(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1122:
Trời quang mây tạnh, nắng chan hòa. Tiết trời hôm nay thật đẹp. Khi Sở Hoan trở về phủ tổng đốc, trong tâm trí hắn vẫn còn vương vấn hình bóng kiều diễm của L��m Lang, nhất là khoảnh khắc cuối cùng nàng dùng bộ ngực đầy đặn và đôi môi đỏ mọng để giúp hắn giải quyết, vẻ mặt quyến rũ ấy khiến trái tim Sở đại tổng đốc giờ đây vẫn còn đập thình thịch. Toàn thân hắn sảng khoái nhưng vẫn còn chút mềm nhũn, đêm qua hắn đã triền miên bên Lâm Lang trọn đêm, thể lực cũng hao tổn không ít.
Mà có nàng phu nhân Lâm Lang nở nang, thành thục đến vậy trong vòng tay, tổng đốc đại nhân làm sao có thể giữ gìn thể lực cho được.
Cửa lớn phủ tổng đốc mở rộng. Sở Hoan liếc mắt đã thấy Bạch Hạt Tử đang tựa bên cánh cửa ngáy khò khò. Y ôm trong ngực một cây đao, tiếng ngáy đinh tai nhức óc.
Vài tên võ sĩ cận vệ trấn giữ trước cửa thấy Sở Hoan trở về liền định hành lễ, nhưng Sở Hoan khoát tay, tung người xuống ngựa, lặng lẽ không tiếng động đi đến bên cạnh Bạch Hạt Tử. Hắn càng lặng lẽ hơn khi rút cây đao từ trong ngực y ra. Dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Tổng đốc đại nhân đã gác lưỡi đao lên cổ Bạch Hạt Tử.
Trong lúc ngủ mơ, Bạch Hạt Tử cảm thấy cổ mình lạnh toát. Y dù sao cũng là người luyện võ, đối với chuyện này cực kỳ nhạy cảm. Ban đầu y định vươn tay chụp lấy thanh đao trong ngực, lại phát hiện nó đã không còn ở đó, mà trên cổ rõ ràng đang gác một cây đao. Không thèm nhìn Sở Hoan, y lập tức nghiêm nghị trịnh trọng nói:
- Bằng hữu, chúng ta đều là người lăn lộn trong chốn giang hồ, không có thù sinh tử gì, chuyện gì cũng có thể bàn bạc. Ngươi muốn gì cứ việc nói.
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Bạch Hạt Tử đã cảm thấy có gì đó không đúng. Khóe mắt y liếc lên, liền thấy Sở Hoan đang cười toe toét nhìn mình, y lập tức thở phào nhẹ nhõm. Sở Hoan rút đao lại, nhìn mọi người cười nói:
- Mọi người hãy học hỏi đi, Bạch lão đại của chúng ta đây mới chính là người gặp việc không loạn. Dù xảy ra chuyện gì, cũng không nên hoảng hốt.
Bạch Hạt Tử hơi xấu hổ, đứng dậy. Sở Hoan đưa đao qua, Bạch Hạt Tử nhận lấy cất đi, Sở Hoan cười hỏi:
- Nghe Kỳ Hoành nói, ngươi vẫn luôn canh giữ trước cửa phủ sao?
Bạch Hạt Tử lúng túng đáp:
- Vâng ạ!
Thật ra hôm qua y biết Sở Hoan chiến thắng trở về, lúc đầu cũng muốn ra ngoài thành nghênh đón. Chỉ là sau khi suy nghĩ kỹ càng, y thấy đã có quá nhiều người ra ngoài nghênh đón rồi, thêm mình y cũng chẳng đáng kể, bớt mình y cũng không thiếu. Cho dù có đi, cũng chưa chắc được Sở Hoan khen ngợi. Trong lòng y liền nghĩ cứ để Kỳ Hoành dẫn người đi đón, còn mình thì ở lại trong phủ, đích thân trấn giữ trước cửa. Đợi khi Sở Hoan trở về, hắn sẽ thấy y là một thuộc hạ cực kỳ trung thành.
