Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 646: Gặp cướp

Turan nghĩ vậy rồi quyết định bỏ qua. Thực ra, Kull có đủ lý do để không nhắc tới chuyện đó. Lộ trình của cả đội rõ ràng không thể tùy tiện thay đổi chỉ vì một nhóm du hành giả chẳng đáng nhắc tới có ý định cướp đồ của họ. Vả lại, việc đối phương có cướp hay không cũng còn chưa chắc sẽ xảy ra. Khi nhận ra chênh lệch giữa hai bên, hẳn họ sẽ chủ động thoái lui.

Tuy nhiên, Turan vốn chẳng ưa gì kiểu người như thế. Đối phương yếu hơn bọn họ nên không dám cướp là điều dễ hiểu, nhưng nếu bọn họ yếu hơn thì chắc chắn đã bị cướp rồi. Vậy thì chỉ có thể chờ xem chúng quyết định như thế nào khi đội của cậu tới.

Thế rồi bốn người Turan tiếp tục tiến về phía trước. Không mất quá lâu để Turan phát giác được những ánh mắt dò xét không mấy thân thiện. Hiện giờ, họ là một nhóm du hành giả ba nam một nữ, trên người không mang theo trang bị mạnh mẽ, vẻ ngoài cũng trông tương đối thường gặp, ngoại trừ cô gái tóc màu nâu đỏ trông có vẻ là con nhà quyền quý kia. Như vậy, nhiều khả năng họ sẽ bị đánh giá là ba tên du hành giả đang làm nhiệm vụ hộ tống, dù rằng trông có phần bất thường.

Chỉ có điều, nếu vì vài sự bất thường mà từ bỏ việc cướp bóc thì đám cướp này sẽ khó mà sống sót lâu được. Cướp là vì chúng muốn lấy mạnh hiếp yếu, dùng con đường dễ dàng, dù phải hại người để kiếm sống. Đối với chúng, việc săn quái quá khó khăn rồi, hoặc là chúng đã gây ra tội lỗi gì đó khi���n không thể tự do vào thành hay thị trấn để nhờ đến sự giúp đỡ của ủy ban Đại Thánh Tôn hay các du hành giả khác.

Và, chúng xuất hiện. Một nhóm tám tên, sáu nam hai nữ. Còn có hai tên nữa đang quan sát từ xa, đoán chừng là muốn đánh lén hoặc chặn đường trốn chạy của con mồi.

Turan để Kull lên trước, hòng câu chút thời gian. Cậu thì tranh thủ sử dụng kỹ năng chủ đạo để thăm dò thông tin bảng thuộc tính và kỹ năng của nhóm người kia. Mặc dù Kull báo rằng chúng không mạnh, nhưng cẩn thận chưa bao giờ là thừa.

Hầu hết đều là Thần cấp 11 đến 12, một tên Thần cấp 10 và hai tên Thần cấp 13. Đội hình này đẳng cấp không quá cao cũng không quá thấp. Về phần hai tên ở phía xa đang ẩn nấp, Turan không thể sử dụng kỹ năng lên được, nhưng Kull báo về rằng chúng không thể mạnh hơn tên cầm đầu Thần cấp 13 kia.

Về kỹ năng thì, quả thật có chút đáng thương. Không một ai trong số chúng sở hữu kỹ năng chủ đạo phẩm chất ‘Anh hùng’ cả, và chỉ có một tên duy nhất có kỹ năng chủ đạo phẩm chất ‘Tinh anh’. Càng đáng buồn hơn là tên đó lại là kẻ có Thần cấp 10, hoàn toàn chẳng đáng lo ngại.

Kỹ năng không chủ đạo thì cũng chỉ có một là đạt đến phẩm chất ‘Anh hùng’. Đó là một kỹ năng chủ động kích hoạt mang tên ‘Nhát chém lạnh băng’. Kỹ năng này tiêu hao lượng nguyên khí khổng lồ để tung ra một đòn tấn công, chủ yếu là chém mang thuộc tính băng, có thể lập tức khiến mục tiêu trúng phải rơi vào trạng thái đông lạnh. Càng nguy hiểm hơn là đòn tấn công dù bị cản phá hay né tránh thì mục tiêu vẫn sẽ chịu phần lớn hiệu ứng.

