(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 710: Xích mích
Vài chấn động nhẹ xảy ra, không lớn nhưng đủ để bất kỳ du hành giả nào trong nhóm đều nhận ra có sự thay đổi đáng kể. Con tàu đã tiếp tục hành trình.
– Sương mù hẳn đã tan.
Kull dứt khoát đoán.
– Chúng ta ra ngoài thôi?
Darmil đề nghị. Cậu ta ở lì trong khoang này đã thấy ngột ngạt lắm rồi.
– Đừng vội. – Athenia phản đối. – Đợi họ đến báo đã. Dù sao họ cũng là chủ, tránh gây xích mích.
– Tốt thôi.
Darmil buồn chán nói, ngả người nằm dài trên ghế bành.
Cũng chẳng mất quá lâu để thuyền viên đến thông báo cho cả nhóm rằng sương mù đã tan. Gương mặt người thuyền viên vừa hoảng hốt vừa khó xử, dường như vừa trải qua chuyện gì đó ghê gớm lắm.
Kull chẳng buồn đoán, vừa được cho phép liền lách người vọt ra ngoài. Dù đối phương có cố giấu giếm thế nào, một chuyên gia như cậu vẫn có thể tìm ra vài manh mối.
Vài giờ trôi qua. Kull thậm chí bỏ cả bữa trưa với lý do kệch cỡm là đau bụng, chỉ để dành thêm thời gian dạo quanh trên tàu.
Tiếc thay, cậu không tìm thấy chút manh mối nào. Mọi thứ cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả, mà nói nôm na thì, đó chính là manh mối lớn nhất.
– Tìm gì thế?
Nghe giọng nói vang lên sau lưng, Kull giật bắn mình, rồi nhận ra đó chỉ là gã đồng đội ngu ngốc đáng ghét của mình. Nếu không lo ngại tùy tiện vận dụng kỹ năng chủ đạo sẽ gây chú ý, thì còn lâu gã mới hù được cậu như vậy.
– Đi dạo! Chỉ là đi dạo thôi.
Kull đáp.
Darmil thấy bộ dạng hốt hoảng cùng gương mặt tái mét của Kull thì cười hề hề, trông hả dạ lắm. Xong, gã bảo:
– Tôi mới nói chuyện với vị thương nhân… ừm, ông ta tên Lapus thì phải.
Kull cố trấn tĩnh trái tim bé nhỏ vừa suýt bị bóp nát, một bên lắng nghe, hơi ra vẻ nghi hoặc.
– Ông ta có hỏi mục đích của cậu trên tàu là gì.
– Hả?!
Kull thốt lên. Cậu biết mình rất khó có thể qua mặt đối phương hoàn toàn, nhưng nghe được lời này vẫn không khỏi thấp thỏm một phen.
– À, đó không phải là ý chính.
“Đó mới là ý chính!” Kull gần như gào lên trong lòng. Vậy nhưng ngoài mặt, cậu chỉ có thể cố tỏ ra bình tĩnh, chờ đối phương nói tiếp.
– Ông ta thừa nhận… ừm, không đúng, là xác thực những câu chuyện mà vị thuật sư kia đã kể. Tất cả đều là sự thật.
Kull ngẩn người ra, mặc cho Darmil tiếp tục thao thao bất tuyệt về cuộc nói chuyện giữa gã và vị thương nhân. Chờ đến khi gã dừng lại lấy hơi, cậu mới chen vào được một câu:
– Cậu… cứ thế hỏi thẳng ông ta ư?
– Ừ thì… không nên làm vậy à?
Darmil hơi nghiêng đầu, vẻ không hiểu vấn đề ở đây là gì.
Vấn đề không hẳn nằm ở việc nên hay không nên làm vậy, mà là việc một người lại có thể nghĩ đến chuyện hỏi trực tiếp trong tình cảnh hiện tại, thật sự phi thường. Mạch suy nghĩ của gã đấu sĩ này hoàn toàn không thể nắm bắt nổi, cũng chẳng hiểu sao đội trưởng Turan lại có thể quản lý được gã.
Kull đành chịu thua, từ bỏ ý định tìm hiểu, mặc kệ mọi mối nguy hiểm liên quan. Giờ cậu chỉ muốn nghe cho hết nội dung cuộc nói chuyện khó tin giữa đồng đội mình và vị thương nhân kia mà thôi.
