(Đã dịch) Pokemon Của Alex - Chương 128: Nở rộ
“Một kết quả đáng mong đợi, nhỉ?” Daia nhìn kết quả, không khỏi mỉm cười, rồi đứng dậy vỗ tay và cùng Pikachu của mình trở về.
Khán giả dần dần rời khỏi hội trường. Ngày biểu diễn đầu tiên đã khép lại, 128 thí sinh tham dự Wallace Cup đã được chọn ra. Đó là những màn biểu diễn xuất sắc, mang đến thật nhiều màu sắc, sự ấn tượng, cùng mối liên kết b��n vững giữa điều phối gia và Pokémon của họ.
Alex trở về trung tâm Pokémon, cùng bạn bè ăn mừng cho ngày đầu tiên, vì tất cả họ đều đã lọt vào vòng trong.
“Tuyệt vời quá, cuối cùng tớ cũng không phải là người duy nhất bị loại!” Lily mừng rỡ tu một hơi ly nước cam trong tay.
“Nhưng mà phần trình diễn của cậu thật sự rất tuyệt mà, phần thi đầu tiên nên các giám khảo cũng dè dặt hơn khi cho điểm thôi,” Daia trả lời.
“Đúng đúng, chị Lily đã biểu diễn rất tốt!” Liana ở bên cạnh gật gù hưởng ứng.
“À mà, phần trình diễn của ba người Dawn, May và Alex thật sự khiến bọn tớ bất ngờ đấy!” Morol thốt lên.
Tính ra đây là lần đầu tiên cậu ngồi xuống, quan sát trọn vẹn một cuộc thi có hai người bạn từ thuở nhỏ của mình tham dự. Năng lực của Alex thì Morol không mấy bất ngờ, cậu ấy lúc nào cũng chăm chỉ kể từ lần Morol gặp cậu ấy tại thành phố Rustboro. Có điều, khi Liana bước lên sân khấu biểu diễn, hào quang mà cô bạn nhỏ ấy tỏa ra khiến cậu phải giật mình. Từng bước đi, điệu nhảy cùng sự hòa hợp với Beautifly khiến Morol ngẩn ngơ trong giây lát.
“Một kết quả hoàn hảo, phải không nào?” Diance mỉm cười vỗ tay. Sylveon và Altaria ở phía sau đã bắt đầu đùa giỡn.
Những chiếc bánh ngọt đủ loại màu sắc, nước ngọt tươi mát cùng tiếng nô đùa vang vọng khắp nơi. Có điều, mọi người đều biết, ngày hôm sau không phải tất cả mọi người đều có thể vượt qua vòng thứ hai. Bởi vì từ 128 thí sinh ở vòng đầu, sẽ tiếp tục loại bỏ đi một nửa, tức là tỉ lệ cạnh tranh vô cùng lớn.
Biểu diễn đôi, đó là một thử thách không hề dễ nhưng cũng chẳng quá khó. Quan trọng là điểm nổi bật của các Pokémon, điều phối gia có làm chủ được chúng hay không?
Alex rời khỏi bữa tiệc nhỏ tại trung tâm Pokémon, đến gặp ba mẹ mình. Họ ôm chầm lấy đứa con trai của mình.
“Được rồi mà, không cần phải như vậy đâu,” Alex cười khổ vỗ lưng họ.
“Nhưng mà… ba mẹ thật sự rất tự hào về con đó,” Hathil bộc bạch. Bà lùi lại một bước, nhìn kỹ đứa con trai của mình. Alex vẫn chưa thay đổi trang phục, gương mặt cậu được thừa hưởng những nét đẹp từ cả bà và Odine. Hai vợ chồng gật gù khen ngợi, quả không hổ là con trai của họ, thật sự rất đẹp trai!
Trở về phòng, Alex dự định sẽ nghỉ ngơi, nhưng cậu thật sự quá đỗi hồi hộp. Một cuộc thi lớn mà Chimecho và Kirlia sẽ cùng tham dự vào ngày hôm sau. Để giúp cảm giác này dịu bớt, Alex quyết định ngồi tâm sự cùng các Pokémon của mình.
