Phòng Thuật (Dịch) - Chương 1304: Tuyên bố chuyển nhượng (1)
- Không có chuyện gì thì không thể gọi điện được cho anh sao?
- Đương nhiên là được rồi, anh còn đang mong em gọi điện đến cho anh đây.
Trương Vĩ cười nói.
-
Bây giờ anh đang ở đâu? Ở Hồng Kông sao?
Lí Mông Nhiên dòhỏi.
- Anh đáp máy bay đi Thượng Hải rồi, vụ việc ở công ty An Thịnh vẫn chưa được giải quyết, để hạn chế sự ảnh hưởng của việc tòa nhà bị đổ, anh bắt buộc phải giải quyết việc này nhanh nhất có thể.
Trương Vĩ nói.
Vậy thì vất vả cho anh rồi.
Lí Mộng Nhiên giọng ngọt ngào an ủi.
- Đáng nhẽ ra là rất vất vả, nhưng nghe được giọng em, tinh thần anh cảm thấy sảng khoái nhiều rồi, y như là làm mà không phải bỏ ra nhiều công sức vậy.
Xi, cũng biết nói lời nghe lọt tai.
Lí Mông Nhiên cong cong môi, nói.
- Nhiên Nhiên, em có muốn qua Thượng Hải chơi không?
- Thôi, anh bận như vậy, em đến không phải là làm phiền anh làm việc sao?
Lí Mông Nhiên nói.
- Vậy được, lúc nào em muốn qua thì điện thoại cho anh là được, đến lúc đó anh phải người qua sân bay đón em.
- Được, vậy em không làm phiền anh làm việc nữa.
Lí Mông Nhiên nhỏ giọng nói, sau đó tắt điện thoại.
Trương tổng, là bạn gái của ngài sao?
Khuôn mặt Trấn Tuyết hiếu kì, hỏi. – Không sai, chính xác là cô ý gọi đến.
Trương Vĩ trả lời.
- Giọng của bạn gái ngài thật là ngọt ngào, có phải là tướng mạo cũng rất xinh đẹp không?
Trần Tuyết hỏi.
- Ừm, thật sự là rất xinh đẹp, có cơ hội sẽ giới thiệu cho cô làm quen.
Được.
Trân Tuyết thuận mồm đáp, vì lo lắng cho sự an nguy của cha mình, nên cũng không còn tâm tư gì
mà nghĩ chuyện khác nữa.
- Huyền Huyên, vừa nãy anh nghe điện thoại, công ty An Thịnh lại xảy ra vấn đề rồi.
Vệ Khang thở dài một tiếng, nói. – Xảy ra vấn đề gì?
Mạc Dung Huyên nhíu mày, nói.
- Chủ đầu tư của khu biệt thự phía Tây làm loạn, đã bao vây kín toàn nhà Mộng Tinh rồi, họ ép
Trần Anh Hùng phải hoàn trả tiền cao ốc.
- Ra là vậy, chẳng trách Trần Anh Hùng lại kêu con gái mình đi đón Trương Vĩ.
Mạc Dung Huyền nói nhỏ một chút.
Vệ Khang hỏi.
- Em có đổ oan cho hắn ta sao? Em chỉ là thông báo cho Nhiên Nhiên biết chuyện mà em
nhìn thấy thôi.
Mạc Dung Huyện giảo hoạt nói.
- Thế em không sợ bị Trương Vĩ phát hiện sao, đến lúc đó hắn không tha cho chúng ta thì sao?
Vệ Khang hỏi có chút hoài nghi.
- Anh yên tâm đi, Mộng Nhiên nhà chúng ta thông minh như vậy, lại có thể bán đứng chị của nó sao.
Mạc Dung Huyên nói không cần giữ ý.
- Em í, nói với em thế nào bây giờ, giờ đã đến nước này rồi, em đừng có mà khiêu khích Trương Vĩ nữa.
Vệ Khang lo lắng nói.
- Đúng là cái thân này lãng phí tâm tư với kẻ như anh, em chỉ thông báo cho Mộng Nhiên một chút, như thế không phải vì là để giúp đỡ anh sao?
Giọng Mạc Dung Huyên nhõng nhẽo, có chút bất mãn nói.
- Chuyện này liên quan gì đến chuyện vì anh? Vệ Khang hoài nghi hỏi.
- Trương Vĩ là tổng tài chi nhánh phía Trung Quốc, lại phụ trách việc tòa nhà bị đổ, nếu như anh không muốn bị dính líu đến công ty An Thịnh, nhất định phải bày tỏ cho Trương Vĩ biết, như vậy không phải là em đang giúp anh tạo mối quan hệ gần gũi hơn sao?
Mạc Dung Huyên nói. – Quan hệ gần gũi?
Sau khi nghe thấy lời của Mạc Dung Huyên, Vệ Khang dở khóc dở cười nói:
- Sao anh lại thấy không phải là giúp anh tạo dựng quan hệ mà là muốn trừng phạt Trương Vĩ.
- Anh thì biết cái gì, em là đang đi con đường dành cho phu nhân đó .
Cũng phải.
all.
Vệ Khang gật đầu nhẹ nhẹ đáp.
Quan hệ giữa Lí Mông Nhiên và Mạc Dung Huyện rất tốt, hơn nữa hai bên lại có quan hệ thân thiết, chỉ cần Mạc Dung Huyên đi nhờ và Lý Mộng Nhiên giúp đỡ, hơn nữa để cho Lí Mông Nhiên nói những lời ngọt ngào thì chắc chắn là còn có hiệu quả hơn là hai người bọn họ trực tiếp đối diện với Trương Vĩ.
- Anh đó, không chịu hiểu cho sự khổ tâm của em thì thôi, giờ lại còn trách mắng em nữa.
Mạc Dung Huyên làm ra vẻ đáng thương nói.
- Được rồi, anh sai rồi được chưa? Để hôm khác anh đưa em đi dạo phố bù cho em.
Vệ Khang an ủi nói.
Được thôi, vậy em đồng ý tha lỗi cho anh.
- Vệ Khang, hiện giờ tòa nhà Mộng Tinh bị vây kín rồi, hay là anh đừng qua công ty nữa.
Ừm, anh cũng nghĩ như vậy.
Vệ Khang thở dài một tiếng nói:
- Không chỉ là không thể đến công ty mà tạm thời tốt nhất cũng đừng quay về nhà.
Hà, vậy chúng ta đi đâu bây giờ?
Mạc Dung Huyên ngạc nhiên hỏi.
GÀ – Đi đến khách sạn Quốc Tế, nó là của tập õ đoàn Hồng Đỉnh, hiện giờ Trương Vĩ cũng đang ở
ở đó.
- Ừm, cũng chỉ có thể như vậy, trời có sụp xuống cũng có kẻ đỡ rồi, có Trương Vĩ ở khách sạn Quốc Tế thì dù cho xảy ra chuyện gì, thì cũng nhất định do hắn xử lý.
Mạc Dung Huyên nói.
- Haiz, anh còn muốn tự mình xử lý, đáng tiếc là không đến lần anh.