(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 71: . Đại Ngu sụp đổ.
Chiến sự ngoài Bắc ngày càng hung hiểm, quân Minh thế như chẻ tre đánh đâu thắng đó, quân Hồ liên tục bại trận, sĩ khí rơi xuống đáy, quan binh, quân lính không còn tinh thần chống cự, người trốn lên núi, kẻ đi đầu hàng. Cục diện bại trận của nhà Hồ dường như đã được định đoạt.
Tây Đô Thanh Hóa, thành đá dù kiên cố, vững chắc đến mấy cũng không thể ch��ng lại hỏa khí của quân Minh. Vua quan nhà Hồ lại rút chạy, dân chúng ngán ngẩm, chạy giặc tán loạn, giờ đây chẳng biết nương tựa vào đâu. Đất Bắc nay về tay quân Ngô, mạn Nam thì Chiêm quân xâm lấn, nguy cơ cận kề. Phía Đông là biển lớn. Phía Tây là đất Vạn Tượng đồi núi hiểm trở, rừng thiêng nước độc... thôi thì cứ kéo nhau về phía Tây, may ra còn đường sống, chứ chạy hướng khác chỉ có chết trong binh đao loạn lạc này.
Ngày 23 tháng 4 âm lịch, quân Minh đánh vào Lỗi Giang, quân nhà Hồ tan rã không cần đánh. Ngày 29, quân Minh đánh vào cửa biển Điển Canh, thủy quân nhà Hồ tự tan vỡ. Binh tướng mất sạch, trong tay họ Hồ giờ đây chẳng còn nổi vạn quân. Bốn bề thọ địch, hai cha con họ Hồ định lánh về Thâm Giang nhưng không thành, vì nơi đó quân Minh cũng đã chiếm mất. Rơi vào đường cùng rồi.
Trong trướng bồng cũ nát, nhuốm đầy khói lửa, Hồ Quý Ly phờ phạc ngồi đó. Phong thái của vị gian hùng bậc nhất Trần triều đã biến mất, nét rạng ngời bệ vệ khi lên ngôi Cửu Ngũ Chí Tôn, làm chủ đất Việt cũng đã tắt hẳn. Y ngồi đó, tu��i già dường như bất ngờ ập đến, khiến y vô cùng mệt mỏi. Y tự nhận mình là bậc đại tài, là thánh nhân đất trời Nam, cớ sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này? Y không cam lòng. Đây không phải là do y sai, là do bọn quan lại, lính tráng hèn nhát, là do lũ dân đen ngu muội, là do bọn Ngô lòng dạ hiểm độc. Tất cả là do bọn chúng hết, chúng muốn lật đổ giang sơn y dày công xây dựng, cướp đoạt ngai vàng của y, của họ Hồ.
Bên ngoài trướng, binh lính túm năm tụm ba bên bếp lửa, mong ánh lửa mỏng manh có thể xóa đi đêm giá lạnh.
"Hay mình trốn đi mấy anh?" một tên lính mặt mũi non choẹt nói.
"Câm ngay! Mày điên à? Để quan trên nghe thấy là chết đó biết không?" Một tên lão binh rít qua kẽ răng nói.
"Tai vách mạch rừng, đừng nói lời xằng bậy mà rước họa sát thân đấy." Tên khác nói.
"Để xem tình hình đã, bốn bề giặc Ngô vây hãm, muốn chạy cũng chẳng biết đường nào. Haizzz."
Đúng lúc này.
"SÁTTTTT…… GIẾT SẠCH LŨ NAM MAN!"
Từ bốn phương tám hướng quân Minh lao đến. Không ai biết chúng đến từ bao giờ, thám báo cũng không phát hiện... không biết còn thám báo không, hay đã đầu hàng giặc, bỏ trốn hết rồi. Kỵ binh quân Minh lao thẳng vào doanh địa quân Hồ, theo sau là đám bộ binh hạng nặng.
"Chết tiệt rồi, giặc Ngô đến! Anh em lấy vũ khí, theo ta!" Tên lão binh đứng phắt dậy, cầm vội ngọn giáo lao đi. Đám bộ hạ ngồi cùng hắn giật nảy mình nhưng cũng mau chóng đứng dậy, cầm lấy vũ khí chạy theo. Lính Hồ sống đến lúc này, nếu không trung thành thì cũng là hạng võ dũng, còn kẻ nhát gan, yếu đuối đã chết hoặc bỏ trốn từ bao giờ.