Bầu trời đêm tại thành phố Sootopolis thật sự rất đẹp. Mặc dù đã chứng kiến nhiều lần rồi, nhưng mỗi lần nhìn khung cảnh nơi này, Alex lại cảm thấy rất dễ chịu. Pikachu của Alex khẽ lắc cái đuôi, nó thay đổi tư thế nằm ngủ. Alex buồn cười gãi đầu con chuột điện. Rhyhorn lại gần dựa vào chân Alex. Kirlia và Chimecho nhìn nhau, rồi cũng ngồi yên bên cạnh cậu.
Trong phòng của các cô gái, Zelloui nhìn sang phía Dawn và May. Hai cô bạn của cô đều có vẻ khó ngủ. Thế là họ gọi Zelloui lại cùng tán gẫu, cuộc tâm sự của ba cô gái kéo dài khá muộn vào buổi đêm. Khi cảm giác buồn ngủ ập đến, một đêm trôi qua trong bình yên, và một ngày mới lại bắt đầu.
Dòng người trong thành phố một lần nữa trở nên đông đúc hẳn lên. Nhóm Alex và các điều phối gia khác tại trung tâm đều dậy từ rất sớm để chuẩn bị cho phần biểu diễn của mình tại sân khấu. Ngày hôm nay, sẽ không có phần biểu diễn nào vào buổi chiều. Thứ tự thi đấu của họ sẽ được sắp xếp gói gọn trong một buổi sáng.
“Đi hết rồi sao?” Zelloui ngái ngủ thức dậy, đã nhìn thấy hai chiếc giường bên cạnh đã được dọn lại gọn gàng. Dawn và May đã rời giường, chuẩn bị trang phục và phụ kiện cho Wallace Cup. Đi ra bên ngoài, Zelloui mới thấy Daia và Pikachu của cậu ấy mới chỉ đang ăn sáng.
“A? Dậy sớm vậy. Còn khá lâu nữa Wallace Cup ngày thứ hai mới bắt đầu, ăn sáng không?” Daia mỉm cười hỏi.
“Liana cũng đi rồi à?” Zelloui quay sang hỏi Morol.
“Ừm, cậu ấy và Alex đã sớm rời khỏi trung tâm,” Morol trả lời, trong miệng vẫn còn đang cắn dở miếng bánh mì.
Mọi người thư giãn uống trà nóng và thưởng thức bữa sáng, sau đó mới hòa vào đám đông đi tới hội trường Contests. Ngày hôm nay dường như còn đông hơn hôm qua, hội trường rất nhanh được lấp kín. Sân khấu đã được dọn dẹp và chỉnh sửa lại y như mới.
Một sân khấu rộng lớn, với ánh đèn từ bốn phía hội tụ vào trung tâm, màn hình lớn hiển thị gương mặt 128 thí sinh đã hoàn thành phần biểu diễn ngày hôm qua.
“Như vậy, mọi người đã sẵn sàng cho vòng thứ hai, phần biểu diễn đôi bắt đầu hay chưa?” Dẫn chương trình Vivian cầm micro trên tay, kêu gọi khán giả.
“RỒI!!!”
Tiếng hò reo vang dội từ khán đài thể hiện rõ bầu không khí náo nhiệt của ngày hôm nay.
Bốn vị giám khảo lần lượt xuất hiện. Quán quân Wallace vừa bước đi vừa mỉm cười vẫy chào khán giả. Thông qua màn hình nhỏ trong phòng, Steven mỉm cười nhìn người bạn của mình đang ngày càng hoàn thiện giấc mơ đưa Pokémon Contest vươn xa.
“Xem ra Wallace Cup năm nay rất được chào đón, Pokémon Contest phát triển nhanh thật đấy,” Steven đặt quyển sách đang cầm xuống, đưa ra một lời nhận xét. Anh lại chuẩn bị bước vào công việc tìm kiếm những viên đá quý hiếm của mình. Có điều, trước khi rời đi, Steven hơi khựng lại một chút. Gương mặt của đứa nhỏ biểu diễn đầu tiên dường như có chút quen mắt. Không biết anh đã từng gặp cậu nhỏ này ở đâu rồi nhỉ?
Quán quân Steven gặp mặt Alex vào khoảng vài tháng trước. Theo trí nhớ của anh, Alex là một đứa nhỏ có tiềm lực và đang bước trên con đường của một nhà chăm sóc Pokémon. Cậu ấy không quá dính dáng đến việc trở thành một điều phối gia, vậy mà giờ lại còn đứng trên sân khấu vòng thi thứ hai của Wallace Cup.
