Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 667: Nhận thức

Sau khi nhận được tin từ người đưa tin của Iskeiya, Turan suy xét lại toàn bộ kế hoạch rồi quyết định rút ngắn hành trình trở về vương quốc Enria. Hắn vội liên hệ với người đưa tin từ phía quân đoàn Ungreilt, nhưng chỉ nhận được hồi đáp rằng chính họ cũng đang gặp khó khăn, cần thêm thời gian chuẩn bị.

May mắn thay, khoảng thời gian chuẩn bị đó không ảnh hưởng quá nhiều đến kế hoạch của Turan. Tuy nhiên, khi hắn đến được Sane Tali, Turan mới hay tin lối đi từ thành Kaelri Sae về thành Kyrult đã không còn khả thi nữa. Một đợt bùng nổ quái vật đã xảy ra, dù không có quái vật thống lĩnh xuất hiện, nhưng lại khiến các thế lực hai bên ranh giới vương quốc Enria và Danlion đổ dồn về, ngay cả những thế lực vốn không tham gia vào chiến sự vùng biên giới cũng không ngoại lệ.

Dù sự kiện bùng nổ quái vật đầy nguy hiểm, nhưng trong mắt các thế lực lớn, nó lại chẳng khác nào một món mồi ngon béo bở. Hơn nữa, vì xảy ra ở vùng biên giới, các bên khó tránh khỏi việc phải đứng ra bảo vệ chủ quyền đất nước mình. Điều này không chỉ đơn thuần là vấn đề muốn hay không, bởi không ai biết được liệu đối phương có dừng lại ở nơi bùng nổ quái vật hay không. Chỉ một chút sơ sảy, một cuộc tấn công tổng hợp có thể đẩy một bên vào cảnh nguy khốn.

Turan tự hỏi liệu đợt bùng nổ quái vật này có liên quan gì đến lời nhắc nhở của Iskeiya hay không. Nếu có, thì cô ta đã làm quá qua loa, hẳn đó không phải là điều cô ta thực sự muốn cảnh báo.

Tình hình trước mắt đặt Turan trước hai lựa chọn: tiến về thành Lohnor Haris ở phía tây bắc vương quốc Danlion, sau đó tìm kẽ hở để vượt trở về vương quốc Enria.

Turan không cho đó là một ý hay. Hắn vẫn chưa quên rằng vương quốc Danlion đang mở rộng chiến trường lên phía bắc, dường như muốn gây chiến với cả Thánh Quốc Servous. Nếu bây giờ hắn mạo muội đến gần, bị kéo vào những rắc rối ấy thì kế hoạch sẽ đổ bể hoàn toàn.

Vậy nên, lựa chọn duy nhất của Turan là tiến thẳng về phía nam, vòng qua khe vực Palee, hướng đến thành Hamolrin nằm sát biên giới với vương quốc Enria. Nếu không ngại xa, hắn cũng có thể chọn tiến về thành phố cảng Valuzelt ở cách đó hơn hai trăm cây số để rời vương quốc Danlion bằng đường biển.

Các quy định về xuất nhập cảnh qua đường biển không nghiêm ngặt như đường bộ, bởi các mối nguy hiểm trên biển dễ dàng nhấn chìm ngay cả những du hành giả mạnh mẽ nhất xuống đáy đại dương. Đây cũng là một phần lý do không nhỏ khiến một đế quốc đầy dã tâm như Carnato ở lục địa Trung tâm không mở rộng xâm lược sang các lục địa khác.

Nguy hiểm luôn đi kèm với cơ hội. Những du hành giả sống sót trở về từ đại dương luôn mang về những vật phẩm bao gồm trang bị và tài nguyên có giá trị lớn, đồng thời bản thân họ cũng được mài dũa, trở thành những du hành giả hàng đầu.

Chính vì điều này mà các quốc gia thường rất chào đón du hành giả đến từ đại dương, chỉ cần không thực hiện những hành động ngu ngốc.

Tất nhiên, những kẻ chỉ loanh quanh gần thềm lục địa thì không được tính. Đó phần lớn là những du hành giả Thần cấp thấp hoặc người dân đang mưu sinh. Tàu tuần tra của các quốc gia thường chỉ dạo quanh khu vực này, hiếm khi tiến vào vùng biển sâu.