Ngoài ra, đặc thù của nhát chém là không dễ dàng lấy mạng của kẻ trúng đòn mà chỉ khống chế. Đây là một kỹ năng nghiêng nhiều về tính đặc dụng hơn là gây sát thương. Có lẽ đó mới là lý do chính để nó đạt tới phẩm ‘Anh hùng’. Dù sao thì trong hầu hết các tình huống, giết chết luôn dễ dàng hơn là bắt sống.

Kỹ năng ‘Nhát chém lạnh băng’ khả năng rất cao là con bài tẩy của nhóm du hành giả, hòng khống chế một du hành giả mạnh mẽ có thể xuất hiện. Các đội hộ vệ hay nhóm du hành giả đi du hành vẫn thường có một người như vậy, và nếu không thì việc nhắm vào chủ công của đội hình đối phương cũng đạt hiệu quả rất tốt.

“Có kỹ năng này cho tổ đội thì tốt…”

Turan thầm nghĩ, nhưng cậu ta cũng rõ ràng rằng điều này sẽ không thể xảy ra. Kỹ năng này hẳn là được người sở hữu học từ sách kỹ năng thông qua ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn. Như vậy thì quyển sách đã sớm bị tiêu hao rồi.

Còn việc mô phỏng nhờ vào kỹ năng ‘Thông hiểu’ thì hoàn toàn là không tưởng. Ở đây không có bất kỳ đầu mối nào để Turan bám vào cả, chưa kể kỹ năng mục tiêu lại có phẩm chất đạt tới ‘Anh hùng’. Hơn nữa, loại ý tưởng nhất thời này không nên được xem trọng, tránh làm cậu mất thời gian. Để sau này có dịp suy nghĩ kỹ càng hơn rồi tính tiếp.

– Không có vấn đề. Nếu chỉ là phí qua đường thì chúng tôi luôn sẵn lòng chi trả. Chỉ cần… mọi người đừng để lộ rằng chúng tôi từng đi qua đây là được. Chúng tôi thậm chí có thể trả thêm.

Giọng Kull vang lên không chút e sợ. Cậu ta cố tình tạo ra một cái cớ nửa thật nửa giả, hòng khiến đối phương càng có thêm lý do để đánh cướp cả đội. Quả thật là ranh mãnh.

– Dễ nói chuyện.

Tên có vẻ là kẻ đại diện cho cả nhóm du hành giả cười nói. Hắn ta chính là kẻ sở hữu kỹ năng ‘Nhát chém lạnh băng’. Liếc ra sau một chút, chừng như ra hiệu gì đó, hắn ta tiếp tục:

– Chúng tôi cũng không muốn làm kh��. Chỉ là dạo này chiến trường ở phía tây thật sự khiến mọi người rất khó khăn. Du hành giả chúng ta luôn cần phải chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau, phải không?

Kull cười vang, tỏ ý đồng tình, thốt: – Chí phải! Thật khéo là nhóm chúng tôi đang thiếu một phương tiện di chuyển. Chiếc xe của các vị trông không tệ. Bọn tôi mượn dùng một lát nhé? Hứa sẽ đền đáp xứng đáng.

Đối phương nghe vậy thì khựng mặt lại, không biết nên đáp lời thế nào. Lời của Kull ngay cả Turan cũng thấy thật quái đản.

Xe, chúng có hai chiếc, và hẳn là cũng chỉ có bấy nhiêu thôi. Đối với một tổ đội phải đi cướp thì việc giữ gìn phương tiện di chuyển là vô cùng quan trọng, vì nếu xảy ra hỏng hóc gì thì rất khó tìm thuê mới, chỉ có nước cướp thêm hoặc mua ở chợ đen với giá cắt cổ. Kể ra cũng khổ.

– Đền đáp… Như thế nào?

Đối phương vừa nhăn mặt vừa lên tiếng. Cũng không rõ hắn ta suy nghĩ kiểu gì mà lại bắt đầu bàn chuyện giá cả với Kull. Có lẽ là muốn kéo dài thời gian.

Turan dò đoán một vài thứ, lại không để ý quá nhiều, kẻo thành th���a và dễ gây rối loạn. Chuyện dò xét bất thường hay điều đáng lo ngại thì vẫn nên dành cho Kull.

