(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 80: Nô Lệ Thần Cấp 6
Buổi đấu giá tiếp tục với một nam yêu tinh có mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh dương. Anh ta nhìn xuống đám đông bên dưới với ánh mắt căm phẫn tột độ, dường như muốn ăn tươi nuốt sống từng kẻ một.
– Đây là một yêu tinh tộc đến từ rừng Cultiven. Yêu tinh nổi tiếng ngạo mạn và tự tôn, dĩ nhiên rất khó sai bảo, đặc biệt là với kẻ đạt Thần cấp 5 như tên này. Nhưng các vị yên tâm, nô lệ của chúng tôi luôn được đảm bảo tuân lệnh.
Như để chứng minh lời nói của mình, người chủ trì cầm lấy một thiết bị nhỏ vừa vặn trong lòng bàn tay rồi ấn vào một trong hai nút. Ngay lập tức, người nô lệ yêu tinh liền co giật kịch liệt, cả thân thể ngã vật xuống sàn sân khấu, run rẩy bần bật một lúc rồi mới ngừng lại.
Anh ta vẫn còn tỉnh táo, nhưng rõ ràng ánh mắt căm hận đã biến mất, chỉ còn lại nỗi thống khổ tột cùng.
Thiết bị người chủ trì đang cầm trên tay chẳng hề xa lạ với bất kỳ ai sở hữu nô lệ. Hai nút bấm trên đó, một nút dùng để kích hoạt luồng điện chạy qua cơ thể nô lệ, đủ sức khiến cả một kẻ khỏe mạnh nhất cũng lập tức mất đi khả năng chống cự; nút còn lại, màu đỏ, có tác dụng kết liễu mạng sống. Kẻ nô lệ dù chết đi rồi tái sinh, vẫn phải tiếp tục kiếp sống nô lệ của mình, nên chẳng ai muốn chịu chết một cách vô nghĩa cả.
Mà chủ nô thì chẳng hề bận tâm khi thấy nô lệ của mình cứ thế chết đi sống lại, thậm chí có kẻ còn lấy điều đó làm thú vui bệnh hoạn.
Người chủ trì nhìn thấy phản ứng của yêu tinh trên sân khấu thì mỉm cười mãn nguyện, cất tiếng hô lớn:
– Giá khởi điểm một trăm nghìn xen!
– Một trăm mười nghìn!
– Một trăm hai mươi nghìn!
– Một trăm ba mươi!
Giá tiền được nâng lên nhanh chóng, nhanh hơn cả phiên đấu giá người chó đầu tiên. Yêu tinh là chủng tộc rất hiếm, và càng hiếm hơn khi có thể bắt làm nô lệ. Một yêu tinh đạt Thần cấp 5 thì quả là một sức hút khó chối từ.
– Hai trăm ba mươi nghìn xen.
Là tiếng của cô gái số 3, vừa nâng giá lên ba mươi nghìn xen. Nhưng lần này kẻ có hứng thú với nô lệ yêu tinh không chỉ mình cô ta.
– Hai trăm bốn mươi nghìn.
Giọng nam trong trẻo vang lên. Nếu Turan không nhầm thì đó là từ người số 1.
– Hai trăm năm mươi nghìn.
Giọng cô gái lộ rõ vẻ bực tức, hiển nhiên không hài lòng khi có người tranh giành.
– Hai trăm năm mươi lăm nghìn.
– Hai trăm sáu mươi nghìn.
– Hai trăm sáu mươi lăm nghìn.
Một tiếng cười khẩy vang lên, không lớn, nhưng đủ để những ai tập trung đều có thể nghe thấy, và tất nhiên cô gái số 3 đã không bỏ lỡ âm thanh ấy.
– Hai trăm tám mươi nghìn!
– Nhường cho cô vậy.
Hai trăm tám mươi nghìn xen là một khoản tiền rất lớn cho một nô lệ Thần cấp 5, cho dù đó là yêu tinh đi chăng nữa. Thế nhưng cô gái số 3 chẳng hề tỏ ra ngại ngần khi chi ra số tiền đó. Nếu người số 1 tiếp tục nâng giá, rất có thể cô ta vẫn sẽ trả giá cao hơn nữa.
Sau lời của người số 1 thì không ai hô giá nữa. Nhanh chóng sau đó, người chủ trì cũng tuyên bố cô gái số 3 đã đấu giá thành công.
Nô lệ thứ bảy và thứ tám cũng là hai nam yêu tinh, với Thần cấp lần lượt là 3 và 4. Cả hai nô lệ này cũng đều được cô gái số 3 mua được với cái giá không hề thấp, vì lại bị người số 1 nâng giá. Turan lờ mờ đoán rằng hai người này có quen biết nhau, nếu không thì chẳng thể hành động lộ liễu đến mức đó.
