Phòng Thuật (Dịch) - Chương 133: Vô tình gặp tại ngân hàng (1)
Trương Vĩ cùng Trương Tùng hai người ra khỏi tiểu khu, đi đến ngân hàng Công Thương gần nhất, khoảng mười giờ chính là lúc lượng người nhiều nhất, Trương Vĩ lại lấy quá nhiều tiền, căn bản không thế lấy hết tại máy atm.
Trương Vĩ chỉ có thế lấy số xếp hàng tại quầy làm việc, mà xếp trước hắn ít nhất cũng mười khách hàng, hai anh em chờ ròng rã một tiếng đồng hồ, gần mười một giờ mới đến lượt Trương Vĩ.
- Mời khách hàng số 135 đến quầy số 3!
Một giọng báo số êm tai vang lên, mà 135 chính là số Trương Vĩ, Trương Vĩ đứng dậy đi đến trước quầy số 3, ngồi trên ghế da, nói:
- Ngài khỏe chứ, tôi muốn lấy tiền.
- Lấy bao nhiêu tiền?
Thanh âm của một cô gái thông qua qua máy phóng đại giọng nói truyền ra, thanh âm mặc dù nghe tốt, nhưng lại có chút hờ hững.
- Lấy 20 mươi vạn!
Trương Vĩ cầm giấy chứng minh cùng sổ ngân hàng, đưa vào trong cửa sổ.
- Ngài nói lại lần nữa, muốn lấy bao nhiêu?
Nữ nghiệp vụ viên ngẩng đầu lên, nhìn Trương Vĩ hỏi lần nữa.
- Hai mươi vạn.
Trương Vĩ lặp lại lần nữa, nghiêng đầu đưa mắt nhìn nữ nghiệp vụ viên.
Trương Vĩ nhìn nữ nghiệp vụ viên, lần đầu tiên nhìn thấy một bộ ngực dồi dào như vậy, không những đẫy đà mà còn ngạo nghễ ưỡn lên, bộ ngực trăng như tuyết bị bó chặt trong chiếc áo sơ mi chật hẹp, từ cổ áo nhìn xuống, lại hiện ra một khe rãnh sâu giữa ngực, thiếu chút nữa khiến cho ánh mắt Trương Vĩ lún sâu vào đó.
Trương Vĩ lập tức định thần, di dời cặp mắt trên bộ ngực, nhìn sang khuôn mặt của nữ nghiệp vụ viên, khuôn mặt thanh tú, vóc người mảnh mai cũng không mập mạp, có vài phần giống thiếu phụ phong tình.
- Xin hỏi, ngài có hẹn trước không?
Nữ nghiệp vụ viên thấy Trương Vĩ quan sát cô, cũng nhìn lại Trương Vĩ, đồng thời ánh mắt lộ ra vẻ hồ nghi.
- Bởi vì ngày hôm nay đột nhiên muốn dùng tiền, nên không có hẹn trước.
Nghe nữ nghiệp vụ viên nhắc nhở, Trương Vĩ mới đột nhiên nghĩ đến, ở ngân hàng nếu lấy tiền mặt đạt đến con số nhất định cần phải hẹn trước, nhưng mà nếu đã đến rồi, cũng không thế tay không trở về.
- Thật xin lỗi, ngân hàng chúng tôi có quy định lấy từ năm vạn trở lên, nhất định cần phải hẹn ngày trước, ngày hôm nay anh không thế lấy tiền được.
Nữ nghiệp vụ viên giải thích.
- Vậy có thế giúp tôi kiểm tra một chút được không? Nếu như ngân hàng ngày hôm nay không có tiền tồn kho, thì tôi ngày mai lại đến, còn nếu có ít tiền tồn kho, mong cô có thế giúp tôi dàn xếp một chút, tôi hiện tại đúng là có việc gấp!
Trương Vĩ nói.
- Cái này cũng có thế được, xin anh chờ một chút.
Nữ nghiệp vụ viên nhìn Trương Vĩ gật gật đầu, đóng máy phóng thanh lại, sau đó đứng dậy đến bên cạnh một người phụ nữ trung niên, hỏi:
- Trần tỷ, có một khách hàng muốn lấy 20 vạn tiền mặt, nhưng không có hẹn trước, tỷ xem trong kho chúng ta có đủ tiền hay không?
- Ái chà, 20 vạn… Cô chờ tôi xem một chút.
Người phụ nữ trung niên sau khi nghe nữ nghiệp vụ nói, đưa chuột máy tính kích cả nửa buổi, sau đó dựa vào ghế nói:
- Buổi sáng cũng vừa vặn cất vào kho hai khoản tiền lớn gửi ngân hàng, bên trong cũng đủ tiền mặt, đưa cho hắn đi!
- Được, vậy tôi đi đây, chị làm việc tiếp đi!
Nữ nghiệp vụ viên nhìn người phụ nữ trung niên cười cười, sau đó trở về chỗ ngồi của mình, mở máy phóng đại thanh âm nói:
- Kho bên trong cũng vừa lúc đang có tiền mặt, anh bây giờ có thế lấy, nhưng lần sau muốn lấy khoản tiền mặt lớn, tốt nhất nên hẹn trước.
- Được,cảm ơn nhiều.
Nghe lời nói của nữ nghiệp vụ viên, Trương Vĩ trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đối với nữ nghiệp vụ viên tăng thêm mấy phần hảo cảm.
Nữ nghiệp vụ viên cúi đầu, hai tay gõ bàn phím một cách nhanh chóng, khiến Trương Vĩ nhìn hoa cả mắt, Trương Vĩ lần nữa đưa mắt nhìn về nữ nghiệp vụ viên, nhìn chằm chằm đối phương mấy lần, có cảm giác rất quen thuộc.
- Trương Vĩ tiên sinh, anh là đến lấy tiền, hay là xem người đẹp!
Nữ nghiệp vụ viên đột nhiên đưa mắt nhìn sang Trương Vĩ, đôi mắt trong veo nháy một cái, trêu ghẹo nói:
- Anh muốn nhìn tôi thì cứ nói, nhưng tôi phải thu tiền đấy, đến lúc đó khấu trừ trực tiếp trên thẻ ngân hàng của anh vậy.
- Thật xin lỗi, tôi không có ý mạo phạm, chẳng qua là cảm thấy cô…
Nghe nữ nghiệp vụ viên nói, Trương Vĩ lộ ra một tia xấu hổ, vốn là thấy đối phương nhìn rất quen, nhưng nếu nói câu này giống như đang cố ý tiếp cận, nên vừa nói được một nửa liền dứt khoát dừng lại, không thế gây hiểu lầm thêm được.