Darmil nãy giờ vẫn đứng ở phía sau anh chàng thám đạo, bỗng đứng ra, nói lớn: – Đánh một trận. Tôi thắng, lấy xe. Tôi thua… ừm, vẫn sẽ lấy xe.

Đoạn trước hẳn là tự Darmil nghĩ ra. Đoạn sau thì là do Kull nhỏ giọng gợi ý. Nghe vào còn giống cướp hơn đối phương.

Cả đám người nghệch mặt ra. Họ khó mà tin nổi mình đang đối mặt với cái gì. Có lẽ là một lũ ngốc.

Tên đại diện cười trừ, bảo: – Đánh một trận… có thể. Cậu muốn đấu với ai?

Hắn ta chừng như rất tự tin vào năng lực của các thành viên tổ đội của mình. Tuy nhiên, tin chắc rằng hắn ta cũng không có ý định thắng. Thắng hay thua, vụ cướp đều sẽ diễn ra. Đây chỉ là một màn khai vị.

– Tôi. Đấu với tất cả mọi người.

Darmil dõng dạc lên tiếng, xong liền bước tới, tỏ ý muốn bắt đầu ngay.

Đám người lại được nghệch mặt ra một lần nữa. Họ đang trông thấy một tên điên.

Kull chủ động lùi lại. Turan và Fyr đồng thời tỏ ý không quan tâm.

Thấy th���, tên đại diện không nhịn được nữa, cáu gắt quát: – Đây là chủ lực của các ngươi!? Thật buồn cười. Các ngươi biết không, bọn ta giỏi nhất là giải quyết đối tượng chủ lực.

Hắn ta hẳn là đang ỷ vào kỹ năng ‘Nhát chém lạnh băng’ của mình. Turan có hơi lo lắng, không rõ Darmil sẽ đối phó như thế nào. Dù sao thì cậu ta vẫn chưa biết về năng lực của đối phương.

Nhưng đó cũng chẳng phải là vấn đề nguy hiểm gì. Có chăng là cho bọn chúng. Turan và Kull tất nhiên sẽ chẳng đứng yên nhìn đồng đội mình bị tổn thương một cách vô ích, và trước hết, chúng cần phải làm tổn thương Darmil một cách đáng kể đã.

Chỉ là, trước khi trận đánh bắt đầu, Turan vẫn không khỏi nhắc nhở: – Không phải là Sarauh.

– Tôi biết rồi. Darmil đáp ngay, vẻ mặt càng tăng thêm vẻ tự tin và phấn khích. Cậu ta đã không nhịn nổi nữa, chỉ chờ đối phương sẵn sàng là ra tay.

Thù hận của Sarauh là một món vũ khí mạnh mẽ. Turan dám chắc một khi thanh kiếm được lấy ra, bọn cướp này sẽ chẳng còn cơ hội nào để thắng, và chúng hẳn cũng biết điều đó, lập tức tìm cách bỏ chạy.

Có điều, lý do mà Turan không để cho Darmil dùng tới Thù hận của Sarauh chủ yếu là vì sẽ gây ấn tượng mạnh, mang đến những rắc rối không cần thiết. Thanh kiếm mặc dù không quá nổi danh, nhưng chỉ cần bỏ công sức điều tra là sẽ tìm ra được nhiều thông tin thú vị, và gần như chắc chắn sẽ tìm được tới dấu vết của tổ đội cậu ta.

Hiện tại, Turan còn chưa muốn để lộ hành tung của bản thân. Chí ít cậu muốn chờ cho tới khi gặp được nữ người sói đã. Sau đó thì chuyện có loạn đến mức nào cũng được, vì tin chắc Fyr hay cả thần Syrathr đều sẽ ra tay kiềm chế hoặc giúp đỡ đôi chút. Mà lại, cậu cũng chẳng cần vương quốc Danlion chứa chấp mình. Xong việc thì rời đi thôi.

Mặt khác, không một ai trong số đám cướp này được phép sống sót mà rời khỏi đây. Turan chẳng có cách nào biết được chúng còn có đồng bọn hay không, cũng chẳng có thừa thời gian để lo lắng. Giải quyết dứt khoát một lượt, nhanh chóng di chuyển tới địa điểm tiếp theo, thay đổi phương tiện di chuyển, cuối cùng là hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời của chúng. Cả hai bên hẳn là sau chuyện này đều sẽ chẳng muốn gặp lại nhau đâu.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free