Turan không hy vọng tổ đội của mình phải đi đường biển. Chưa kể thiếu kinh nghiệm, các mối nguy ở đó rất dễ làm gián đoạn hành trình. Một chuyến đi vốn dĩ chỉ mất vài tuần đến một tháng, nhưng bất kỳ lúc nào cũng có thể kéo dài thành nửa năm hoặc hơn. Đó là với điều kiện họ còn sống sót trở về.

Nghĩ đến việc Lily đi cùng Wyndur đến lục địa phía Tây, nơi có tòa tháp Ma pháp Tối thượng, Turan biết họ cần phải vượt qua hai đại dương. Anh chàng phó đoàn trưởng cùng đội ngũ của cậu ta sở hữu kinh nghiệm vượt biển dày dặn, năng lực cũng không cần phải bàn cãi, nên Turan không quá lo lắng. Chí ít, hắn có thể chắc chắn rằng nếu Lily có mệnh hệ gì, thì Wyndur hẳn đã rơi vào cảnh thê thảm trước đó rồi.

Không để mất nhiều thời gian, ngay sau khi Kull nghe ngóng xong tình hình khu vực và xác định không có phiền phức nào, Turan cùng tổ đội của mình liền lập tức khởi hành.

Trên đường đi, Turan cố tình để nữ người sói tham gia chiến đấu, nhằm giúp cô ta làm quen với sức mạnh mới sau khi đạt được Thần cấp. Darmil thì không ham chiến, cơ bản là khinh thường mấy con quái nhỏ yếu; còn Kull thì có người khác thay mình làm việc, mừng còn không kịp.

Quái vật trên đường từ thành Sane Tali đến thành Kaelri Sae có cấp độ không quá cao, nhưng đối với một người chỉ vừa đột phá Nihr thì muốn đối phó vẫn có độ khó nhất định. Nữ người sói dù lúc còn là Nihr đã thể hiện rằng năng lực của bản thân không hề tệ, nhưng đó lại chẳng phải mức độ mà Turan hướng đến.

Chẳng hạn như Kull. Cậu ta từ trước đến giờ chưa từng tỏ ra yếu đuối. Năng lực của cậu ta đã luôn có thể dễ dàng giải quyết những con quái vật có cấp độ tương ứng hoặc cao hơn không quá nhiều. Đối mặt với du hành giả, chuyện còn dễ dàng hơn nữa.

Tuy nhiên, Kull nhất định phải làm tốt gấp nhiều lần như thế mới được xem là đạt yêu cầu. Và rõ ràng cậu ta đã chứng minh rằng điều đó hoàn toàn có thể.

Dưới cái nhìn của Turan, tình trạng của nữ người sói rất đặc thù. Cô ta sở hữu linh hồn song sinh, sở hữu nhiều kỹ năng, lại còn có thể tăng cường cùng lúc, trong khi thời gian rèn luyện không hề bị ảnh hưởng nhiều, thậm chí còn có lợi. Thế nên, hắn đặt kỳ vọng rất cao vào sự thể hiện của đối phương.

Hai kỹ năng chủ đạo mà Camilier sở hữu là ‘Phục tùng’ và ‘Cắn nuốt linh hồn’. Turan không rõ liệu một phần linh hồn của cô nàng có thể sử dụng cùng lúc cả hai kỹ năng chủ đạo hay không, nhưng chỉ cần một trong hai cũng đã là rất tốt rồi.

Kỹ năng ‘Phục tùng’ mặc dù chỉ gia tăng một lượng khá nhỏ tốc độ, hiệu quả có lợi, khí huyết và nguyên khí, nhưng tất cả thuộc tính chính lại được tăng tới 10 bậc. Một du hành giả sở hữu sáu thuộc tính chính, vậy thì, tính toán đơn giản, nữ người sói đã được tăng thêm 60 bậc thuộc tính. Điều này tương đương với 12 Thần cấp.

Một kẻ chỉ vừa đột phá Nihr lại có thể giành được trọn vẹn sức mạnh tương đương 12 Thần cấp tăng thêm thì quả thật không còn gì để chê trách nữa. Thậm chí, Turan còn không tránh khỏi cảm giác ghen tị đôi chút.

