Phòng Thuật (Dịch) - Chương 530: Sóng ngầm mãnh liệt (1)
Ba môn điếm ở khu Hải Tử Loan đều bị đập, có thế nói là đã mang đến một loạt ảnh hưởng, mấy điếm trưởng vốn đã bỏ đi ý định tranh đoạt quản lí khu vực, lại dần dần có dấu hiệu trở lại.
Tô Ngưng phân phối công tác một phen, một mình từ Nhã Uyển môn điếm đi ra, rồi sau đó đi tới trong lương đình (đình nhỏ dùng để ngồi nghỉ hóng mát) ở bên cạnh, lấy điện thoại của mình ra từ trong túi, bấm một dãy số quen thuộc.
- Xin chào, anh bây giờ có ở công ty không?
Sau khi điện thoại kết nối, Tô Ngưng nhẹ giọng hỏi một câu.
- Tôi ở trong phòng làm việc, sao hiện tại gọi điện thoại cho tôi?
Một người nam tử đáp lại một câu.
- Khu Hải Tử Loan chúng tôi xảy ra chút việc, muốn tìm anh bàn bạc một chút.
Tô Ngưng nói.
- Đã xảy ra chuyện gì rồi sao?
- Trong khu chúng tôi có ba cái môn điếm, bốn tổ bị đập rồi.
- Em biết tình huống cụ thế không? Cửa hàng các người không có chịu ảnh hưởng gì chứ hả?
Giọng của nam nhân bên trong có chút ân cần hỏi han.
- Sao lại không có ảnh hưởng, môn điếm chúng tôi cũng bị đập phá, cái bồn hoa lần trước anh tặng cho tôi cũng bị hỏng.
Tô Ngưng trước sau là tác phong một nữ cường nhân, lần này lại là dùng giọng nũng nịu.
- Tiểu Ngưng, em không có bị thương chớ?
Ngữ khí của nam nhân vô cùng ân cần khi hỏi han.
- Không có, môn điếm là bị đập đêm qua, tôi cảm thấy có chút đáng tiếc.
Tô Ngưng cáu giận.
- Không sao, bồn hoa hư mất, tôi còn có thế mua cho em cái mới, chỉ cần em không có gì thì tôi an tâm rồi.
Nam nhân thở phào nhẹ nhõm.
- Đây chính là anh nói nha, không được đổi ý.
Tô Ngưng làm nũng.
- Yên tâm đi, lời tôi nói, tuyệt đối sẽ không đổi ý, tôi sẽ liền mua tới cho em.
Nam nhân cười đáp ứng, lập tức xoay chuyển đề tài câu chuyện.
- Tiểu Ngưng, môn điếm bị đập rồi, em biết được nguyên nhân là gì không? Có cần tôi giúp em giải quyết hay không?
- Không cần, chuyện này hẳn không phải là nhằm vào tôi. Môn điếm bị đập đều là của bốn điếm trưởng phản đối Trình Hâm làm quản lí khu vực, đoán chừng có thế là nhằm vào Trình Hâm.
- Sự tình sao lại trùng hợp như vậy?
Nam nhân trầm ngâm một lát, nghi ngờ nói:
- Không phải là bốn người điếm trưởng các ngươi làm chứ?
- Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, đoán chừng hoặc là Trình Hâm phát điên, hoặc là những người khác cố ý hãm hại hắn, dù sao Trình Hâm bị chuyện này khiến cho cực kỳ bị động.
- Nói như vậy, chuyện này đối với em mà nói. Coi như là một cơ hội tốt.
Nam nhân phân tích một lát.
- Anh cảm thấy chuyện này có thế lật đổ Trình Hâm sao?
Tô Ngưng hỏi.
- Nếu như là bên trong đề bạt quản lí khu vực, nhất định trong khu sẽ có cơ sở, mạng lưới giao thiệp, dùng loại phương pháp bàng môn tà đạo này ít có khả năng.
Nam nhân dừng lại một lát rồi nói:
- Nhưng Trình Hâm lại thuộc loại người từ trên trời rơi xuống, hắn trong khu không có bất kỳ cơ sở, điếm trưởng cùng nghiệp vụ viên trong khu cũng đều không biết hắn, chỉ cần dấy lên một chút ngôn luận bất lợi, ảnh hưởng đến ổn định công tác trong khu, rất có thế sẽ bị công ty xa thải.
Thật ra, còn có thứ mấu chốt nhất, nam tử đó cũng không hề tiết lộ cho Tô Ngưng, cái kia chính là tất cả nghiệp vụ viên cùng điếm trưởng, đều đối với cấp trên ngoại bang có mâu thuẫn nhất định trong lòng.
Bởi vì bình thường điếm trưởng muốn thăng chức, cũng chỉ có một con đường quản lí khu vực này, nếu như công ty dùng phương pháp chọn cấp trên ngoại bang, sẽ trở ngại cho đường bọn họ thăng tiến, đây cũng là mâu thuẫn căn bản giữa Trình Hâm cùng các điếm trưởng trong khu.
- Đúng rồi, tôi còn có một việc muốn nói cho em. Hồng Phát cho bộ giám sát tra xét khu Hải Tử Loan buôn lậu đan, tra ra một tổ nữa có có dấu hiệu tư đan.
Nam nhân trong điện thoại nói.
- Là tổ nào nha?
Tô Ngưng có chút nghi ngờ hỏi, Trình Hâm chỉ nói hai tổ có hiềm nghi buôn lậu đan, hơn nữa hai tổ đều là phái người ẩn núp, cũng không phải bộ giám sát làm.
- Là một tổ mới tới, nghiệp vụ viên kia tên gọi Trương Lượng, không kịp thời ghi thông tin khách hàng vào hệ thống. Điếm trưởng bọn họ là Vương Chấn, chuyện này em có thế lợi dụng một chút.
Nam tử kia nói.
- Đúng nha, vậy hai tổ mới tới đều là phe phái của Trịnh Hâm, không ngờ hắn lại đem chuyện này đè lại. Thật đúng là đủ hèn hạ.
Tô Ngưng có chút hưng phấn.
- Tôi cũng một lần tình cờ mới biết cái tình huống này.
- Vậy sao anh còn không nói sớm cho tôi biết, tới bây giờ mới nói?
Tô Ngưng gắt giọng có chút bất mãn.
- Chỉ bằng chuyện này muốn lật Trình Hâm, tôi nói trước cho em cũng vô dụng, chỉ có thế là tự dưng làm cho Trình Hâm ghét, nhưng bây giờ là thép tốt dùng rèn lưỡi đao, vừa đúng thời cơ.
- Tôi hiểu rồi, tôi không quấy rầy anh làm việc.
- Được, ngày mai tôi đến thăm em.
- Ừ.
Tô Ngưng lên tiếng, lập tức cúp điện thoại, trên mặt biểu tình mừng rỡ còn chưa hết, lại cầm điện thoại di động lên bấm một số điện thoại khác.
- Xin chào, là Lưu điếm trưởng phải không? Tôi là Tô Ngưng.
- Tôi là Lưu Chấn Quốc, Tô điếm trưởng tìm tôi có chuyện gì không?
Lưu Chấn Quốc trong điện thoại nói.
- Tình hình trong điếm các người thế nào rồi?
- Còn có thế như thế nào đây? Dọn dẹp tàn cục chứ sao.
Lưu Chấn Quốc cười hắc hắc.
- Lưu điếm trưởng, ngài luôn luôn là tin tức linh thông, chuyện này, anh có biết là ai làm hay không nha?
Tô Ngưng thử dò xét.