Ở buổi đấu giá này, bảy trên tám nô lệ đã được cô gái số 3 mua về, với tổng số tiền vượt quá một triệu. Để có thể chi số tiền lớn như vậy chỉ cho vài nô lệ, tài lực của cô ta hoàn toàn có thể sánh ngang với một quý tộc sở hữu cả một tòa thành.
Nô lệ thứ chín là một nữ yêu tinh, có Thần cấp là 2. Lần này thì cô gái số 3 không đấu giá được mà bị người số 4 giành mất. Ông ta đưa ra mức giá hai trăm nghìn xen cho nô lệ này, rõ ràng là một cái giá quá lớn cho một nô lệ mới đạt Thần cấp 2. Chỉ kẻ ngốc mới dám tranh giành với ông ta.
– Giờ thì món hàng mà các vị chờ mong đã đến. Là món hàng cuối cùng của buổi đấu giá ngày hôm nay!
Người chủ trì cất giọng dõng dạc. Ngay sau đó thì một nam nhân người thú tộc sói, với mái tóc màu nâu, được dẫn lên. Anh ta có cơ bắp săn chắc nhưng dáng người không quá to lớn hay vạm vỡ như những người thú khác đã được đấu giá, thậm chí trông có phần yếu đuối, không hề giống một món hàng có thể được giữ lại cuối cùng của buổi đấu giá.
Thế nhưng lời giới thiệu tiếp theo của người chủ trì đã hoàn toàn khẳng định giá trị vượt trội của nô lệ người thú này.
– Người sói vùng Vanehel thưa quý vị. Đừng vội đánh giá anh ta qua vẻ ngoài, nhất là trong thời đại mà Thần cấp mới là thước đo quan trọng nhất này. Là Thần cấp 6. Vâng, không hề nhầm lẫn, chính là Thần cấp 6!
Turan nhăn mày, không phải vì ngạc nhiên, mà là nghi hoặc. Nó không thể tin rằng một nô lệ Thần cấp 6 lại có thể được mang ra đấu giá. Một du hành giả đột phá được giới hạn Thần cấp 5 không phải là kẻ mà vài Thần cấp 5 có thể sánh bằng, đặc biệt là khi kẻ đó lại là một nô lệ.
Việc tấn thăng cảnh giới cho nô lệ thường không được chủ nô chú ý tới, chủ yếu là vì tốn kém không ít chi phí bồi dưỡng, và một phần khác là vì họ không muốn nô lệ của mình trở nên quá mạnh mẽ. Mặt khác, một du hành giả đã đạt Thần cấp 6 không dễ bị bắt làm nô lệ, và càng có rất ít lý do để phải bán thân.
Thế nên việc có một nô lệ Thần cấp 6 là điều rất khó tin.
Việc giữ mối nghi hoặc trong lòng không phải là phong cách của Turan, nhất là khi nó có thể giải quyết ngay tại chỗ. Không chần chừ thêm chút nào, kỹ năng ‘Thông hiểu’ liền được nó kích hoạt lên nam người thú kia.
“Họ và tên: Tahman Wanm. Tuổi: 20. Thần cấp: 6. Tiến trình: 341 (13%). Yêu cầu tiến trình: Không có. Thuộc tính chính: + Sức mạnh: 41 [+20] bậc. + Thể lực: 43 [+10] bậc. + Nhanh nhẹn: 37 bậc. + Khéo léo: 12 bậc.
+ Trí tuệ: 11 bậc. + Minh mẫn: 8 bậc. Thuộc tính phụ: + Cảm ngộ: 16 bậc. + Phản xạ: 25 bậc. + Cảm giác: 34 bậc. Thông số: + Khí huyết: 974 002 bậc. + Nguyên khí: 68 875 bậc. Điểm thuộc tính còn lại: 0 bậc.”
Là thật. Nô lệ người thú này quả thực là một du hành giả Thần cấp 6 chính hiệu, và các thuộc tính của anh ta cũng cực kỳ cao. Một người như anh ta đã có thể được coi là kẻ mạnh, thật khó hiểu vì lý do gì anh ta lại trở thành nô lệ.
– Giá khởi điểm là hai trăm nghìn xen!
Người chủ trì hô lớn, ngay sau đó là hàng loạt tiếng hô nâng giá vang lên. Không ai muốn bỏ qua một nô lệ có Thần cấp cao đến thế này.
– Hai trăm mười nghìn xen!
– Hai trăm hai mươi nghìn!
– Ba trăm nghìn xen. Anh ta phải là của tôi.
Cô gái số 3 hô lớn, vẻ háo hức khi gặp được một nô lệ sở hữu sức mạnh lớn hiện rõ trong giọng điệu.
