(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 3: Huyết chiến
HAAAAA! Có chó hoang lạc đường, nhanh lên, đừng để nó thoát!
Một tên trung niên đen trũi, nở nụ cười khả ố phô ra hàm răng vàng khè, quát đám thuộc hạ xông về phía Đại Hải. Phía sau hắn, cả chục tên lính Chiêm hú hét, thúc ngựa đuổi theo. Đao thương sáng loáng lạnh toát.
"Giếttttttt!"
Dòng máu chiến binh trong người Hải như sôi sục, thúc giục gã xông lên, chém giết, tận hưởng máu tươi của quân thù. Hải khi là sinh viên có lẽ không hiếu chiến, nhưng cũng chẳng hèn yếu đến mức mặc người chém giết. Huống hồ Hải đô trưởng, sinh ra trong thời loạn, lớn lên giữa chiến tranh, từng trải qua hàng trăm trận chiến lớn nhỏ, đối với chiến trường, hắn không hề có sợ hãi, chỉ có khát vọng.
"VỤT!"
"Phập!"
Mũi giáo xé gió bay đi, nhanh như chớp, nhanh đến nỗi chỉ còn thấy tàn ảnh. Sức phá hoại kinh người, nó phá tan lớp giáp sắt mỏng manh, xuyên thủng ngực tên trung niên đang dẫn đầu. Y chỉ kịp "a" một tiếng rồi ngã nhào ra phía sau, còn chưa kịp chạm vào dù chỉ một sợi lông của gã "chó hoang" kia đã phải nuốt hận mà chết.
Mấy tên kỵ binh hú hét theo sau bỗng khựng người lại, ngơ ngác nhìn đội trưởng của mình lăn xuống ngựa chết. Một lũ đang hăng máu bỗng như bị một gáo nước lạnh dội thẳng, toàn thân đều cảm thấy lạnh lẽo. "Trả thù cho thủ lĩnh!" — không biết tên nào hét lên trước. Cả bọn còn lại cùng hét vang "TRẢ THÙ!" rồi ầm ầm lao đến. *Sợ cái quái gì, 10 thằng chẳng lẽ không xử được một, lại còn là kỵ binh... Thịt nó!*
Chỉ kịp ném một ngọn giáo đã hạ ngay được tên thủ lĩnh khiến Hải khá hài lòng. Không hổ là võ quan, tố chất và bản năng chiến đấu của thân thể này đều thuộc hàng nhất lưu. Hắn tuy không có kinh nghiệm chiến đấu, nhưng kỹ năng và kinh nghiệm của "Đại Hải" thì vẫn còn đó, chỉ chờ được khai quật. Linh hồn và thân thể mới hòa hợp ngày càng hoàn mỹ, một sức mạnh vô hình nào đó đang sinh sôi trong cơ thể hắn. Dù vừa trải qua trận huyết chiến nhưng giờ đây cơ thể tràn đầy sức sống, cảm giác như có thể bẻ gãy sừng trâu ngay lập tức.
Chỉ trong vài nhịp thở, đội kỵ binh đã lao đến trước mặt hắn. Không hổ là lực lượng tinh nhuệ nhất trên chiến trường trung cổ, với khả năng cơ động cực cao, tố chất binh lính cũng rất tốt. Chủ tướng chết mà trận tuyến không hề loạn. Ở bất kỳ quốc gia nào, đặc biệt là những quốc gia thiếu ngựa như Đại Việt hay Chiêm Thành, để trở thành một kỵ binh, không ai không phải là tinh nhuệ trong số những tinh nhuệ. Kéo theo đó là đãi ngộ cao hơn hẳn các lực lượng khác, và tố chất thân thể cũng cao hơn một bậc.
Mười tên kỵ binh xung phong, khí thế dù không đến mức rời non lấp bể nhưng cũng rất rầm rộ, vượt xa trăm bộ binh xung phong. Vó ngựa đạp tan mặt đất, bụi bay mù mịt, chiến đao sáng loáng chỉ chực chặt lấy đầu kẻ thù. Kẻ khác có lẽ đã sợ đến tè ra quần, nhưng Hải thì không. Người tài cao thường gan lớn. Tay hắn cũng có chút run rẩy, đó là run sợ nhưng nhiều hơn là run lên vì kích thích, vì khát vọng muốn thử sức, muốn "làm thịt" lũ kỵ binh này.
"Hâyyyyy..."
"Phập..."
Vừa tiếp xúc, Đại Hải lập tức buông cán giáo, nhảy nhanh sang một bên, đồng thời giơ cao tấm khiên tròn, tay phải rút đao chém mạnh. Cả tổ hợp động tác diễn ra chỉ trong tích tắc. Chiến mã lướt ngang qua người hắn. Chỉ chậm một giây hoặc lệch 10cm nữa thôi là hắn đã bị ngựa húc phải, không chết thì cũng trọng thương. Bên mũi hắn vẫn thoang thoảng mùi mồ hôi ngựa.
"Choengggg!"