Có điều, khi Chimecho và Kirlia ra sân, Steven lập tức dừng lại, nhìn về phía màn hình nhỏ với ánh mắt hiếu kỳ.
“Alex biểu diễn đầu tiên sao?” Diance hơi ngạc nhiên nói.
“Anh có vẻ quan tâm cậu bạn này quá nhỉ?” Lisia ở bên cạnh tò mò hỏi.
“Ừ thì, là một điều phối gia rất thú vị. Phải không, Sylveon, Altaria?” Diance mỉm cười trả lời. Hai Pokémon của anh phía sau lập tức đáp lời, chúng cũng tò mò không biết Alex sẽ biểu diễn đôi như thế nào.
Ở lần biểu diễn đôi lúc trước, Alex chỉ hoàn thiện phần thi với kết quả vừa đủ, chứ không quá nổi bật. Vậy cậu ta có thể hoàn thiện bài thi đôi này tại Wallace Cup với kết quả cao hay không?
“Đã tới thời điểm rồi,” Alex mỉm cười nhìn hai Pokémon của mình, rồi gật đầu. Ánh mắt của cậu đang phát sáng, hào quang nhàn nhạt tỏa ra từ con ngươi, biến thành con đường kết nối tâm trí hai Pokémon. Nhất thời, bầu không khí xung quanh Alex và hai Pokémon của cậu trở nên thật đặc biệt.
Thông qua màn hình, khán giả nhìn thấy Alex nhắm mắt lại, và Kirlia bước nhẹ về phía trước, Chimecho quấn quanh cánh tay Kirlia. Bước đi trên mặt nước, Kirlia và Chimecho đồng thời mở mắt. Siêu năng lực dung hợp làm một, phối hợp với Shadow Ball tạo thành một đóa hoa bảy sắc. Hình dạng của Shadow Ball thay đổi và duy trì được sự ổn định, trông rất kỳ lạ. Ẩn bên trong khối cầu u tối còn là lực lượng siêu linh, hai nguồn năng lượng khác biệt được dung hợp hoàn mỹ. Hệ Psychic và hệ Ghost không quá tương khắc, là những năng lượng mà cả Kirlia và Chimecho đều khá quen thuộc. Điều chỉnh năng lượng của Shadow Ball thấp xuống, gia tăng lực lượng hệ Psychic tăng cao. Chiêu thức kết hợp này được thực hiện chỉ nhằm mục đích tăng cường hiệu quả thị giác. Sức mạnh chính cấu thành nên nó là siêu năng lực, nhờ vậy chiêu thức mới có thể giữ được sự ổn định. Đóa hoa được phóng lên rồi vỡ ra, nổ tung như một chiêu thức thông thường, nhưng không hề có khói bụi tản ra, mà phân tán thành vô số cánh hoa.
Mồ hôi lấm tấm trên gương mặt Alex. Khi chiêu thức dung hợp được thi triển xong, những cánh hoa từ Shadow Ball phân tán chạm vào mặt nước. Giống như hạt giống được gieo mầm và trổ bông, những bông hoa lấy lực lượng siêu năng làm rễ, bám sâu dưới mặt nước, và lực lượng hệ Ghost thì nở rộ. Muôn vàn đóa hoa sen khoe sắc rực rỡ trên sân khấu. Kirlia uy nghiêm vươn tay, Chimecho nhẹ nhàng lắc mình bay lên. Những đóa hoa đột ngột giải phóng năng lượng, bộc phát mạnh mẽ. Vô số cột nước bắn lên, rồi bị khống chế lại, tạo thành một dải ruy băng màu xanh nước biển, gắn lên đầu Chimecho, sau đó tan biến xuống mặt nước. Một chiêu thức, nhưng đa hình thái.
Cho đến khi Alex cúi đầu chào, khán giả lập tức hào hứng vỗ tay không ngớt, vì phần biểu diễn vừa rồi thật sự đẹp mắt. Đặc biệt là khi những đóa hoa được tạo ra, tưởng chừng vô hại lại bạo phát sức mạnh khủng khiếp đến vậy. Nếu như chiêu thức đó không được sử dụng nhằm mục đích biểu diễn, thì uy lực sẽ mạnh đến thế nào?
Toàn bộ nội dung này là tài sản độc quyền của truyen.free, mọi hành vi sao chép và đăng tải lại đều vi phạm bản quyền.