Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 89: Không Ổn

Turan trở về nhà trọ khi trời đã sập tối. Nó ghé vào một hàng ăn ven đường, mua sáu chiếc bánh bao chiên mang về lót dạ. Lúc này, Turan thật sự không có thời gian dư dả để ăn một bữa tử tế.

– M-mừng ch-chủ nhân về!

Một giọng nói đầy bối rối vang lên khi Turan mở cửa bước vào phòng. Là Camilier. Nữ người sói lúc này đang đứng trước mặt, ngước đầu nhìn Turan với cái đuôi phía sau vung vẫy qua lại. Nó đoán là cô ta đang vui, dù không rõ vì điều gì.

“Nhưng mà chủ nhân à…?” Turan thầm nghĩ, nhưng rồi lại tặc lưỡi bỏ qua. Có lẽ cô ta đã quen với những kiểu chào đón như thế này.

Turan hé cửa, ngó nghiêng xung quanh xem có ai đáng ngờ không. Nó vô cùng cảnh giác trong tình hình hiện tại. Dù sao thì Camilier cũng là một nô lệ bỏ trốn, và chắc chắn hầu tước Ferrmen sẽ không bỏ qua cho cô ta. Chỉ e là ông ta chưa có đủ thời gian để ráo riết truy tìm cô mà thôi.

Sau khi xác nhận mọi thứ vẫn ổn, Turan liền đóng cửa, khóa lại cẩn thận. Nó quay sang thì thấy nữ người sói đang nhìn chằm chằm vào chiếc túi trong tay mình với đôi mắt mở to tròn đầy mong đợi.

Mùi thức ăn! Với khứu giác nhạy bén của loài sói, Camilier hẳn không thể cưỡng lại mùi bánh bao chiên Turan mang về. Nhưng dù cô ta có thèm đến mức nào đi nữa thì vẫn chỉ đứng im đó, không dám vòi vĩnh hay lên tiếng nói gì. Phận nô lệ có lẽ đã ăn sâu vào tâm trí cô ta rồi.

Turan thấy vậy thì lấy ra một chiếc đĩa, đặt vào đó ba cái bánh bao rồi đưa cho Camilier. Nữ người sói cầm lấy chiếc đĩa nhưng chỉ đứng nhìn chằm chằm hai cái bánh bao trên đó.

– Của cô đó, ăn đi. – Turan cất tiếng, đưa tay xoa nhẹ đầu Camilier như thường lệ – Sau này không cần phải đợi tôi cho phép đâu.

Nữ người sói dường như không mảy may quan tâm đến những gì Turan nói tiếp theo, cô ôm đĩa bánh bao chui tọt vào góc phòng và ăn ngấu nghiến. Cô ta hẳn là rất đói. Dù gì thì từ bữa ăn gần nhất tới giờ cũng đã bảy, tám tiếng đồng hồ rồi.

Turan sắp xếp cho Camilier ở cùng mình để đảm bảo có thể chăm sóc cũng như giữ cô ta khỏi những mối nguy hại xung quanh. Với một người có tinh thần dễ bị tổn thương và không ổn định như vậy, Turan không thể để cô ta ở một mình rồi gây ra chuyện gì loạn. Tình huống xấu nhất là cô ta sẽ bị kẻ có ý đồ xấu lừa đi, và chuyện sau đó tất nhiên là tồi tệ.

Để Camilier ở cùng với Tiffia không phải là một lựa chọn thông minh. Turan gần như không tin tưởng Tiffia có thể chăm sóc cho nô lệ người sói khi ngay cả bản thân cô ta còn chưa lo nổi. Hơn nữa, bây giờ điều nó muốn là Tiffia tập trung vào thử thách Thần thánh mà cô ta phải hoàn thành mới có thể thăng cấp. Mọi thứ có thể khiến cô ta phân tâm lúc này đều nên bị loại bỏ hết.

Và tất nhiên là không thể giao Camilier cho tên thiếu não Darmil được rồi.