Vị thương nhân tên Lapus là chủ nhân con tàu, đồng thời là chủ của hòn đảo được nhắc đến trong câu chuyện. Hòn đảo là có thật, mọi lời kể về nó đều không hề nói quá. Dường như để tăng thêm độ tin cậy, ông ta còn ngỏ lời mời Darmil đến đảo chơi.
Chỉ mời mỗi Darmil, không mời thêm bất kỳ ai khác. Kull có thể nghe ra ẩn ý đó từ lời kể của đồng đội mình. Ngẫm kỹ, có lẽ đối phương biết về Darmil và gia tộc Altoris, nên phản ứng và thái độ như vậy chẳng có gì bất thường cả.
Trở lại chuyện chính, Lapus khẳng định sẽ đưa cả nhóm đến lục địa phía Tây an toàn, nên mọi người đừng lo lắng. Việc này chỉ đơn giản là thuận đường, nếu gặp người khác, ông ta vẫn sẽ làm như vậy.
– “Xin đừng nghĩ tôi là kẻ xấu.” Ông ấy bảo.
Darmil kết thúc lời kể của mình.
Kull hít sâu một hơi. Có lẽ cậu đã nghĩ quá nhiều và đa nghi. Nghề tình báo chuyên nghiệp là một chuyện, nhưng phản ứng thái quá sẽ chỉ khiến mọi chuyện càng tệ hơn. Cậu thậm chí dường như đã quên mất rằng bản thân cần phải đến được lục địa phía Tây, tìm cách hội họp cùng Turan. Đó mới là điều phải được ưu tiên hơn hết thảy.
Dần dà, tâm trí Kull trở nên tỉnh táo hơn, bản thân cậu cũng thả lỏng. Cảm giác làm chủ bản thân trở về.
– Cậu nói đúng.
Kull nhận định.
Darmil nghe xong thì nhướn mày, nghĩ mãi mà chẳng hiểu sao mình lại được khen, khi chỉ đơn giản là kể lại cuộc nói chuyện giữa hai người.
Sau đó, nhờ Darmil, Kull tìm được cơ hội gặp mặt vị thương nhân.
Người đàn ông sở hữu mái tóc vàng kim và chòm râu dài hai tấc, mặc trên người lớp áo bông dày màu đỏ, với đầy vật trang trí bằng kim loại và đá quý cực kỳ hào nhoáng.
Kull giữ thái độ khiêm tốn, trước tiên bày tỏ lòng biết ơn, kế đến là tạ lỗi vì những hành động không thích đáng trước đó.
Lapus lắc đầu, yêu cầu Kull đừng để ý, cũng đừng nhắc đến chuyện ơn nghĩa này. Được giúp đỡ Darmil là niềm vinh hạnh của ông ta.
Chính là Darmil, không ai khác.
Nghe thế, Kull bèn uyển chuyển xin phép về phòng nghỉ ngơi. Đối phương đã thể hiện rõ tâm ý và mục đích.
– Thế nào rồi?
Athenia hỏi. Mặc dù Kull đã đề nghị cô nàng chủ động tìm gặp vị thương nhân để tự mình đánh giá, nhưng nàng một mực từ chối.
Phản ứng của Athenia cho tới giờ hoàn toàn dựa trên cảm giác của một du hành giả dày dặn kinh nghiệm, và đồng thời là của một đội trưởng luôn hết lòng suy nghĩ cho thành viên nhóm. Dù sao thì, hành động quá quắc là điều nàng không thể nào làm được.
– Tôi đã bảo rồi. Đối phương chỉ tiện đường mang theo chúng ta. Một khi tới được lục địa phía Tây, chúng ta và ông ấy sẽ chẳng còn liên quan nữa.
Kull nói, hơi tỏ vẻ khó chịu khi cứ bị gặng hỏi.
– Chuyện đó tôi biết! – Athenia cất cao giọng. – Cái tôi quan tâm là con tàu và hòn đảo! Chúng có thật không?
– Theo lời ông ta thì… đúng. Nhưng cô tin lời nói một phía sao? Hay cô định tự mình điều tra?
– Tôi không có ý đó. Chỉ là… chúng ta cần đảm bảo an toàn.
Athenia vội giải thích.
Kull biết động cơ của Athenia là hợp tình hợp lý, nhưng nàng cũng nên biết nhìn nhận tình hình mà hành động. Nói rằng ở yên một chỗ không thèm hành động thì có phần vô dụng, chẳng khác gì chịu chết; tuy nhiên ngược lại cũng chẳng khá hơn gì.