Lưỡi đao lướt qua tấm khiên, tạo ra âm thanh chát chúa, nhưng đầu của Đại Hải vẫn còn nguyên. Thật may mắn. Đao của hắn cũng chẳng chậm chút nào, chém mạnh ngay vào cẳng chân sau của con ngựa khi nó vừa lướt qua.
"Hí iiiiiiiiii!"...... "Rầmmm!"
Trời đất quay cuồng, thân thể đau điếng. Tên kỵ binh lồm cồm bò dậy, thanh đao của y đã bay đi đâu mất. Vừa ngẩng lên, y đã thấy tên "chó hoang" kia vác đao xông tới.
"Đại ca, tha cho em một mạng... ở nhà còn....."
"Xoẹt!"
Đầu gã bay lên cao, trên mặt còn nguyên vẻ ngỡ ngàng, cùng lời cầu xin khoan thứ. Chính mắt y còn nhìn thấy thân thể không đầu của mình máu phun xối xả rồi đổ gục. Mọi thứ trở nên không rõ ràng, miệng máy động như muốn nói gì đó nhưng chẳng còn âm thanh nào phát ra.
Gã "chó hoang" kia, đứng đó, đao lăm lăm trong tay, miệng lẩm bẩm: "Xin lỗi, ngày còn đi học lười biếng, không hiểu ngoại ngữ." Mắt hắn chăm chú nhìn đám kỵ binh đang lao đi xa rồi quay đầu ngựa lại.
Chỉ chưa đầy một phút, hai tên kỵ binh Chiêm đã nằm lại. Một tên bị giáo đâm thủng bụng, vẫn đang nằm vắt vẻo trên lưng ngựa. Còn tên kia thì nằm đó, không đầu. Nằm bên cạnh tên đó là con ngựa chiến của y, chân sau gần như đứt lìa, đang nằm hí lên một cách ai oán, như biết rằng chủ nó đã chết và nó cũng chẳng thể sống sót qua hôm nay.
Giết hai người mà mặt hắn không hề đổi sắc. Linh hồn và thân thể càng ngày càng hòa hợp. Càng làm chủ được thân thể, tiếp thu những kinh nghiệm kỹ năng của "Đại Hải", hắn càng cảm thấy mọi thứ "bình thường". Giết người như cắt rau thái dưa, không có gì ghê gớm.
Hắn cũng không hề phản cảm. Thời đại này vốn là như thế, và con đường của hắn sau này cũng sẽ như vậy, không có chỗ cho sự yếu đuối hay lòng thánh mẫu.
Tám tên Chiêm binh lao qua Đại Hải khoảng 50 mét rồi quay ngựa lại, mặt mũi đăm chiêu.
"Đậu xanh, đạp phải đá cứng rồi!"
"Thằng chó hoang này có vẻ không dễ xơi đâu. Làm nó hay là rút lui đây tụi bây?"
"Làm nó, không tính trả thù cho anh em à!"
Mấy tên kỵ binh còn lại nhìn hắn như nhìn thằng ngu, khiến gương mặt đen nhẻm của hắn không khỏi đỏ lên đôi chút.
"Thế tao nói gì sai à?"
"Trả cái đầu mày! Còn chưa biết có "ăn" được nó không hay lại "treo" như mấy thằng kia thì bỏ mẹ!"
"Tụi bây, nhìn giáp nó xem. Má, giáp sắt trông ngon lành, nặng thế kia, khéo là tướng quân!"
"Tướng quân thì sao?! Nhìn đám chưa kịp xanh cỏ bên kia kìa!"
Vừa nói hắn v���a chỉ sang bên chiến trường, nơi mà Đại Hải từng chiến đấu với đám kỵ binh Chiêm. Xác chết la liệt còn tươi mới, mùi máu còn rất nồng, chứ chưa bốc mùi hôi thối do phân hủy.
"Hay là rút lui thôi tụi bây. Mình chỉ là đám do thám, biết tin rồi thì rút thôi. Tao thấy thằng "chó" kia có vẻ "xương" lắm, không gặm được đâu."
"Chuẩn rồi tụi bây. Khéo còn mấy thằng quân Việt quanh đây, nó nghe đánh nhau mà lao đến thì lúc đó có mà ngập mồm hành!"
"Thôi, tụi bây, nhìn xem, còn mỗi mình nó. Nó lại vừa "oánh" một trận to, nhìn cũng bết bát thế kia, chắc không chịu được lâu. Mình cứ "mài" nó một lúc là nó chết toi! Đậu xanh, cả cái bãi to thế kia chưa có thằng nào mò tới. Nhìn xem, kiểu gì chẳng kiếm được món hời với dăm ba bộ giáp, chẳng lẽ chúng mày không muốn sao?"