Chỉ là, từ sáng sớm hôm qua đợi thẳng đến tối, vẫn không thấy Sở Hoan trở về. Y ăn uống đều ở trước cửa phủ. Đêm qua Sở Hoan cho người về báo, bảo là sẽ về trễ một chút. Bạch Hạt Tử cũng không biết bao giờ hắn mới về, đợi đến nửa đêm thì vô cùng buồn ngủ, nhưng sợ Sở Hoan có thể về bất cứ lúc nào, công sức của mình không thể thành công dã tràng như vậy, y đành cố gắng chịu đựng.
Y lúc trước chỉ là một tên thủ lĩnh lưu manh trong huyện thành. Đi theo Sở Hoan cũng là mong trong cuộc đời có thể làm nên chút chuyện, làm rạng rỡ tổ tiên. Sau khi đi theo Sở Hoan, mặc dù y không có chức tước gì, nhưng là thân tín của Sở Hoan, thân phận y vẫn không hề thấp. Hiện nay, quan lại lớn nhỏ trong nội thành Sóc Tuyền nhìn thấy y cũng đều rất khách sáo.
Bạch Hạt Tử rất thích cảm giác này. Trong lòng y nhận định, đi theo Sở Hoan, dù cuối cùng có mất mạng, thì cũng đã nở mày nở mặt, cũng là đáng giá.
Lần này Sở Hoan xuất chinh, toàn thắng trở về, Bạch Hạt Tử biết rõ con đường phía trước của Sở Hoan sẽ càng thêm huy hoàng. Y càng nhất quyết dù sống hay chết cũng phải đi theo Sở Hoan, hơn nữa nhất định phải làm cho tổng đốc đại nhân xem trọng mình.
Chỉ là, đến sáng hôm nay, mắt y thật không thể chịu được nữa. Y ôm đại đao muốn chợp mắt một chút, vừa nhắm mắt, liền đã ngáy khò khò. Nếu không phải Sở Hoan trở về, cũng không biết y sẽ ngủ tới khi nào.
Sở Hoan cũng hiểu rõ tấm lòng của Bạch Hạt Tử, vỗ vai y, hỏi:
- Trong nhà đều khỏe cả chứ?
- Đại nhân yên tâm, có ta ở đây, ai cũng không dám quấy nhiễu người nhà đâu ạ.
Bạch Hạt Tử ưỡn ngực, thấy Sở Hoan đã bước vào trong sân, liền vẫy tay cho người dắt tuấn mã của Sở Hoan về chuồng ngựa, rồi mới theo sau hắn, nói:
- Phu nhân biết đại nhân đi Tô phủ dự tiệc, sợ đại nhân nửa đêm sẽ đói, cho nên đã nấu đồ ăn khuya, chờ đại nhân trở về. Chờ cả đêm, cuối cùng cũng không thấy đại nhân về...!
Nói đến đây, y vội vàng im miệng, nghĩ rằng mình nói như vậy hình như là đang trách Sở Hoan không bận tâm đến gia đình.
Sở Hoan ngừng bước, trong lòng có chút áy náy, khẽ nói:
- Phu nhân đã dậy chưa?
- Tối qua phu nhân vẫn luôn chờ ở đại đường, đến sáng mới về phòng nghỉ ngơi. Bây giờ chắc đã ngủ rồi ạ.
Bạch Hạt Tử thở dài:
- Đại nhân, ngài đi rồi, phu nhân luôn lo lắng cho ngài. Ngày đêm đều tụng kinh trước tượng Phật, mong ngài có thể bình an trở về. Phu nhân đối với ngài... thật không biết phải nói sao cho hết.
- Ta biết rồi.
Sở Hoan quay người lại, lần nữa vỗ vai Bạch Hạt Tử:
- Lần này ngươi cũng cực khổ rồi, lát nữa sẽ có ban thưởng.
- Thật ra, ta cũng không cần ban thưởng gì đâu ạ.
Bạch Hạt Tử chân thành nói:
- Đại nhân có thể bình an vô sự, cả nhà lớn nhỏ đều rất vui mừng rồi.
Sở Hoan biết đây là lời tâm huyết của Bạch Hạt Tử, nhẹ nhàng gật đầu.
- Ái chà, đúng rồi, còn có một việc suýt nữa ta quên mất.
