Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 72: Món Quà Từ Heathier

Turan không quay về nhà trọ ngay mà giả vờ vô tình gặp Darmil. Vừa thấy cậu, Darmil đã lên tiếng gọi:

– A, Turan! Trùng hợp thế!

– Phải, thật trùng hợp.

Turan cười đáp lại. Cậu tất nhiên không tiết lộ việc mình đã theo dõi Darmil bấy lâu nay, nhưng việc để thành viên trong đội phải tự tìm chỗ nghỉ riêng hôm nay thì không phù hợp chút nào. Dù sao thì cũng tiện đường.

– Về nhà trọ cùng tôi chứ? – Turan cất tiếng hỏi.

– Được. – Darmil đáp ngay – May là gặp cậu. Tôi đang phân vân không biết tối nay sẽ nghỉ lại đâu.

– Cuộc hẹn thế nào?

– Không tệ. Chỉ là không hiểu sao Phalsia lại đột ngột bỏ đi nhanh như vậy.

– Ha ha. Chắc là chán cậu rồi.

– Không thể nào! – Darmil phủ định ngay, nhưng vẻ mặt cậu ta cũng rất nhanh chóng xìu xuống – Mà cũng có thể…

“Cậu ta vậy mà tin thật.” Turan nghĩ thầm. Nó không ngờ Darmil lại dễ bị lung lay đến thế, dù rõ ràng lời cậu nói chỉ là đùa.

Nhà trọ mà Turan chọn lần này nằm gần quảng trường trung tâm của thành Tailor. Hầu hết các hoạt động chính của thành phố đều tập trung tại đây, từ lễ hội, cuộc thi cho đến các cuộc diễu binh. Nếu không nhầm thì Giải đấu Harenthrum, sẽ diễn ra trong tám ngày nữa, cũng được tổ chức tại một tòa nhà gần đây.

Thành Tailor luôn nổi tiếng khắp vương quốc Enria về sự trù phú. Nơi đây là điểm hội tụ của rất nhiều cư dân từ các vùng khắp cả nước. Thành phố hấp dẫn như vậy là nhờ vị trí địa lý đắc địa, nơi mọi tuyến đường giao thương trọng yếu đều đi qua. Hai tuyến đường quan trọng nhất là dẫn đến thành phố cảng Hamus ở phía nam và dẫn đến thành Kyrult – thành cuối cùng của Enria ở phía đông, trước khi tiến vào biên giới phân chia lãnh thổ với vương quốc Danlion.

Chiều, sau khi sắp xếp chỗ trọ xong thì Turan cùng Darmil tìm đến một quán nước gần đó để thư giãn một chút. Dù đối với Turan, đây không hẳn là thư giãn, mà là một việc cần làm.

Cả hai vừa gọi nước xong, chẳng bao lâu sau đã có một tiếng gọi vang lên:

– Darmil?! Không ngờ lại gặp cậu ở đây!

Turan quay sang, không ngoài dự đoán của cậu, người đến tìm quả nhiên là Pongru, Heathier cũng đi ngay bên cạnh.

Pongru thì Turan không biết rõ nhưng Heathier thì đã theo dõi cậu và Darmil từ nhà hàng kiểu Schwire. Có vẻ như ông ta và Phalsia đã có thỏa thuận gì đó với nhau nên mới lại xuất hiện trùng hợp đến vậy. Việc Pongru cùng đến đây chắc hẳn là do Heathier đưa theo để tạo cớ tiếp cận Darmil.

– Pongru! – Darmil ngạc nhiên thốt lên – Chúng ta quả là có duyên nha!

– Ha ha. Thật sự là vậy. Tôi xin phép ngồi cùng nhé.

Pongru cười bảo, rồi chẳng cần đợi đối phương đồng ý mà liền ngồi xuống ghế cạnh Darmil. Heathier không nói gì, chỉ liếc nhìn Turan đầy thăm dò một chút rồi cũng ngồi vào cùng bàn.