Có điều, yêu cầu của kỹ năng này lại lập tức dập tắt ý nghĩ ấy của Turan. ‘Có chủ nhân’ và ‘Hành động theo mệnh lệnh của chủ nhân’ rõ ràng không phải điều mà hắn mong muốn tồn tại trên người mình. Kỹ năng chủ đạo có ảnh hưởng rất lớn đến người sở hữu, hẳn cũng chính là nguyên nhân khiến nữ người sói nhất quyết phải nhận hắn làm chủ.

Kỹ năng ‘Cắn nuốt linh hồn’ lại hoàn toàn trái ngược, chỉ nghe tên đã thấy sự tà ác. Càng hiểu biết về linh hồn, Turan càng nhận rõ tầm quan trọng của chúng. Một linh hồn bị cắn nuốt tất nhiên là cực kỳ thê thảm, nhưng sự thê thảm đó còn vượt xa sức tưởng tượng.

Hãy hình dung linh hồn như xác thịt, bị cắn xé và ăn mất, cơn đau khốn cùng ấy không tài nào xoa dịu hay chịu đựng nổi. Chỉ có cái chết nghe chừng mới có thể khiến nó kết thúc, nhưng để linh hồn thực sự chết đi lại không hề đơn giản.

Turan đã từng xuất hồn, mặc dù thời gian không lâu, và cũng chưa thể làm được lần thứ hai, nhưng hắn biết, linh hồn dù bị xé nát hoặc phai mờ vẫn sẽ luôn còn sống, cho tới khi hoàn toàn tan biến. Hồn ma người đã chết hay cả linh hồn trôi dạt trong môi trường, tất cả đều đang sống.

Vậy nên, sống và chết tồn tại chồng chập như thế, khiến kỹ năng ‘Cắn nuốt linh hồn’ lộ rõ vẻ tàn ác vô cùng.

Nghĩ là một chuyện, nhưng Turan lại không cho rằng mình nên ngăn cản hay cấm đoán Camilier sử dụng kỹ năng đó. Giết chóc đều là giết chóc, nếu còn có thể khiến bản thân lớn mạnh thì dại gì không làm. Có lẽ, cái gọi là sinh vật thảm họa có không ít nguyên nhân là từ đây.

Tuy nhiên, đối với một thảm họa, làm gì còn có phân định thiện ác. Càng nghĩ, Turan càng cảm thấy lúng túng, trong lòng bắt đầu dao động một cách khó hiểu.

Turan chợt nhận ra bản thân đã thay đổi, ít nhiều. Trước đây, lúc mới vừa đột phá Nihr, hắn còn cố gắng giữ lấy ý định giúp cho Nihr thoát khỏi ách áp bức bởi những kẻ có Thần cấp. Giờ thì hắn lại cho rằng điều đó thật vô nghĩa.

Giai cấp tồn tại không phải để phân định kẻ yếu kẻ mạnh, mà sự thật lại ngược lại. Sự khác biệt giữa kẻ yếu và kẻ mạnh tồn tại sẵn có, giai cấp chỉ đơn giản là tùy theo đó mà sinh ra.

Turan sống vị kỷ. Ngay cả suy nghĩ giúp đỡ người khác đã từng có cũng chỉ là vì chính bản thân hắn. Hắn muốn chứng minh mình đúng, nhưng thực tế thì không phải bất kỳ Nihr nào cũng xứng đáng được giúp đỡ, hay bất kỳ kẻ có Thần cấp nào cũng là đám ác ôn.

Nếu cố sức phân định đúng sai, vậy thì Turan nên nhận định thế nào về các vị thần đây? Họ là những kẻ sở hữu sức mạnh khổng lồ, những quyền năng không tưởng, luôn có thể dễ dàng khiến con dân có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng liệu họ có nên làm điều đó?

Turan sống có chừng mực. Hắn sẽ không vô tình lạm sát hay hãm hại những người không liên quan, nhưng cũng sẽ không vì một hành động nào đó bị người ta xem là tà ác mà nương tay. Còn về mục đích, trước mắt hắn muốn tiến gần hơn đến lĩnh vực của thần. Chỉ có đứng ở vị trí của đối phương, hắn may ra mới biết được điều mà đối phương nhìn thấy là gì.

Nội dung này được tạo ra và bảo vệ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free