Sau khi Turan ăn tới cái bánh bao thứ hai thì nó nhận ra ánh mắt của Camilier lại nhìn chằm chằm về phía mình. Cô ta đã ăn xong phần của mình, và giờ thì đang nhòm ngó tới cả cái bánh của nó.

Thế này thì cũng quá đáng thật.

Nhưng Turan không có cách đối phó với cái nhìn của nữ người sói, đành đưa nốt hai cái bánh cuối cùng của mình cho cô ta. Cái bụng vẫn còn đói của nó thì đành lấp bụng bằng mấy mẩu bánh lương khô rồi.

Ăn uống xong xuôi thì Turan lấy ra từ túi trữ vật quyển sách kỹ năng mà nó đã mua ở khu chợ trung tâm của thành Kyrult. Là quyển sách kỹ năng ‘Sinh lực tràn trề’.

Lần trước, ngay khi vừa có được kỹ năng ‘Thông hiểu’ thì Turan đã thử học từ sách kỹ năng ‘Gọi hồn’ và rõ ràng là có hiệu quả. Mặc dù tiến độ khá chậm nhưng Turan cũng phát hiện ra rằng, ngoài kỹ năng ‘Gọi hồn’ mà quyển sách đem lại, việc học đó còn giúp nó có được những khả năng phụ trợ từ nền tảng kỹ năng.

Cụ thể như là việc nhìn thấy và nhận dạng linh hồn. Turan thậm chí đã có thể thấy được một thực thể linh hồn trong người Camilier, thậm chí còn có thể nhận ra và theo dõi linh hồn đó.

Quá rõ ràng, sách kỹ năng mang lại một nguồn lợi vô cùng lớn cho Turan. Đây không còn chỉ đơn thuần là việc học kỹ năng nữa rồi.

Turan mở quyển sách kỹ năng ‘Sinh lực tràn trề’ ra, vẫn như lần trước, nó không thể đọc hiểu được những con chữ bên trong. Dù vậy, nó có thể mơ hồ nhận ra đây là một ngôn ngữ khác với ngôn ngữ trong sách kỹ năng ‘Gọi hồn’. Nó nhanh tay lấy ra để so sánh và quả đúng là thế.

Nhưng điều mà Turan quan tâm không phải là ngôn ngữ của những quyển sách kỹ năng, vì dù thế nào thì nó cũng chẳng đọc hiểu được.

Như lần trước, Turan bắt đầu tập trung vào việc học kỹ năng, đồng thời kích hoạt ‘Thông hiểu’.

Hơn ba phút trôi qua. Turan có thể lờ mờ nhận ra những luồng kiến thức xung quanh, nhưng lạ là nó lại không thể nắm bắt được. Những luồng kiến thức giống như thể là ảo giác mà nó tự tưởng tượng ra chứ không phải đến từ kỹ năng ‘Thông hiểu’ của nó vậy.

Bất chấp sự lạ lùng ấy, Turan vẫn tiếp tục tập trung nghiền ngẫm và liên tục thay đổi cách tiếp cận để học kỹ năng ‘Sinh lực tràn trề’.

Thêm vài phút nữa trôi qua. Những luồng kiến thức ẩn hiện quanh Turan trở nên nhiều hơn nhưng cảm giác của nó về chúng vẫn vậy, không thể nắm bắt được.

Turan nhớ lần trước, nó có thể cảm nhận được chút gì đó giống như một sợi chỉ sáng le lói được thả xuống biển đen mù. Nhưng giờ thì nó chỉ còn trơ trọi giữa biển đen tri thức. Tất cả chúng trông gần mà xa, không sao chạm tới.

Turan tiếp tục kiên trì việc học kỹ năng của mình. Những luồng kiến thức lại lần lượt ùa đến, đổ vào biển đen mịt mùng ấy. Nhiều vô kể, đến mức vô vàn.