Darmil là cậu ấm của nhà Altoris, nhưng vì đã bị đuổi khỏi nhà, thân phận đó không còn mang lại lợi ích gì cho Turan nữa. Ít nhất thì cậu đã chấp nhận điều đó, cho đến khi Heathier và Phalsia xuất hiện. Mặc dù Turan vẫn chưa xác định rõ ý định thực sự của hai người này nhưng chắc chắn những lợi ích có thể moi được từ họ sẽ không hề nhỏ. “Xem ra phải tận dụng thật tốt chỗ này.”

– Thật sự là trùng hợp nhỉ, Heathier.

Turan cất tiếng, mỉm cười, đưa ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Heathier. Cậu muốn nhấn mạnh cho ông ta biết rằng mọi hành động của ông ấy đều không nằm ngoài dự đoán của mình, và ông ta cần phải cư xử cho phù hợp.

Heathier không đáp lại mà chỉ khẽ nhíu mày, rồi chuyển mắt sang Darmil, hỏi:

– Thế tổ đội của cậu đã có kế hoạch gì cho giải đấu sắp tới chưa?

Câu hỏi rõ ràng cần được Turan, với tư cách đội trưởng, trả lời, thế nhưng Heathier lại hỏi một cách mơ hồ. Turan nhếch mép cười. Chiêu trò của Heathier quá rẻ mạt. Đến giờ ông ta vẫn hy vọng Darmil có thể giúp mình chiếm thế thượng phong.

– Chuyện đó thì… Turan, cậu nghĩ thế nào rồi?

Darmil cất tiếng. Cậu ta chỉ tự tin rằng mình có thể đạt đến Thần cấp 3 vào tuần tới để kịp tham gia giải đấu, còn mọi thứ khác như đăng ký hay lịch trình thì cậu ta hoàn toàn mù tịt. Turan cũng không mong đợi gì hơn, bèn đáp:

– Nếu không có gì gây cản trở thì sau khi quay về thành Yeit, chúng ta vẫn có đủ thời gian trở lại đây để tham gia giải đấu.

– Tuyệt. – Darmil nói lớn, quay sang Heathier – Là thế đấy.

Heathier mặt nghệch ra một lúc trước lời nói và vẻ quả quyết của Darmil. Thông tin mà Turan vừa cung cấp rõ ràng là quá ít, không đủ để Heathier nắm bắt bất kỳ kế hoạch nào của đội. Nhưng Turan muốn Heathier phải nghe và chú ý một điều: Darmil đến từ thành Yeit. Một chi tiết nhỏ nhưng đủ để xác nhận nghi ngờ của ông ta, mặc dù có thể ông ta đã biết chắc chắn về thông tin đó rồi.

– Darmil, bây giờ Thần cấp của cậu là bao nhiêu? – Heathier hỏi.

Một câu hỏi không nằm ngoài dự đoán của Turan. Thông tin về Thần cấp của con trai út nhà Altoris, Nihr, tuy không phổ biến nhưng chỉ cần chịu khó nghe ngóng là có thể biết được. Tất nhiên là Nihr vẫn có thể tham gia giải đấu Harenthrum, nhưng để đối đầu với những đối thủ cấp cao thì cực kỳ khó khăn, nếu không muốn nói thẳng là hoàn toàn không có cơ hội.

– Ha ha. Bí mật!

Darmil cười đáp, vẻ tự tin hiện rõ trên khuôn mặt và giọng điệu tự tin không chút tì vết của cậu. Đây là chiêu mà Turan đã chỉ cho cậu dùng mỗi khi bị hỏi về Thần cấp.

Heathier nhăn mặt. Ông ta hẳn không ngờ lại nhận được câu trả lời đầy tự tin và thoải mái như vậy. Thế nên, Heathier đành bỏ qua chuyện thăm dò vô ích này. Dù sao thì việc gặng hỏi về Thần cấp hay năng lực của một Du hành giả khác mà không có lý do chính đáng là cực kỳ bất lịch sự, thậm chí lố bịch.

– Tôi thì đã Thần cấp 6 rồi nhé!

Pongru không đợi ai hỏi cũng tự khai, và vênh mặt lên vẻ tự hào lắm. Trẻ như cậu ta mà đã đạt Thần cấp 6 thì cũng thuộc hàng khá trong số các Du hành giả trẻ. Thế nhưng điều đó không gây chút ngạc nhiên nào cho Turan hay cả Darmil. Turan quen biết một chàng trai trẻ có Thần cấp cao gấp ba lần Pongru; còn Darmil đã quen sống trong một gia đình mà ai nấy đều có Thần cấp cao.