"Chém chết bọn chó Ngô! Giết chúng nó may ra còn sống sót, chạy chỉ có nước chết!" Một viên đô trưởng hai tay nắm trảm mã đao hét lớn. Y xông lên trước, cúi người chém cụt chân ngựa của tên kỵ binh vừa lao tới. Con ngựa đứt chân ngã vật ra đất, tên lính Minh ngã choáng váng, đang lồm cồm bò dậy thì...
"Phập!" một ngọn giáo ghim thẳng mặt, chết không thể chết thêm được nữa. Thì ra đám lính khi nãy còn ngồi bàn chuyện trốn chạy đã xông đến.
"Giết sạch bọn Ngô! Trả thù cho anh em!"
"GIẾT!!!!!!" quân Việt hét lớn lao lên, không màng sống chết.
Quân Minh tuy đánh đêm bất ngờ nhưng cũng phải ngỡ ngàng trước sự chống trả quyết liệt từ phía quân Việt. Hai bên lập tức lăn xả vào nhau mà chiến, người ngã ngựa đổ, khói lửa nổi lên bốn phía. Đâu đâu cũng là cảnh chém giết, người chết ta sống. Quân Việt anh dũng không lùi bước, nhưng quân Minh đông như kiến cỏ, chết tên này lại có tên khác xông lên thay, chiến đao chém cùn cũng không giết hết được người Ngô.
"Bệ hạ! Quân Minh tấn công, đã vây tứ phía, không còn lối thoát. E rằng đêm nay không qua khỏi. Nước đã sắp mất, bậc vương giả không thể chết dưới tay kẻ khác." Tướng Ngụy Thức, người đẫm máu, quỳ dưới chân Quý Ly tâu rằng.
Quý Ly tay cầm gươm, người run rẩy, mắt long sòng sọc. Y không cam lòng, giang sơn của y còn chưa sụp đổ. Quân cần vương của y vẫn còn ở Thuận Hóa, Vũ Đại Hải dũng mãnh như thế sẽ không chết bởi Chiêm Thành, hắn sẽ cứu giá, y không thể chết ở đây được. Tiếng chém giết văng vẳng bên tai, Quý Ly nhìn sâu vào Ngụy Thức đang quỳ.
Y nổi giận. Tên giặc này thân là tử sĩ mà lại khuyên vua đi chết, đúng là loại phản thần tặc tử! Y vung đao chém bay đầu Ngụy Thức, máu phun ướt cả áo bào. Bằng mọi cách phải rút khỏi đây thôi.
"Quân đâu, mở đường máu rút lui!" Quý Ly cầm đao lao ra khỏi trướng, hét lớn.
"RÕ!" Đám cấm vệ, tử sĩ của họ Hồ đã tập hợp từ bao giờ, tên nào tên nấy cao lớn, hung mãnh. Họ là những tử sĩ được đào tạo từ khi còn nhỏ, hết mực trung thành với họ Hồ, dù Quý Ly bảo họ đi chết, họ cũng không từ nan.
"Bệ hạ, hãy lên ngựa." Một tên tử sĩ dắt ra con ngựa Đại Lý lớn, dìu Quý Ly lên.
"Bảo vệ Hoàng thượng, liều chết phá vây!" Vừa dứt lời, hắn xung phong đi đầu, lao vào đám quân Minh đang chém giết phía trước. Cấm vệ, tử sĩ lập tức theo sau.
"PHÁ VÂY RÚT LUI!" đám cấm vệ vừa đánh vừa hét lớn, thông báo cho các binh lính còn chưa hay biết.
Quân Minh vây dày đến mấy cũng không cản nổi mũi đột phá của quân Việt. Phải trả giá không ít binh lính, nhưng chẳng mấy chốc quân Việt đã mở được một lối lớn. Quý Ly theo đám tử sĩ cùng cấm vệ nhanh chóng rút lui, ẩn mình vào đêm đen. Quân Việt thấy vua rút chạy thì cũng nháo nhác tháo lui, khiến trận phòng thủ chẳng mấy chốc sụp đổ.
"Chạy đi, lủi vào đêm đen, theo đường ngược vào Thuận Hóa còn cơ may sống sót!" Có người hét lớn.
"Anh em rút lui, chớ hàng, bọn Ngô không tha cho anh em ta đâu." Vừa nói, viên đô trưởng vừa rút mũi đao khỏi ngực tên lính Minh, m���c cho máu tươi bắn đầy mặt.
