ích được gì nên đành quay sang Fyr, cất giọng thân thiện:
– Chào em. Chị là Shelah, một vũ công, đồng thời là một du hành giả. Rất vui được làm quen với em.
Lời này lập tức khiến Fyr phản ứng lại. Cô ta quay sang, khuôn mày nhíu lại, biểu lộ sự tức giận.
Trên thực tế, hình dáng hiện tại của Fyr mặc dù cao hơn đáng kể so với những lần gặp trước, nhưng vẫn thấp hơn Shelah. Cô nàng vũ công hẳn là cố tình dựa vào điểm này để áp đặt vai vế cho cả hai, nhằm giành lợi thế cho bản thân.
Fyr tất nhiên không thể nào chấp nhận. Cô ta là một vị thần, sống bao nhiêu năm rồi, giờ bị một kẻ du hành thấp kém gọi như vậy mà vẫn chưa bộc phát sức mạnh đã cho thấy sự kiềm chế đáng nể.
Thế nhưng trái với sự lo lắng của Turan, Fyr chỉ chốc lát đã trở nên bình thản, hơi cúi đầu chào và nở nụ cười tươi đáp lại:
– Vâng. Em cũng rất vui được gặp chị. Vừa rồi em có mất tập trung đôi chút.
Shelah sững sờ. Sự thay đổi biểu cảm chớp nhoáng khiến cô ta khó tin vào mắt mình. Có khi trước đó đều chỉ là ảo giác mà thôi.
– À, không sao đâu. – Shelah thốt lên. – Chị có vài việc muốn trao đổi với em.
Nói rồi, cô ta liếc mắt nhìn Turan như dò xét điều gì đó, tiếp tục:
– Chuyện con gái.
Fyr mỉm cười, không đợi Turan lên tiếng liền đáp:
– Được ạ.
Cứ thế, hai cô gái kéo nhau đi mất, bỏ lại Turan đứng bần thần, chẳng hiểu sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Shelah chẳng rõ là có ý tốt hay không, nhưng Fyr chắc chắn là có ý đồ riêng. Giờ cô ta đã rời khỏi tầm mắt của nó, thật không biết sẽ gây ra chuyện gì.
Thế nhưng hai người đó đã dùng lý do nhạy cảm ấy để tránh mặt, Turan cũng đành chịu. Nó chỉ đành cầu mong rằng Shelah đừng quá khích mà gây ra chuyện không thể vãn hồi. Một vị Chính thần luôn có thể vì một vài điều nhỏ nhặt không hài lòng mà gây ra thảm họa.
Turan sau đó quay trở về phòng của mình. Giờ cũng đã muộn rồi, nó nên tranh thủ tổng kết những gì đạt được hôm nay, và chuẩn bị cho ngày mai.
Việc tham gia đấu trường giả lập đã thực sự mang lại cho Turan rất nhiều lợi ích, nổi bật nhất chính là khả năng vận dụng kỹ năng hệ tinh thần.
Kỹ năng ‘Di vật’ vốn chuyên dùng để phụ trợ, giờ còn có thể dùng để làm đòn tấn công chủ lực, hoặc đột kích. Tất nhiên với trình độ hiện tại ở thế giới thực, Turan khó mà làm được như thế, nhưng đây chính là một hướng đi đáng để xem xét kỹ lưỡng.
Kỹ năng ‘Gây choáng’ ngược lại chưa có gì đáng chú ý, ít nhất là khi so với kỹ năng ‘Di vật’. ‘Gây choáng’ có thể thi triển tức thì, nhưng hiệu quả tương đối thấp, cũng dễ bị phòng tránh do bùa chú có tác dụng tương tự khá phổ biến, ai cũng đã chuẩn bị phương pháp phòng chống.
Do vậy, Turan dự định sẽ tập trung phát triển kỹ năng ‘Di vật’ ở thời điểm hiện tại. Nhờ vào các trận đấu, nó giờ có thể phát huy được một phần ba sức mạnh như đã làm được ở thế giới giả lập, nhưng để tăng cường thì phải luyện tập trong thực tế.
Điểm mấu chốt nhất là lượng tinh thần mà Turan đang sở hữu. Ở thế giới giả lập, nó có thể sử dụng kỹ năng mà không cần phải lo nghĩ nhiều, thậm chí là dồn tất cả vào một đòn kết liễu, vì khi trận đấu kết thúc, mọi thứ sẽ được hồi phục hoàn toàn.
Ở thế giới thực có sự khác biệt rất lớn. Nếu nó tiêu hao quá nhiều lượng tinh thần, cơ thể, tinh thần, và thậm chí cả linh hồn đều sẽ chịu tác động xấu, gây ra hậu quả nặng nề. Trong trường hợp tệ nhất, tinh thần lực của nó sẽ suy giảm, chịu thương tật và đầu óc trở nên mụ mị.
Bên cạnh đó, việc vận dụng tinh thần cần có sự thuần thục nhất định, và quá trình tiến triển sẽ ngày càng khó khăn hơn. Lúc này, tài năng là thứ sẽ phát huy tác dụng lớn nhất. Kẻ tài giỏi, có thiên phú vận dụng tinh thần sẽ dễ dàng vượt qua, còn kẻ không có thì dần đình trệ, sớm bị bỏ lại.
Turan chợt nhớ đến lời của Jorz – con mèo tam thể mập ú từng nói, rằng nó không có tài năng trong việc vận dụng tinh thần, thậm chí là kém cỏi. Nếu vậy thì rất có thể nó chỉ đang lãng phí thời gian.
“Không nên bị lời ông ta làm ảnh hưởng…”
Turan tự nhủ. Bất kể lời Jorz nói là thật hay giả, nó vẫn sẽ không dễ dàng từ bỏ. Dù cho nó có kém cỏi trong mắt ông ta thì nó vẫn là kẻ sở hữu kỹ năng độc nhất vô nhị mang tên ‘Thông hiểu’. Kỹ năng chủ đạo vẫn luôn mang đến cho nó những lợi ích bất ngờ, giúp nó khai phá những con đường mà trước đây chưa từng tưởng tượng đến.
Nghĩ như vậy, Turan lại bắt đầu tính toán những việc cần làm để phát triển kỹ năng hệ tinh thần. Việc luyện tập về cơ bản sẽ không tốn quá nhiều thời gian của nó, và gần như có thể thực hiện bất cứ lúc nào rảnh rỗi. Kỹ năng ‘Di vật’ dù sao cũng rất đa dụng, tiếc là khó mà áp dụng trong chiến đấu.
Một trận đấu với Darmil hoặc Kull có lẽ là một ý hay. Hai người họ nếu không có gì bất trắc thì ngày mai sẽ đến được thành Kyrult. Nếu thần Syrathr không vội đến báo tin cho nó thì nó có thể tranh thủ được một chút.
Chỉ là, Turan vẫn còn đắn đo liệu có nên làm như vậy không. Việc đấu tập mang nhiều ý nghĩa hơn chỉ để phát triển kỹ năng của bản thân. Các thành viên trong đội có thể vì đó mà sinh ra những suy nghĩ không hay, tồi tệ nhất là vô tình xếp đặt thứ bậc dựa trên thắng thua. Trong trường hợp ấy, một đội trưởng như Turan sẽ không được phép để thua nếu không muốn sau này lời nói của mình mất đi trọng lượng.
Đoạn văn này là thành quả biên tập độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.