(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 636: Chợt đến
Sau một hồi chờ đợi mà không thấy ai lên tiếng, Turan liền đứng dậy, định rời đi. Ngay cả khi hai người đồng đội của nó muốn hoàn thành việc phân bổ số điểm thuộc tính còn lại nhanh nhất có thể, họ cũng phải mất ít nhất nửa giờ. Việc phân bổ điểm thuộc tính gây ra những biến đổi trực tiếp lên cá nhân, mang theo nhiều hệ lụy, vốn chẳng phải chuyện dễ dàng. Huống hồ tổng số điểm thuộc tính được sử dụng ở đây lên tới hơn 70 điểm.
Vừa bước đến gần cửa, Fyr, người vẫn đang chăm chú đọc sách, đột nhiên lên tiếng:
– Ta đi cùng ngươi.
Giọng cô ta không quá lớn, chỉ vừa đủ để Turan nghe loáng thoáng. Nếu không chú ý, nó thậm chí có thể đã bỏ lỡ mất.
Turan không đáp, chỉ hơi khựng lại trong giây lát rồi tiếp tục bước đi. Fyr lúc này cũng đã bước theo ngay sau nó.
Rồi cứ thế, hai người im lặng vượt qua một đoạn hành lang dài, tiến vào thang máy. Chờ đến khi cánh cửa đóng kín, Turan mới cất tiếng hỏi:
– Cô muốn làm gì?
– Ngươi muốn làm gì?
Fyr hỏi lại ngay lập tức.
Turan khẽ nhắm hờ mắt, cảm giác đầu hơi đau nhói. Sau đó, nó bảo:
– Tôi định tranh thủ tham gia đấu trường giả lập một lát. Cô có hứng thú không?
– Không. – Fyr đáp – Chỗ đó chán òm.
Tuy lời lẽ đơn giản là vậy, nhưng Turan biết mình không thể tiếp tục chọn tham gia đấu trường giả lập được nữa. Fyr muốn làm chuyện khác.
– Cô không đọc sách tiếp sao? – Turan dò hỏi.
Lần này, Fyr nghĩ ngợi một lát rồi nói:
– Càng đọc càng thấy khó hiểu. Ta sẽ dành thời gian đi hỏi trực tiếp đám hoàng tộc ấy.
Turan nhếch mép, định nói gì đó rồi lại thôi. Fyr đúng là có khả năng làm như vậy, và nhất định sẽ làm. Thì ra, đây chính là cách cô ta giải quyết vấn đề: trực tiếp, đánh thẳng vào trọng tâm. Quan trọng hơn hết, đó là cần phải có đủ năng lực.
– Vậy thì, chúng ta đi dạo một lát đi.
Turan đề nghị. Thấy Fyr không có vẻ gì là phản đối, nó quyết định làm theo gợi ý đó luôn.
Hai người bước ra khỏi Ủy ban Đại Thánh Tôn Hiệp đoàn, dạo bước song song trên phố. Turan sở hữu vẻ ngoài tương đối tầm thường, nhưng đi bên cạnh nó lại là một cô gái sở hữu vẻ đẹp quý phái, vừa trẻ trung vừa tự nhiên, tự khắc thu hút mọi ánh nhìn.
Chỉ là, việc đó không kéo dài quá lâu. Fyr tặc lưỡi, và ngay sau đó, những người xung quanh đều làm ngơ như thể Turan và cô ta chẳng hề tồn tại.
Turan lấy làm lạ. Ấn tượng đầu tiên của nó về Fyr là cô ta rất ưa thích được chú ý, thậm chí còn là loại không biết xấu hổ. Nếu không, cô ta đã chẳng làm loạn lên ở cái lễ hội vốn dĩ dành cho chính mình, chỉ vì khi đang giả dạng lại bị người khác đánh bại trong một cuộc thi mang tính cộng đồng.
Có thể Turan đã hiểu sai vấn đề. Nhưng dù gì đi chăng nữa, nó vẫn khó mà quen được với bộ dạng và tính cách của Fyr hiện tại.
– Ta được biết ngươi đã cầu khấn đến một vị thần khác mà không phải ta hay chị của ta.