"Anh em chạy đi, tôi ở đây chặn cho anh em! Tôi chán cái cảnh chạy như chó không nhà này rồi!" Một lính Việt mắt vằn lên lửa đỏ, ngọn giáo phá không, đâm thẳng vào khiên của tên lính Minh đối diện.
"Hự... Chết thì chết, chết cũng phải kéo một thằng theo!" Y bị một tên lính Minh khác đâm đao vào bụng, mũi đao xuyên thấu ra sau. Y biết mình không qua khỏi rồi, ném bỏ ngọn giáo, rút ra con dao găm. Mặc cho đao sắc găm ở bụng, y cứ thế mà lao vào ôm lấy tên lính kia, đâm liên hồi vào cổ hắn, máu tươi nhuộm đầy tay y. Tên lính Minh không thể tin nổi, miệng mấp máy như muốn nói điều gì, nhưng máu tươi cứ ồng ộc chảy ra.
"Hahaha, chết đi thằng Ngô!" Y cười dài, hàm răng đen dính đầy máu đỏ trông càng quỷ dị, chẳng khác gì lệ quỷ. Bọn lính Minh xung quanh nhìn thấy mà rợn cả người. Y cười rồi nhắm mắt lại, cơ thể sà vào lòng đất mẹ.
Cảnh tượng như vậy diễn ra khắp chiến trường. Có binh lính rút lui, nhưng càng nhiều người ở lại chiến đấu. Họ đã chán ngán cái cảnh thua trận, chạy khắp hang cùng ngõ hẻm. Họ xác định sẽ không sống qua đêm nay, cứ thế mà lao vào quân Minh, quyết kéo đôi ba tên xuống địa ngục cùng. Có như thế mới thỏa cái chí làm trai, mới không hổ thẹn với dòng máu tiên rồng trong huyết quản.
Chính những người lính ở lại chiến đấu đã chặn được truy kích của giặc Ngô, giúp cho Hồ Quý Ly thành công trốn chạy, cũng giúp cho rất nhiều đồng đội thoát đi. Quân Ngô khiếp vía trước tinh thần chiến đấu điên cuồng của những người lính Việt. Nếu những người lính này được tướng tài lãnh đạo, thì người Ngô còn lâu mới có thể đánh được đến đây. Quân Minh bất chấp tất cả, hỏa khí, cung tiễn bắn không tiếc tiền... chỉ mong tiêu diệt những chiến binh quả cảm này. Khi người lính cuối cùng ngã xuống, bình minh cũng lên. Ánh nắng đầu tiên chiếu xuống doanh địa, nơi đâu cũng là xác người, xác ngựa, khói lửa mù mịt như không muốn cho nắng xuyên qua. Không khí tràn ngập mùi máu tươi, mùi thịt, mùi vải cháy khét, hòa cùng mùi thuốc súng.
"Mẹ kiếp, tốn cả vạn quân mà không bắt được vua man." Tên tướng Minh mặt mũi âm trầm nhìn bãi chiến trường.
"Báo cho đại soái, vua man xổng rồi, chúng ta cần tăng binh truy đuổi, tốt nhất là kỵ binh. Bờ biển cũng cần thủy quân đi tuần, phòng vua man chạy ra biển." Y nói với tên lính liên lạc bên cạnh.
"RÕ!" tên lính lĩnh mệnh, quay ngựa chạy đi.
"Gom xác lại thiêu đi, tên nào chưa chết, bồi cho hắn thêm một nhát." Tướng Minh mất kiên nhẫn phất tay, quay về soái trướng nghỉ ngơi. Cả đêm tập kích hắn không ngủ nghỉ gì, cứ tưởng ngon ăn, ai dè xôi hỏng bỏng không.
Hồ Quý Ly cùng tàn binh phá vây tháo chạy. Bao nhiêu binh lính, quan lại, hoàng thân quốc thích do đêm tối mà chạy lạc gần hết. Quý Ly mang theo số ít bộ hạ chạy đến Kỳ La thuộc Tân Bình. Có bô lão nói rằng đất này không lành, không nên ở, Hồ Quý Ly tức giận bèn chém chết ông lão.