Bạch Hạt Tử vỗ đầu một cái:
- Đại nhân, hôm qua có một người tên Tiếu Hằng tới bái kiến. Đại nhân không ở nhà, hắn nói hôm nay sẽ quay lại.
- Tiếu Hằng?
Sở Hoan nhíu mày.
- Hắn nói chắc là đại nhân sẽ biết hắn.
Bạch Hạt Tử nói:
- Hắn tự xưng là cháu trai của tổng đốc Bắc Sơn Tiếu Hoán Chương.
Sở Hoan cười lạnh nói:
- Là hắn rồi.
Nhớ lại, lúc trước vừa tới Tây Bắc, Tiếu Hoán Chương đích thân dẫn theo người nhà đến thăm hỏi. Khi ấy, chẳng những có Tiếu Hoán Chương và phu nhân của y, còn có La Định Tây thống lĩnh cấm vệ quân Bắc Sơn, cùng với cháu trai Tiếu Hoán Chương là Tiếu Hằng. Sở Hoan mơ hồ nhớ lại, người tên Tiếu Hằng kia hình như là một thanh niên tướng mạo anh tuấn.
Bạch Hạt Tử cũng siết nắm đấm nói:
- Tiếu Hoán Chương xuất binh ở biên giới, Hiên Viên tướng quân suất lĩnh một doanh binh mã đi Giáp Châu, bây giờ Tiếu Hằng này lại chạy tới, chắc chắn không có chuyện gì tốt lành.
- Hắn nói hôm nay sẽ lại đến đây sao?
- Đúng vậy ạ.
Bạch Hạt Tử gật đầu nói:
- Vốn dĩ cũng không quá khách sáo với hắn, nhưng hắn ngược lại rất khiêm tốn, chỉ nói có chuyện quan trọng muốn bái kiến đại nhân, còn nói hôm nay sẽ quay lại.
Sở Hoan suy nghĩ một chút, vẫy tay bảo Bạch Hạt Tử đến gần, kề tai nói nhỏ. Bạch Hạt Tử liên tục gật đầu, trên mặt hiện ra nụ cười âm hiểm.
Sở Hoan muốn lập tức đi gặp Tố Nương, nhưng nghĩ đến Tố Nương vừa mới nghỉ ngơi. Lúc này mà qua đó, lại làm nàng tỉnh giấc, hắn liền lập tức nghĩ tới Lâm Đại Nhi. Lần này hắn xuất chinh, quả thật có không ít nữ nhân khiến hắn nhớ nhung. Nghĩ mình bây giờ vướng bận càng lúc càng nhiều, hắn không nén được lắc đầu, cười khổ một tiếng.
Cửa viện của Lâm Đại Nhi vẫn đang đóng kín, trong nhà im ắng. Người không biết còn tưởng rằng đây là nhà trống. Sở Hoan vốn định gõ cửa, nhưng do dự một chút, cuối cùng vẫn là leo tường vào.
Bước vào trong phòng, chỉ thấy căn phòng hết sức sạch sẽ. Sở Hoan ho khan hai tiếng, phòng bên cạnh có tiếng động, nhưng không thấy ai lên tiếng. Hắn cười khổ lắc đầu, biết Lâm Đại Nhi có tính tình lạnh nhạt, liền bước tới, nhẹ nhàng gõ cửa. Nhưng cửa phòng không có chốt, "lạch cạch" một tiếng hé mở. Sở Hoan tằng hắng một cái, hỏi:
- Đại Nhi, ta vào được không?
Giọng nói của Lâm Đại Nhi rốt cuộc truyền tới:
- Cửa không khóa... cho dù có chốt cửa, Sở đại nhân ngài cũng có thể đá văng. Trên đời này hình như còn chưa có cánh cửa nào có thể ngăn được ngài.
Sở Hoan thở dài, đẩy cửa vào. Mùi thơm trong phòng xông vào mũi. Hắn nhìn lướt qua, căn phòng vô cùng ngăn nắp, Lâm Đại Nhi rõ ràng là người thích sạch sẽ. Lúc này, nàng đang ngồi trên một cái ghế, trên bàn có đặt một quyển sách. Vị hiệp nữ nhiều năm đi lại giang hồ này, giờ đây lại giống như một tiểu thư khuê các, mái tóc búi cao gọn gàng, ăn mặc vô cùng thanh khiết, xinh đẹp động lòng người.