Cứ thế, không biết bao lâu trôi qua nhưng đầu nó bắt đầu đau nhói, khó thở và choáng váng tột độ. Biển đen quanh nó đã trở nên dày đặc vô cùng, đến mức nó phải hết sức tập trung mới có thể phân biệt được từng luồng kiến thức.

Rồi biển đen chợt vỡ tung, như thể đầu Turan nổ tung vậy. Một cơn đau đớn tột cùng ập đến tức thì, như một chiếc búa tạ giáng thẳng vào đầu nó. Một trăm lần. Hoặc ít nhất là Turan chỉ có thể hình dung đến con số đó.

Turan chỉ kịp hét lên một tiếng đứt quãng rồi ngã vật ra đất. Cả cơ thể nó co giật liên tục như người bị động kinh. Mắt nó mở trừng trừng mà không thấy được gì, tai thì kêu ong ong không còn phân biệt được âm thanh nào nữa.

Turan không biết mất bao lâu mới lấy lại ý thức. Cảm giác đầu tiên nó có được là sự êm ái trên đầu, và ấm áp.

Turan ngẩng đầu lên, bắt gặp khuôn mặt lo lắng của nữ người sói. Không mất quá lâu để nó nhận ra rằng mình đang nằm trên cặp đùi trần trụi của cô ta.

Turan không hiểu vì sao Camilier lại quan tâm đến mình như vậy, cũng không hiểu vì sao cô ta lại biết dùng đùi để nó tựa đầu. Đây rõ ràng không phải là bản năng. Có thể trước đây cô ta đã từng được chỉ dạy để làm điều này.

– Tôi ngất được bao lâu rồi?

Turan cất tiếng hỏi, nhưng chỉ mất chừng ba giây để nó nhận ra là mình không nên trông chờ câu trả lời từ Camilier.

Sau khi kiểm tra đồng hồ và xác nhận rằng bản thân chỉ bất tỉnh một tiếng đồng hồ, Turan quyết định nằm nghỉ thêm một lúc nữa. Đầu nó vẫn còn đau, các giác quan vẫn còn mơ hồ. Và trên hết là cảm giác êm ái này thực sự không tệ, cùng mùi hương nhàn nhạt đặc trưng từ người Camilier đang thoang thoảng bên mũi. Rất dễ chịu.

Ngay khi đến đây, Turan đã nhờ Tiffia tắm rửa và thay đồ cho Camilier. Turan không biết Tiffia nghĩ gì khi chọn cho Camilier một chiếc áo phông rộng thùng thình và một chiếc quần cộc ngắn cũn cỡn. Nhưng sau cùng thì nó cũng không đưa ra ý kiến của mình, vì dù sao thì nó cũng chẳng hiểu nhiều về phong cách ăn mặc của phái nữ, huống hồ là phong cách của một nữ người sói và một nữ yêu tinh.

Mà, Turan phải thừa nhận một điều là cách ăn mặc đó kết hợp với phép ẩn đi tai và đuôi của Tiffia khiến Camilier trở nên giống con người hơn bao giờ hết, đến mức nó đã giật mình, thoạt đầu còn tưởng rằng tai và đuôi của cô ta trước đó là giả.

Khi cơn đau trên đầu Turan dịu dần đi thì nó bắt đầu suy nghĩ lại quá trình học kỹ năng vừa rồi. Quả là một thảm họa.

Đó rõ ràng không phải là một tai nạn, Turan biết chắc như vậy. Kiến thức từ quyển sách kỹ năng ‘Sinh lực tràn trề’ đã được kỹ năng ‘Thông hiểu’ đưa đến cho nó, chỉ là không thể nắm bắt được mà thôi.

Turan đã tưởng rằng khi nó cố gắng đào sâu, tìm kiếm thêm tri thức thì có thể nắm bắt được một đầu mối nào đó, nhưng nó đã sai. Dù giờ nó có cố thử lại lần nữa, và dù có lần mò hết cả quyển sách thì chắc chắn kết quả vẫn sẽ là tâm trí nổ tung.

