Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Pokemon Của Alex - Chương 175: Một ngày mới

Có vẻ như đã ngủ một giấc thật dài, nhưng Alex chẳng hề thấy nặng nề hay khó chịu. Ngược lại, cậu cảm giác nhẹ nhàng như đang nằm trên một tấm nệm êm ái, ấm áp.

Alex mở mắt khi mặt trời vừa lên. Ánh sáng len lỏi qua khe cửa sổ, và để lộ gương mặt đang say ngủ của Chimecho cùng những Pokémon khác.

Raichu gối đầu trên lưng Rhydon bên ngoài căn phòng, còn Vivillon đậu trên chậu hoa nhỏ trên bàn, lung linh tựa một viên đá quý lấp lánh.

“Dậy rồi sao?” Gallade mở cửa bước vào, tay xách một túi đồ ăn từ siêu thị, mỉm cười nhìn Alex.

“Ừm,” Alex gật đầu đáp, “mọi người đều đã hồi phục cả rồi chứ? Tớ đã ngủ bao lâu vậy?” Cậu đưa tay trân trọng ôm lấy Chimecho.

“Nửa ngày, đại khái là thế. Bây giờ cũng vừa bắt đầu một ngày mới,” Gallade nói, bước vào trong và chọn một chỗ ngồi xuống.

Tiếng nói chuyện của họ đã đánh thức Chimecho. Pokémon hình quả chuông nhỏ bay lên, cọ cọ vào người Alex rồi nhẹ nhàng quấn quanh cổ tay cậu.

Đây là một thói quen mới của Chimecho. Nếu không để ý, trông nó chẳng khác nào một chiếc vòng tay bằng vải.

Raichu lập tức bay vào căn phòng. Còn Rhydon quá khổ, không thể vào bên trong, nên được Raichu nâng lên lơ lửng giữa không trung.

Dù rời khỏi mặt đất, Rhydon trông không hề hoảng loạn hay khó chịu chút nào.

Alex lần lượt hỏi thăm từng người bạn, nhưng cậu dường như cảm thấy có sự hiện diện của một ai đó khác ở đây.

Chimecho và Gallade do dự một lát. Rồi bọn họ chợt nhận ra một thân ảnh nhỏ bé ẩn mình trong một góc khuất.

Tinh linh nhỏ đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng, mỉm cười tươi tắn rồi biến mất.

Thấy vậy, nhóm Chimecho quyết định tạm thời giữ bí mật này, và cùng Alex rời khỏi phòng ngủ.

Alex thay một bộ trang phục mới – áo thun trắng, quần lửng ngang gối và đôi giày thể thao yêu thích. Cậu cầm điện thoại vừa nhắn tin cho ba mẹ, vừa bước ra hành lang.

Đồng hồ đã điểm hơn bảy giờ. Lúc này, đại sảnh Trung tâm Pokémon đã khá đông người thức giấc. Một số vẫn đang huấn luyện Pokémon, số khác đã trở về thưởng thức bữa sáng.

Từ một góc khá gần bốt điện thoại, Norabel đang dìu Cress về phía bàn ăn. Cả hai đều an toàn, đó là một điều tốt.

Chỉ là không biết trận chiến ở khu rừng trước đó giờ ra sao rồi. Hiện họ đã đến thành phố Anistar, nên tạm thời đã an toàn.

“Alex? Dậy rồi à? Chỗ này có ghế trống này!” Cress nhìn thấy Alex liền vẫy tay chào hỏi cậu.

Nhìn đối phương đang băng bó một bên vai mà vẫn hào hứng quơ tay, Alex gãi đầu, bước đến.

Trước đó, Cress không hề nhiệt tình đến thế. Có lẽ lần đối mặt với nguy hiểm sinh tử vừa rồi đã khiến bọn họ gần gũi nhau hơn một chút.

“Mọi người sao rồi? Trông anh có vẻ không ổn lắm, Cress à,” Alex ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, thoải mái hỏi thăm.

“Còn sao nữa, bị thương một chút thôi. Nhưng nghỉ ngơi nửa tháng là khỏi thôi. Bisharp và các Pokémon khác đều đã hồi phục lại rồi,” Cress trả lời. Dù chỉ còn cử động được một tay, nhưng khi ăn vẫn rất nhanh nhẹn.

Cress húp mì sợi không ngừng. Trông cậu ta ăn rất ngon miệng, có vẻ đã đói lắm.

Alex đưa mắt nhìn sang Norabel. Đây là lần đầu tiên cậu gặp mặt và đối diện trực tiếp với cô ấy.