Thảm hại. Kull cảm nhận rõ tình cảnh đó của bản thân. Nếu là đội trưởng, cậu ắt hẳn đã có giải pháp vẹn toàn rồi.
– Sao chúng ta vẫn còn nói về chuyện này vậy?
Darmil thốt lên, thể hiện sự bất mãn. Đối phương cứu giúp, cho chỗ ăn chỗ nghỉ, đối xử với chúng ta không hề có chút thất trách nào. Vậy mà giờ mọi người lại đi nghi ngờ lòng tốt đáng kính đó, gã khó lòng nhịn nổi.
Đối mặt với nghi vấn c���a Darmil, Kull và Athenia chỉ có thể tạm thời bỏ qua chuyện này. Từ giờ cho tới khi con tàu đến được lục địa phía Tây vẫn còn mất ít nhất hai ba ngày nữa. Cảnh giác thì cứ tiếp tục cảnh giác, nhưng cá nằm trong chậu thì có giãy giụa cũng chẳng giúp được gì hơn đâu.
Tối đến, Darmil được vị thương nhân mời dùng bữa riêng. Darmil có lẽ vì xích mích lúc chiều nên cũng chẳng hề nhắc gì tới mấy thành viên khác trong nhóm, cứ thế đi đến chỗ hẹn.
Kull thở dài một hơi, rời khỏi phòng, tự tìm một góc khuất bên mạn tàu. Gió biển đêm lạnh ngắt, chẳng thua gì cái lạnh trên núi tuyết, khiến cậu phải rùng mình mấy đợt.
– Lạnh dễ sợ.
Giọng nói có phần êm tai vang lên, kèm theo đó là tiếng rít ai oán khe khẽ. Kull đã sớm nhận ra đối phương: đó là cô nàng vũ công khó tính Shelah.
Cậu vừa định hỏi lý do đối phương xuất hiện, nghĩ lại rồi thôi, mặc kệ. Cơ bản là cậu đang chán chường, chẳng muốn làm gì.
Thế nhưng Shelah đã tìm đến đây thì tất nhiên có lý do, và sẽ chẳng chịu để yên cho Kull.
– Này! Tại sao Darmil và cậu lại chẳng thể hòa thuận với nhau được vậy? Cả… Athenia nữa.
Nghe giọng điệu này, có lẽ nàng đã chẳng tìm được câu trả lời mình muốn từ hai người kia, nên mới chạy đến chỗ Kull. Sau cùng, cậu vẫn là người thừa.
Ngẫm kỹ lại, quả không sai. Từ xưa đến giờ luôn như vậy, từ xa xưa lắm, từ khi Kull còn chưa sinh ra kia, vốn đã chẳng có ai cần cậu rồi.
Cha là một tên quý tộc tồi tệ. Mẹ là nô lệ bị bắt, nhiều lần muốn giết quách chính mình cùng với cái thai nhưng không thể, hoặc không dám.
Vừa sinh ra đã bị vứt bỏ, cũng chẳng biết may mắn hay xui xẻo mà lại được một đám người nhận nuôi, để dùng cậu làm đứa trẻ đáng thương hòng xin tiền và bán đồ với giá đắt gấp nhiều lần.
Được vài năm thì hội nhóm của đám người ấy bị lật đổ, mọi thứ tan vỡ. Kull và mấy người bạn của mình cứ thế được hội Zalt lôi về huấn luyện và nuôi nấng, cho phù hợp với thân phận sát thủ tương lai.
Kull có năng lực, tiếc là so ra vẫn thuộc hạng kém, nên không được xem trọng. Còn may mắn khi ấy Đại Thánh Thế còn chưa tới, nên cậu cùng những người bạn, bao gồm cả Hein, vẫn sống tương đối tốt.
Đại Thánh Thế như giáng một đòn chí mạng, khiến Kull trở thành một kẻ thừa thãi chân chính, không cách nào phủ nhận được. Càng khiến cậu tuyệt vọng hơn là các bạn của mình cứ thế lần lượt bỏ rơi cậu.
Thứ rác rưởi. Vẫn luôn là như vậy.
Thậm chí hiện tại khi đã đột phá Nihr, trở thành du hành giả Thần cấp 15, cảm giác về sự tồn tại của bản thân Kull vẫn chưa hề tốt hơn. Có chăng là giờ cậu có thứ đốc thúc mình tiến lên, và dường như cũng có đủ năng lực để làm điều ấy.
Không thể từ bỏ được.
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free.