Fyr lên tiếng, giọng nhẹ nhàng như thể chỉ đang đề cập tới một chủ đề chẳng mấy quan trọng, cốt để xoa dịu bầu không khí gượng gạo. Tuy nhiên, Turan biết mình cần phải nghiêm túc nhìn nhận chủ đề này.
– Sao giờ lại nhắc đến chuyện đó?
Turan thắc mắc. Nó muốn tránh nói về chuyện này vì sẽ làm nó nhớ đến những ký ức chẳng mấy dễ chịu. Hơn thế nữa, Turan vẫn luôn ý thức được việc phải gắng bảo vệ bí mật của bản thân. Các vị thần là những kẻ già đời đầy thủ đoạn, nó tự thấy mình không thể qua mặt nổi.
– Đừng hỏi lý do. – Fyr nghiêm giọng, pha chút bực tức – Nếu ngươi không muốn nói về chuyện này thì cứ im miệng là đư��c.
Turan há hốc mồm, lại vội vàng điều chỉnh lại tâm trạng. Nó suýt chút nữa đã lập tức chọn phương án im miệng. Có Thần Istrant mới biết cái kiểu “im miệng” mà Fyr đang nói đến là kiểu gì.
– Tôi… không ngại đâu.
– Tốt. – Fyr thốt lên – Ta hỏi ngươi, ngươi thật sự làm thế vì muốn rèn luyện?
– Đúng là như vậy.
Lời này không phải là nói dối. Đây ít nhất là một phần của lý do. Turan nhận thức được năng lực của bản thân còn nhiều hạn chế, nên nó luôn tìm cách cải thiện. Nhưng nếu chỉ cần cải thiện thì không nhất định phải cầu khấn đến một vị thần khác ngoài chị em Thần Syrathr và Thần Fyratr. Điều đó quá mạo hiểm.
Đối tượng mà Fyr đang nhắc đến hẳn là Thần Zizra. Rồng Deln lại là một câu chuyện khác hẳn. Turan hiện giờ thật sự không muốn để lộ quá nhiều về mối quan hệ của mình với Deln. Nó vẫn còn kém cỏi lắm.
– Ta, và cả chị của ta, không thể khiến ngươi thỏa mãn?
Fyr hỏi, vẻ chân thành hiển hiện.
Turan vội liếc mắt nhìn sang nơi khác, không muốn mạch suy nghĩ của bản thân bị ảnh hưởng. Lời nói và cử chỉ của thần, dù tự nhiên đến mấy, đều có thể tác động đến tâm tình người khác, khiến họ thuận theo ý mình.
– Cô nghĩ nhiều. – Turan đáp.
– Vậy thì tại sao? – Fyr gặng hỏi.
Turan chau mày. Nó khó mà hiểu nổi Fyr lúc này đang cố thể hiện điều gì. Mong muốn của cô ta hẳn không chỉ đơn giản dừng ở việc nêu ra những điều thắc mắc tầm thường thể hiện qua lời nói.
Bất chợt, một dòng thông tin chợt hiện lên trong đầu Turan. Có thể gọi đó là linh cảm. Và thay vì trả lời câu hỏi của đối phương, nó bảo:
– Cô biết những gì?
Quả thực, nếu Turan chưa nắm bắt được tối thiểu tình hình hiện tại, nó sẽ chỉ quanh quẩn mãi trong những vòng thông tin không hồi kết.
Fyr cũng vậy. Cô ta đang e ngại điều gì đó mà chẳng dám nói thẳng ra.
– Ngươi…
Fyr hé miệng, nói được một tiếng thì liền ngậm miệng lại, do dự thêm chốc lát rồi mới gằn giọng:
– Đừng hỏi. Cứ trả lời ta.
Turan nghe vậy thì lòng nổi lên sự thất vọng. Nhưng nó lại đâu thể trông chờ gì thêm ở điều gì mà một vị thần sẽ nói với mình.
– Không nói. – Turan quả quyết đáp.
Fyr há mồm, chừng muốn chửi rủa, rồi lại thôi. Thay vào đó, cô ta ngẩng đầu nhìn lên, như đang tìm kiếm thứ gì đó, vẻ mặt mang theo một nỗi lo vô định.