Một người cũng sở hữu năng lực đặc biệt giống cậu, nhưng cô ấy trưởng thành và mạnh mẽ hơn nhiều.

“Chị đã nghe Cress kể về em rồi. Chị khá ngạc nhiên khi biết em cũng từng theo học trường Rustboro. Dù chúng ta không học chung một chương trình, nhưng cũng có thể xem là đồng môn. Chị là Norabel, rất vui được gặp em,” Norabel bình tĩnh nói.

Khi nghe Cress kể về lai lịch của Alex, Norabel lập tức hiểu ra vì sao cô lại cảm thấy Alex có chút quen mắt.

Hóa ra là khi Alex còn ở trường Rustboro, cô từng nhìn thấy Alex vài lần, lúc cậu tham gia lớp học cùng chị Annie và Roxanne.

“Em là Alex, còn đây là những người bạn đồng hành của em: Chimecho và Gallade.” Alex tự giới thiệu. Thấy Chimecho rời khỏi cổ tay cậu bay lên, Alex cũng nhân tiện giới thiệu luôn.

Gallade mang theo bốn đĩa đồ ăn bước đến. Hai đĩa trên hai tay, hai đĩa còn lại được điều khiển lơ lửng trên không, rồi được đặt xuống bàn một cách chính xác.

Rhydon và Raichu đang ăn ở bên ngoài, còn Vivillon thì tập khiêu vũ ở khu đất trống của trung tâm.

Norabel và Alex hỏi thăm một lúc mới biết được mục tiêu của đối phương. Alex đơn thuần là đến để học tập, còn nhóm Norabel đến đây là để tìm gặp Tiến sĩ Sycamore và Quán chủ Olympia.

Ở Safari Zone thuộc địa khu Hoenn, một vài thành viên Đội Hỏa Tiễn đã bị bắt giữ. Trên người họ mang theo những viên đá có hình dạng đặc thù.

Lợi dụng khả năng thôi miên của Pokémon, Liên minh biết được thứ này có tên là Giant Diffusion, một sản phẩm được chế tạo dựa trên mảnh vỡ của Giant Rock.

Để tìm hiểu thành phần cấu tạo cũng như cách phòng ngừa, nhóm Norabel mang theo những viên đá này đến địa khu Kalos – nơi khởi nguồn tạo ra thứ kỳ dị này.

Trong đó, Tiến sĩ Sycamore và Quán chủ Olympia là hai người hiểu rõ nhất về nó. Norabel đã gửi vài viên đá đến viện nghiên cứu, sau đó đến thành phố Anistar để giao nốt những vật phẩm còn sót lại.

Thứ này rất nguy hiểm. Nên chị Roxanne quyết định nhờ Norabel và Cress cùng đến Kalos. Thực lực của cả hai thì khỏi phải bàn.

Nhưng không ngờ tới lại gặp phải sự kiện đáng sợ như vậy.

“Ra thế, một nghiên cứu mới của Đội Hỏa Tiễn sao? Cũng có thể là một tổ chức khác, nghe có vẻ đáng sợ thật.” Alex cười khổ, nhìn viên đá.

“Vậy sao? Anh thấy nhóc xuất hiện như anh hùng, ra tay xuất thần thế cơ mà!” Cress ăn xong, không khỏi cười nói.

Ẩn sau nụ cười đó vẫn là sự kinh ngạc khó giấu khi biết Alex là một siêu năng lực gia mạnh mẽ, mạnh hơn nhiều so với những gì cậu dự đoán.

Lại là một đứa trẻ được sinh ra với thiên phú đáng sợ.

Những Huấn luyện gia bình thường như cậu thật sự rất khó để vượt qua. Thật là một sự thảm bại mà…

“Em đến Kalos là để gặp Quán chủ Olympia đúng không?” Norabel đột nhiên hỏi.

“À vâng, em dự định khiêu chiến Đạo quán, rồi nhân tiện xin được học việc ở Đạo quán Anistar một thời gian,” Alex gật đầu trả lời.

Cậu dự định ở lại thành phố này một thời gian, nên đến chiều có lẽ cậu phải mua thêm một ít vật tư.

Sau đó, rời khỏi Trung tâm Pokémon, lựa chọn một căn nhà thuê vừa ý và trả tiền ở lại.

Trung tâm Pokémon cũng không phải là trung tâm từ thiện, ở lâu dài hiển nhiên là không ổn.

“Giống như lúc ở lại Đạo quán Rustboro sao?” Cress hỏi. Hồi ấy cậu cũng từng làm người giữ ải một thời gian, khi đó độ khó khiêu chiến Quán chủ cao đến mức đáng sợ.