Pongru không thấy vẻ ngưỡng mộ của mọi người thì mặt xịu xuống, đành đổi chủ đề:

– Chưa kể đến Giải đấu Harenthrum, sắp tới ở thành Carne còn có một sự kiện hấp dẫn không kém, hai cậu đã biết chưa?

– Là sự kiện Appaprithietra, phải không?

Turan cất tiếng. Cậu vốn định sẽ nhắc tới chuyện này sau, nhưng nếu Pongru đã chủ động đề cập thì càng hay để bàn luận.

– Phải phải. Là nó. Đây là sự kiện dành cho các đội có thành viên tối đa Thần cấp 5. Dù không tham gia được, đến xem và tận hưởng không khí sự kiện cũng không tồi.

Tiếc thay, đội của Turan không chỉ đến xem, mà còn định tham gia. Đến lúc đó chắc Pongru sẽ rất kinh ngạc khi thấy đội của cậu tranh tài cùng các đội khác.

– Ha ha. – Darmil cười lớn – Tất nhiên phải đến. Đội của bọn tôi cũng đã có kế hoạch cho chuyện đó rồi.

– Đến lúc đó còn có bất ngờ cho hai người.

Turan mập mờ bảo, ánh mắt khẽ lướt qua Heathier. Heathier không phải kẻ ngốc, ông ta hắng giọng, nói:

– Thật ra thì tôi có thứ này muốn đưa cho cậu, Darmil.

Heathier lấy ra một chiếc hộp gỗ đặt lên bàn, đẩy nó về phía Darmil. Darmil hơi ngạc nhiên nhưng cũng nhận lấy chiếc hộp. Cậu ta mở ra xem, nhíu mày khó hiểu, rồi hỏi:

– Những thứ này là gì?

Câu hỏi của Darmil dường như là thứ mà Heathier cố tránh né, Heathier chỉ đành nhìn Turan mà đáp:

– Tôi tin là cậu Turan đây biết cách dùng chúng.

Darmil không chút nghi ngờ, đưa ngay chiếc hộp cho Turan xem.

Bên trong là bốn viên đá to chừng ba đến bốn phân và có màu khác nhau: đỏ, xanh lam, xanh lục và tím. Nếu Turan không nhầm thì đây là ngọc thô, chứa đựng những nguồn năng lượng cùng khả năng đặc biệt. Thế nhưng chỉ nhìn vào thì không thể biết chúng có thể làm được gì mà cần được giám định, sau đó gia công, chế tạo hoặc khảm vào các vật phẩm khác để phát huy khả năng của chúng.

Turan cười nhếch mép. Giám định đối với cậu thì quả là một công việc không thể phù hợp hơn. Việc sử dụng kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên người khác có thể gây nghi ngờ vì phản ứng bất ngờ, nhưng dùng lên những viên ngọc này thì chắc chắn không thành vấn đề.

Không chần chừ thêm chút nào, Turan làm ra vẻ nghĩ ngợi rồi cứ thế mà kích hoạt kỹ năng chủ đạo của mình. Hàng đống thông tin hỗn loạn ập vào đầu, nhưng chừng này thì chỉ khiến nó hơi khó chịu mà thôi. Chẳng mấy chốc, Turan đã xử lý xong xuôi thông tin về bốn viên ngọc.

“Ngọc khí huyết. Lớp: Ngọc. Loại: Thô. Cấp: 5. Phẩm chất: Tinh anh. Độ hiếm: Hiếm. Mô tả: Loại ngọc quý dùng để chế tác và khảm giúp tăng khí huyết. Chi tiết: + Tăng đến 10000 bậc huyết khí khi sử dụng.”

“Ngọc hồi phục. Lớp: Ngọc. Loại: Thô. Cấp: 5. Phẩm chất: Tinh anh. Độ hiếm: Hiếm. Mô tả: Loại ngọc quý dùng để chế tác và khảm giúp tăng khả năng hồi phục khí huyết. Chi tiết: + Tăng đến 10 bậc hồi phục khí huyết khi sử dụng.”