Hồi lâu, khi Turan định cất tiếng an ủi, cũng là để khiến đối phương tạm thời quên đi chủ đề hiện tại thì Fyr thốt:
– Hành trình tới đón con sói kia sẽ là một thử thách dành cho ngươi.
Turan hơi ngạc nhiên, thắc mắc:
– Đây là tính toán của chị cô?
– Không hẳn. – Fyr đáp – Chị ta không rảnh rỗi như vậy. Đây là điều cần thiết.
– Cần thiết? Cho cái gì?
– Cho bản thân ngươi, và chính con sói đó.
Turan không hiểu. Nó nghệch mặt ra, trí óc không ngừng vận động.
Việc thả Camilier ở Danlion mà không trực tiếp trả về cho Turan là động thái của Thần Syrathr, nhưng giờ Fyr lại bảo rằng đó không phải là tính toán của chị cô ta. Không chỉ thế, cô ta còn khẳng định việc này là cần thiết cho cả Turan lẫn nữ người sói.
Quả đúng là một mớ bòng bong. Hay có lẽ, bản thân Fyr cũng chẳng rõ ràng chuyện này ra sao.
Nhìn thấy dáng vẻ nghi hoặc của Turan, Fyr chợt mỉm cười, nói:
– Ngươi thật là ngu ngốc. Ngươi không nhớ con sói kia là thứ gì ư?
Lời ấy khiến suy nghĩ của Turan chuyển hướng. Trọng tâm của sự việc lập tức chuyển sang thân thế của nữ người sói.
Camilier là một người sói tuyết trắng hồn máu – một sinh vật thảm họa. Thông tin mà Turan có về một tồn tại như vậy không nhiều, nhưng nó mơ hồ nhận thức được một vấn đề nghiêm trọng.
Sinh vật thảm họa một khi thức tỉnh, sẽ thực sự trở thành một kẻ gieo rắc thảm họa. Và khi chuyện đó xảy ra, mọi việc sẽ vượt ngoài tầm kiểm soát của Turan.
Turan chưa biết điều kiện gì sẽ khiến một sinh vật thảm họa thức tỉnh. Thế nhưng, nếu nó chậm chạp không đến đón nữ người sói kịp thời, mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng tồi tệ.
– Không được. Tôi phải đi ngay. – Turan thốt lên, vẻ mặt đầy gấp gáp. Thế nhưng nó vừa quay người bỏ đi chưa được ba bước thì đã lập tức khựng lại.
Khung cảnh xung quanh đã thay đổi từ lúc nào không hay. Nơi đây, con phố với những căn nhà gạch đá và bóng người qua lại giờ đây đã ngập tràn những cánh hoa đầy màu sắc cùng hương thơm ngào ngạt.
Turan liếc mắt nhìn, đã chẳng còn thấy Fyr đâu nữa. Mọi thứ nơi đây giờ đã hoàn toàn bị tách biệt. Nó chưa từng biết được rằng vị Chính thần ấy có thể làm được đến mức này.
Giống như những gì mà tên Tử Thần Sứ đồ kia đã làm vậy.
Vẻ mặt Turan trở nên căng cứng lúc nào chẳng hay. Nó cố gắng làm mình bình tĩnh, nhưng lại càng thêm căng thẳng. Cuối cùng, nó chỉ đành bóp sống mũi, thở dài một hơi.
– Thật khốn nạn mà.
Turan chẳng kiêng kỵ gì mà thốt lên. Nó muốn phát điên với tình cảnh hiện tại, khi các vị thần trêu đùa với mình chẳng khác gì một món đồ chơi.
Nó có thể làm cái gì đâu.
Thần Syrathr chưa từng bỏ qua cho Turan. Cô ta chỉ đơn thuần thay đổi cách thức thực hiện những điều mình muốn mà thôi. Turan đúng thật ngây thơ khi đi tin lời cô ta, dù rằng nó không hoàn toàn tin tưởng, và cũng chẳng phải cô ta đã làm sai với điều mình từng nói.
Bất cẩn. Không hẳn. Nói đúng hơn là, bất lực.
Cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương thơm ngát khiến người ta cảm thấy lâng lâng, dễ chịu vô cùng. Dẫu vậy, Turan không hề buông lỏng, nhất định phải giữ vững tâm trí. Lúc này đây, nó cần phải tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.