Sách kỹ năng này vượt cấp Turan quá nhiều rồi. Quyển sách này yêu cầu người dùng phải có Thần cấp 15, khác hẳn so với sách kỹ năng ‘Gọi hồn’ chỉ cần Thần cấp 5 là được.

Giữa Thần cấp 5 và từ Thần cấp 5 trở lên luôn có một sự phân chia rạch ròi, điều rõ ràng nhất là sự nhảy v��t về sức mạnh, tiếp theo là các kỹ năng đều được nâng lên một tầm cao mới. Vậy thì sự khác biệt giữa Thần cấp 5 và Thần cấp 15 là đến hai lần phân cấp, khá dễ hiểu khi Turan không thể tiếp cận các luồng kiến thức để học được giống như khi làm với kỹ năng ‘Gọi hồn’.

Vấn đề chỉ đơn giản là Turan cần nâng cao Thần cấp của mình. Nhưng nó lại không cam tâm khi mà kỹ năng phẩm chất ‘Anh hùng’ ngỡ như đã nằm gọn trong tay giờ lại xa vời vợi. Đợi đến khi nó đạt đủ Thần cấp để học được kỹ năng ‘Sinh lực tràn trề’ thì cũng đã mất ít nhất cả một năm trời rồi.

“Nếu mình nâng cấp kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên thì sao?” Turan chợt nghĩ, và nhận ra đó là một ý tưởng sáng suốt. Kỹ năng ‘Thông hiểu’ của nó hẳn chỉ mới cấp 1 mà thôi, tất nhiên là không thể giúp nó, một người chỉ mới Thần cấp 1, vượt qua mười bốn bậc Thần cấp để học ‘Sinh lực tràn trề’ được. Nhưng nếu ‘Thông hiểu’ thăng lên cấp thứ hai thì rất có thể Turan sẽ làm được điều đó, dù có miễn cưỡng đi nữa cũng là rất tốt rồi.

Nghĩ như vậy, Turan liền lập tức thi triển kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình để kiểm tra.

Kỹ năng: Thông hiểu.

Loại: Hỗ trợ bị động - Kích hoạt.

Phẩm chất: Anh hùng.

Độ hiếm: Duy nhất.

Cấp: 1 (1%).

Mô tả: Thông hiểu về một thứ để tâm trí trở nên rõ ràng hơn.

+ Tăng 10 điểm trí tuệ.

+ Tăng 10 điểm minh mẫn.

+ Tăng 10 điểm cảm ngộ.

+ Tăng 10 điểm ma lực.

+ Kích hoạt: Thu thập thông tin về một thứ nhất định.

Thông tin thêm: Tri thức là tiền đề để vận hành mọi thứ. Một kẻ ngu muội không bao giờ có thể hiểu được.

Turan nhăn mày, khịt mũi. Nó chẳng thể hiểu nổi mình vừa trông thấy cái gì nữa, hay đúng hơn là nó không thể tin được.

Kỹ năng ‘Thông hiểu’ của nó sau vô vàn lần sử dụng, khiến nó phải chịu đựng đau đớn đủ đường, vậy mà tiến trình chỉ tăng được vỏn vẹn một phần trăm.

Chỉ một phần trăm.

Đây là lần đầu tiên Turan thấy một kỹ năng chủ đạo ở cấp độ 1 có tốc độ tăng trưởng chậm như thế, chưa kể đây còn là kỹ năng của chính nó. Theo tốc độ này thì đến tận khi Turan đột phá giới hạn Thần cấp 5 rồi thì kỹ năng này có khi vẫn chưa đạt một nửa tiến trình.

“Không được. Thế này hoàn toàn không ổn.” Turan khẽ thốt lên, bật dậy khỏi cặp đùi êm ái của Camilier.

“Phải tăng cường sử dụng kỹ năng thôi!”

Nội dung chuyển ngữ này được truyen.free bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free