“Ngọc ma năng. Lớp: Ngọc. Loại: Thô. Cấp: 5. Phẩm chất: Tinh anh. Độ hiếm: Hiếm. Mô tả: Loại ngọc quý dùng để chế tác và khảm giúp tăng ma năng. Chi tiết: + Tăng đến 1000 bậc ma năng khi sử dụng.”

“Ngọc cường hóa. Lớp: Ngọc. Loại: Thô. Cấp: 5. Phẩm chất: Tinh anh. Độ hiếm: Hiếm. Mô tả: Loại ngọc quý dùng để ch�� tác và khảm giúp tăng cường hiệu quả vật phẩm. Chi tiết: + Tăng đến 10% hiệu quả vật phẩm.”

Turan có chút ngạc nhiên, và vui mừng. Cả bốn viên ngọc này dù còn thô nhưng đều là hàng cực phẩm. Không tính đến việc sử dụng chúng mang đến hiệu quả như thế nào, chỉ riêng giá cả thì mỗi viên cũng phải vào tầm từ mười mấy đến hai mươi nghìn xen. Giá trị của chúng vượt xa phần thưởng của nhiệm vụ mà bà Lylat giao cho, thậm chí còn vượt xa cả đống ngọc lam bảo mà Wyndur đưa cho nó lần trước.

“Làm con nhà quyền quý thật tốt.” Turan nói thầm. Nếu biết thân phận của Darmil có thể trở thành cục nam châm hút tiền như thế này thì nó đã chẳng phải cắm đầu vào mấy nhiệm vụ lặt vặt như của bà Lylat làm gì.

“Mà thôi, cũng chẳng thể ỷ lại mãi vào cậu ta được.”

– Món quà thật quý giá nha. – Turan cất tiếng – Đội của chúng tôi rất cảm ơn thiện ý của ông, Heathier.

Darmil thấy vẻ hài lòng của Turan thì hiểu rằng bốn viên ngọc kia hẳn là đồ tốt, bèn nói:

– Cảm ơn ông, Heathier. Tôi có thể làm gì để đáp lại đây?

– Ha ha, mấy món đồ này có đáng là bao. Người với người, đặc biệt là những Du hành giả như chúng ta, giúp đỡ nhau là lẽ thường tình.

Heathier cười đáp, với dáng vẻ và thái độ khác hẳn lúc trước. Ông ta đang vui ra mặt vì thấy rằng món quà kết giao của mình được đội của Darmil chấp nhận. Turan không biết nhà Altoris có xem trọng món quà này hay có biết đến thiện ý của Heathier không, nhưng với riêng cậu, những viên ngọc này có thể làm được rất nhiều việc. Dù sao thì mối quan hệ của Heathier với nhà Altoris không phải điều Turan quan tâm.

– Như thế không được. – Turan vội bảo – Có qua thì phải có lại. Vật chất thì chúng tôi không có, nhưng hành động thì không thể thiếu.

Heathier nghe vậy, như bắt được đúng mạch, liền nói:

– Đã vậy, sau này có việc cần giúp, mong các cậu chiếu cố.

– Ha ha! – Darmil cười lớn – Ông cùng Pongru yên tâm. Du hành giả giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm mà. Ha ha!

Hai bên nói thêm vài câu khách sáo, rồi Heathier cũng cáo từ với lý do có việc cần xử lý. Pongru muốn ở thêm chút nữa để khoe khoang thêm với Darmil về sức mạnh "một kiếm hạ một quái" của mình nhưng đã bị Heathier lôi đi theo.

Lần gặp mặt này của Turan quả là một quyết định sáng suốt. Cậu chỉ cần khéo léo gợi mở một chút cho Heathier là đã kiếm được bốn viên ngọc quý. Hiện tại thì Turan không quá cần tiền để phải bán chúng ngay nên cậu định sẽ hỏi ý Yeatra thử xem sao. Đây có thể là cơ hội quý giá để Yeatra chế tác một tấm bùa phẩm chất ‘Anh hùng’ chuẩn bị cho lần thăng cấp của cô ấy.

Mọi nội dung trong bản chuyển ngữ này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free