Ngày 5 tháng 5 âm lịch, quân Minh đánh vào cửa biển Kỳ La (huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh ngày nay). Hàng tướng người Việt là Nguyễn Đại đã bắt được Hữu Tướng quốc Hồ Quý Tỳ (em của Thượng hoàng Quý Ly).
Ngày 11 âm lịch (16 tháng 6) quân Minh đánh vào Vĩnh Ninh. Kỵ binh quân Minh dàn kín mặt đất, quyết bắt giết vua Hồ. Dù đám cấm vệ, tử sĩ ra sức bảo vệ, nhưng cũng không thể chống lại số địch quá đông và thiện chiến. Đuổi giết đến ghềnh Chẩy Chẩy, tướng Minh Vương Sài Hồ đã bắt được Hồ Quý Ly. Bao nhiêu cấm quân, tử sĩ theo cùng đều chết sạch. Ấy vậy mà Thượng hoàng họ Hồ lại không thể chết đứng còn hơn sống quỳ. Khi xưa vua Nam Tống – Tống Thiếu Đế mới 13 tuổi, nước mất nhà tan, giặc Nguyên truy đến đường cùng, đã cùng trung thần và hơn 1300 thành viên hoàng tộc trầm mình xuống biển, quyết giữ cái uy cuối cùng của bậc đế vương. Ấy vậy mà họ Hồ... tự xưng thuộc dòng Ngu, Thuấn lại không bằng được.
Hồ Nguyên Trừng rút chạy ra cửa biển Kỳ La, mưu theo đường biển rút vào Thuận Hóa cũng bị Lý Bân suất lĩnh thủy quân quân Minh bắt được. Ngày 12 âm lịch (17 tháng 6) bộ tướng của Mạc Thúy là Nguyễn Như Khanh bắt được Hồ Hán Thương và Thái tử Hồ Nhuế ở núi Cao Vọng (Kỳ Anh, Hà Tĩnh). Đến lúc này, hoàng tộc họ Hồ, vua, thượng hoàng, thân vương, thái tử đều bị quân Minh bắt giữ. Quân Minh chỉ cần đánh dẹp hết những phần lãnh thổ còn lại của Đại Ngu nữa là ổn. Lúc này, chỉ còn đại tướng Vũ Đại Hải trấn thủ biên cương phía Nam là còn đáng kể, đủ để quân Minh phải điều động đại quân tiến đánh. Số còn lại thì sớm đã có ý đầu hàng.
Các quan lại rút chạy theo thì sớm đã trốn chết hoặc chết chóc. Hồ Đỗ, Phạm Lục Tài, Nguyễn Ngạn Quang, Đoàn Bồng đều bị bắt cả. Còn các viên quan Trần Nhật Chiêu, Nguyễn Phi Khanh, Nguyễn Cẩn, Đỗ Mãn đều đã đầu hàng từ trước. Chỉ duy có Hành khiển Tham tri chính sự Ngô Miễn, Trực trưởng Kiều Biểu không chịu nổi cảnh vua tôi đớn hèn hàng giặc mà nhảy xuống nước tự sát.
Khi Ngô Miễn mất, vợ ông là Nguyễn thị ngửa mặt lên trời than rằng: “Chồng ta thờ chúa, một đời ăn lộc, ngày nay giữ tiết nghĩa mà chết, thế là chết xứng đáng, còn oán hận gì nữa? Nếu thiếp muốn sống cho qua ngày, chẳng lẽ lại không còn chỗ đến nữa hay sao? Nhưng đạo chồng, ơn vua, một chốc mà phụ bạc thì thiếp không nỡ nào! Chi bằng, xin theo nhau!” Nói xong, bà cũng nhảy xuống nước tự vẫn. Nhà Hồ đến đây thất bại và chấm dứt triều đại của mình.
Than ôi, họ Hồ trị quốc mà vua, quan, dân chúng không đồng lòng, nên bại trước giặc Ngô. Vua không giữ được khí tiết của bậc đế vương, quan và tướng thì không đủ trung thành. Khi xưa, quan quân nhà Nam Tống đã chết theo vua đến hơn mười vạn người, xác chết ngập cả biển Nhai Sơn. Đến họ Hồ của nước Đại Ngu thì... than ôi... âu cũng là vua nào thì tôi đấy!
Đất Việt nay chỉ còn phương Nam. Liệu phương Nam, với tướng quân Vũ Đại Hải, có thể xoay chuyển càn khôn, cứu vãn đất nước?
Nội dung này thuộc bản quyền sáng tạo của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.