– Như thế có hơi ít. Ba trăm hai mươi nghìn xen.
Là tiếng của người số 1. Hắn ta lần này không có vẻ gì là muốn đẩy giá như hai lần trước mà thực sự muốn mua về nô lệ này.
– Ba trăm ba mươi nghìn xen.
– Ba trăm bốn mươi nghìn.
– Hai vị không cần dây dưa dài dòng như thế. Bốn trăm nghìn xen.
Việc nâng giá lên thẳng sáu mươi nghìn ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Rất nhanh Turan có thể nhận ra người hô giá là một người đàn ông tóc bạc mang số 2.
Người số 1 và cô gái số 3 khựng lại một chút, vẻ chần chừ. Số tiền bốn trăm nghìn xen rõ ràng rất lớn, trong khi đây chỉ là người thú, chứ không phải yêu tinh. Nếu chịu khó bồi dưỡng một người thú Thần cấp 5 thì vẫn có thể tạo ra được một cá thể tương tự.
– Bốn – bốn trăm mười nghìn xen.
Giọng nói có chút ngập ngừng vang lên từ cô gái số 3. Cô ta rõ ràng phải đắn đo rất nhiều mới dám thốt ra mức giá này.
– Bốn trăm hai mươi nghìn.
Người đàn ông số 2 cất giọng điềm tĩnh, như thể việc đấu giá thành công đã nằm trong tay ông ta.
Cô gái số 3 im lặng không nói gì nữa nhưng nét mặt lại lộ vẻ bứt rứt vì không thể mua được thứ mình mong muốn.
– Bốn trăm hai mươi nghìn lần thứ nhất! – người chủ trì hô lớn.
– Bốn trăm ba mươi nghìn!
Là tiếng của cô gái số 3.
– Vẫn còn muốn tranh à. Bốn trăm năm mươi nghìn.
Một tiếng tặc lưỡi khó chịu vang lên. Cô gái số 3 rõ ràng không cam tâm, nhưng lại không hô giá nữa, ngồi khoanh tay, vẻ mặt đầy tức tối.
– Bốn trăm năm mươi nghìn lần thứ nhất!
Người chủ trì hô lên. Lần này thì không có ai cất tiếng nói gì nữa. Hai tiếng hô tiếp theo của ông ta cũng rất nhanh được vang lên, xác nhận người đàn ông số 2 đã đấu giá thành công.
– Chúc mừng quý ông số 2 đã đấu giá được ngưới sói Thần cấp 6.
Nô lệ người thú Thần cấp 6 được đấu giá thành công cũng đánh dấu sự kết thúc của buổi đấu giá ngày hôm nay. Người chủ trì hướng dẫn ba người đã đấu giá thành công đi theo mình để hoàn tất các thủ tục giao dịch, trong khi những người mặc vest xám thì làm nhiệm vụ đưa số khách còn lại rời khỏi.
– Thế nào? Ngài có hứng thú với nô lệ nào không?
Một giọng nói bất chợt vang lên bên cạnh Turan. Nó quay qua thì thấy đó là Tom. Ông ta không biết đã tiến đến bên cạnh nó từ lúc nào.
– Cũng có một chút. – Turan đáp hời hợt.
– Hửm. Là nô lệ thứ mấy? Sao cậu không trực tiếp ra giá?
Turan nhíu mày, cố nhìn xem Tom có đang trêu mình hay không. Nó biết rõ ràng là hầu hết những người đến đây chỉ để làm nền hoặc mua vui, chứ làm sao có đủ tài lực mà đọ với những người ở hai hàng ghế đầu tiên.
– Ha! Tôi biết ngài đang nghĩ gì. – Tom thốt lên khi thấy vẻ nghi ngờ của Turan – Nhưng thế nhưng thực sự thì cũng không phải là không có cơ hội để sở hữu những nô lệ vừa được đấu giá đâu.
Turan không hiểu, cũng chẳng muốn hiểu lời của Tom. Nó dù gì thì ngay từ đầu cũng chẳng có ý định mua nô lệ. “Chẳng lẽ ông ta đang muốn mời chào mình mua một hai nô lệ?”
– Thế giờ ngài có muốn xem qua những món hàng khác không? – Tom nói tiếp – Tôi có thể giới thiệu cho ngài những món hàng không hề kém cạnh buổi đấu giá hôm nay, tại phòng giao dịch.
Turan cũng không tiện từ chối Tom. Ban đầu nó không biết về buổi đấu giá, nếu giờ mà cứ thế rời đi thì khó tránh khỏi bị nghi ngờ. Lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra kiểm tra một chút, thấy vẫn còn hơn hai tiếng nữa mới trời tối, nó đáp:
– Được thôi. Tôi sẽ xem thử một chút.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được sinh ra và phát triển.