Tên to con nhất, trông cũng già dặn nhất trong đám kỵ binh, lên tiếng. Cả bọn kỵ binh ở đây nào có thằng nào ngu? Tất cả đều khôn ranh như sói, biết rõ xương cứng thì ai muốn gặm? Nhỡ giết được thằng "chó hoang" kia mà mình cũng "treo" thì có bằng hòa à, chẳng đáng. Nhưng thằng nào cũng tham lam. Cái chiến địa kia chưa ai "xoát", "xoát" lúc kiểu gì chẳng kiếm được món hời, kiếm món tiền lớn về mua đất, mua mấy con nô lệ đẹp, khỏi phải đi chém giết... Nghĩ thôi đã thấy sướng. Tên kỵ binh này còn một điều chưa nói với bọn kia: nếu "mài" được thằng "chó" này, mang đầu nó cùng với giáp về là một món quân công lớn, có thể thăng lên làm đội trưởng hay chánh phó chứ chẳng chơi. Lúc đó thì muốn gì chẳng có, muốn tiền có tiền, muốn gái có gái...
Cả lũ thống nhất xong, liền xoay ngựa lại. Nhưng lần này chúng không xung phong nữa mà bắt đầu xoay vòng quanh Đại Hải. Mắt cả lũ ánh lên màu xanh lục, như đàn sói đói tham lam nhìn chằm chằm vào con mồi béo bở đang bị chúng vây quanh. Nhưng Đại Hải có phải con dê béo của chúng không? Con dê này "cmn" vừa "gặm" ba con sói, xương cũng chẳng nhả, không dễ "mài" như chúng nghĩ.
"Choeng!"
Tấm khiên lại cứu Đại Hải thêm một mạng, tay trái hắn đau nhức dữ dội. Đậu xanh, mấy thằng Chiêm này đã vờn hắn được mười lăm phút rồi. Chúng cưỡi ngựa xoay vòng quanh hắn, thi thoảng sẽ có một tên lao vào "cắn trộm" rồi rút ra ngay, không dây dưa bẩn thỉu dù chỉ một chút. Cái cách "mài" này của chúng quả thật quá lợi hại. Đại Hải có khỏe đến đâu đi chăng nữa mà cứ bị "mài" thế này thì cũng "xong". Lúc nào hắn cũng phải căng thẳng, chăm chú trước những đợt tấn công bất ngờ của quân Chiêm. Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là mất đầu như chơi. Mười lăm phút mà hắn chỉ xử thêm được một tên. Tên đó đang nằm kia rên la hấp hối, ruột non ruột già lòi hết cả ra ngoài.
"Đậu xanh rau má!"
Hắn chửi thề một tiếng. Muốn chạy cũng không được. Bọn này cứ xoay vòng vòng, Đại Hải vừa lao ra là chúng lại quây hắn trở lại. Hai chân ngắn sao bì được bốn chân ngựa dài thế kia. Mịa, cứ thế này chỉ có nước chết. Mới chỉ có một thằng "treo" mà vẫn còn bảy thằng, chúng nó vẫn chưa sợ. Trong khi mình lại nhìn càng ngày càng lừ đừ, chúng nó chắc chắn sẽ không tha. Đậu xanh, thế mà chúng lại không xung phong tiếp. Bây giờ có xin hàng nó cũng không tha, vì đã "thịt" của chúng nó bốn thằng rồi kia mà. Máu nóng bây giờ cũng đã nguội hẳn. Hắn đang đau đầu làm sao thoát được khỏi cái tử cục này. Bị "mài" thêm dăm ba chục phút n���a là hắn "treo" thật.
"Vù....vù...vù......"
"Phập....Phập...Phập....."
"Hự.....Híiiiii....."
Bỗng từ đâu, tên bắn ra như mưa, bắn vào đám quân Chiêm đang xoay vòng, khiến người ngã ngựa đổ. Có mấy tên đã bị bắn thành nhím, có mấy tên thì bị hất văng xuống ngựa, đang lồm cồm bò dậy.
"Thời cơ đến!!!!!!!!!!"
Hắn nhanh chóng nhìn xung quanh rồi ném mạnh thanh đao của mình ra xa.
"Víu...Phập!"
Thanh đao cắm thẳng ngực tên Chiêm binh cao to nhất, kẻ đang vất vả đỡ tên. Bứt tốc nhanh hơn cả Usain Bolt, Đại Hải lao về phía hắn, kéo hắn xuống ngựa, rút đao ra, rồi leo lên ngựa. Tất cả đều như nước chảy mây trôi.
"Trựaaaa!"
Miệng vừa quát, tay hắn cũng không chậm, chém ngay một phát vào mông ngựa. Con ngựa hí lồng lên rồi lao đi mất dạng. Tất nhiên, nó mang theo cả Đại Hải. Hắn chao đảo suýt ngã nhưng may mắn, tay vẫn chắc chắn giữ được.
Thoát! Suýt nữa thì hắn "treo" bởi con ngựa chứ không phải kẻ thù. Lần sau phải ít đọc truyện Tàu lại mới được, quá âm hiểm, toàn lừa người, tí nữa thì toi đời!
Khốn kiếp!
Nội dung này đã được truyen.free biên tập cẩn trọng và giữ toàn quyền sở hữu.