Cuối cùng, Cress bị chị Annie đá cho trở về chương trình học thông thường.

“Vâng, đó là cách dễ nhất để có thể học hỏi tại đây, em nghĩ vậy,” Alex gật đầu trả lời.

“Vậy thì đúng dịp rồi! Lát nữa Quán chủ Olympia sẽ đến đây, em có thể gặp mặt trực tiếp bà ấy một lát,” Norabel mỉm cười nói. Trông cô rất trưởng thành và chững chạc.

“Thế thì tốt quá!” Alex vui mừng đáp, cầm ly nước uống một ngụm, rồi như nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Vậy sau đó, mọi người chuẩn bị trở về địa khu Hoenn sao?”

Nghe vậy, Cress liền đáp: “Anh thì đúng là phải trở về làm trợ giảng rồi, có điều Norabel thì vẫn còn việc ở đây.”

Alex tò mò nhìn sang Norabel. Cô gái trẻ cười khổ, nói: “Là một lời nhờ vả của Tiến sĩ Sycamore, chủ yếu là nghiên cứu bản chất tiến hóa Mega, cũng như tiến hành mô phỏng lại nó. Hiện tại ông ấy khá bận với Giant Diffusion, nhưng có dặn chị đến thành phố Anistar. Vì thuận đường nên chị đồng ý luôn.”

Nghe đến đây, thì đến lượt Alex và nhóm Pokémon của cậu bất ngờ, vì họ cũng tham gia vào nghiên cứu đó.

Nhìn thấy biểu cảm này của Alex, Norabel có chút bất ngờ. Cô suy nghĩ một lát, sau đó giật mình hỏi: “Đừng nói em cũng là người tham gia vào nghiên cứu này chứ?”

Alex cười khổ trả lời: “Đáng tiếc, em chính là người tham gia vào nghiên cứu này đấy.”

Cress ở bên cạnh bật cười, có vẻ như việc họ gặp nhau không phải hoàn toàn là ngẫu nhiên.

Norabel lập tức hỏi thăm về nghiên cứu này. Alex lần lượt giải thích về việc cậu thể hiện siêu năng lực của mình, cũng như cách cậu cố gắng mô phỏng Alain và tiến hành tiến hóa Mega cho Charizard của anh ta.

Khác với sóng liên kết, sóng siêu năng lực được ghi nhận trong máy tính và thiết bị khi đó có thể mô phỏng lại Alex.

Từ đó đã dẫn đến cuộc nghiên cứu này.

Khoảng nửa tiếng sau đó, một anh chàng cùng Medicham xuất hiện, mặc trên người bộ đồng phục chính thức của Đạo quán Anistar.

Staine vừa bước vào trong, lập tức nhận ra điều gì đó lạ thường. Anh đưa ánh mắt tập trung về phía Alex. Medicham cũng rời khỏi trạng thái thiền định.

“Đến rồi, Đạo quán Anistar, siêu năng lực gia Staine!” Norabel nhận ra người mới đến, đứng dậy chuẩn bị giới thiệu.

Ở phía sau Staine, một cô gái trẻ khác vội vã chạy đến. Không như Staine, cô không cảm nhận được sự khác thường mà chỉ thấy biểu cảm của Staine có chút kỳ lạ.

“Khoan đã, Staine… sao anh lại có biểu cảm nghiêm trọng như vậy?” Cindy vỗ lưng bạn mình.

“Không, chỉ là, đứa nhỏ kia… hình như cũng là một siêu năng lực gia thì phải.” Staine trả lời, nhìn về phía Gallade và Chimecho, hai Pokémon hệ siêu linh, điều đó càng khiến anh khẳng định suy nghĩ của mình.

Alex đang ngồi ăn bánh tráng miệng, rồi quay đầu lại.

Chỉ một cái nhìn đơn giản. Vì Alex chưa học được cách khống chế siêu năng lực của mình, người bình thường có thể không sao, nhưng Staine lại là một siêu năng lực gia, không mạnh, nhưng lại có thể cảm nhận được…

Sự đáng sợ trong đôi mắt đó, luồng aura siêu linh như tỏa ra khắp căn phòng, đè ép, khiến anh ngộp thở.

Chỉ trong một thoáng chốc, rồi mọi thứ trở lại bình thường, giống như tất cả chỉ là do Staine tưởng tượng ra.

Nội dung này là thành phẩm của truyen.free, không được sử dụng khi chưa có sự đồng ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free