Ánh mắt Lâm Đại Nhi hơi liếc lên, nhìn Sở Hoan một cái, rồi tiếp tục cúi đầu đọc sách, nhàn nhạt hỏi:
- Sở đại nhân có gì chỉ giáo?
Sở Hoan đi tới, nói:
- Sớm như vậy mà đã thức dậy rồi sao?
- Phải.
Lâm Đại Nhi trả lời vô cùng ngắn gọn.
Sở Hoan đi đến bên cạnh Lâm Đại Nhi, ánh mắt đầu tiên của hắn liền rơi xuống bụng nàng. Chỉ thấy phần bụng của Lâm Đại Nhi đã nhô lên cao, váy áo đã không thể che được nữa. Trong lòng hắn lập tức có chút áy náy, nghĩ đến nàng ở đây có một mình, dù có tính cách thích cô độc, nhưng vẫn quá đỗi cô tịch rồi, liền dịu dàng nói:
- Mấy ngày nay nàng sống tốt chứ?
Lâm Đại Nhi ngẩng đầu, mắt liếc nhìn Sở Hoan, thấy vẻ mặt Sở Hoan ôn hòa, giọng nàng cũng dịu đi một chút, nói:
- Tôn đại phu chăm sóc rất tốt, không có gì không ổn cả...!
Dừng một chút, cuối cùng nàng lại nói:
- Nghe nói ngài thắng trận? Ta có nên chúc mừng ngài hay không?
- Thật ra cũng không có gì đáng chúc mừng.
Sở Hoan ngồi xuống cạnh Lâm Đại Nhi, lắc đầu nói:
- Mỗi lần thắng trận, đều có nghĩa là đã chết rất nhiều người.
- Thì ra Sở đại nhân còn có lòng trắc ẩn.
Lâm Đại Nhi mặt không biểu tình, nói:
- Tiếp theo triều đình có phải nên thăng quan tiến tước cho ngài rồi không?
Sở Hoan lại cười nói:
- Đại Nhi, nàng cảm thấy triều đình sẽ thăng quan tiến tước cho ta sao?
Hắn gọi "Đại Nhi," tỏ ra vô cùng thân thiết. Lâm Đại Nhi hình như cũng không ghét bỏ cách xưng hô này, chỉ nói:
- Ngài đã là tổng đốc một đạo, còn muốn thăng quan tiến tước, cẩu hoàng đế cũng không biết phải lấy gì thưởng ngài nữa. Nhưng mà, quan chức quá cao cũng không phải chuyện tốt, tựa như đao kiếm quá sắc sẽ dễ gãy.
- Hả?
Lâm Đại Nhi hiếm khi chịu nói nhiều thêm mấy câu. Sở Hoan rất hứng thú, cười hỏi:
- Mấy câu này nghĩa là gì vậy?
- Ngài không hiểu thật sao?
- Ngươi cũng biết, ta là người vô cùng chất phác mà.
Sở Hoan thở dài:
- Có rất nhiều chuyện ta nhìn không hiểu, có nhiều lời ta cũng nghe không hiểu.
Lâm Đại Nhi thấy hắn nói bản thân “chất phác”, trong mắt hiện lên ý cười, nhưng chỉ lóe lên một chốc rồi biến mất, nói khẽ:
- Chỉ sợ không tới vài năm nữa, chức quan của Đại Tần chẳng những không đáng tiền, mà lại thành gánh nặng.
Sở Hoan nhíu mày, chỉ cảm thấy Lâm Đại Nhi nói ý ở ngoài lời.
- Ở đây dù sao cũng là phủ tổng đốc, vẫn có khá nhiều lời ra tiếng vào.
Lâm Đại Nhi nói khẽ:
- Dù chỉ là một đại phu, cũng nghe người khác nói không ít chuyện. Ta muốn hỏi thăm chút chuyện từ miệng một đại phu, đương nhiên cũng không phải là việc khó khăn.
Sở Hoan mỉm cười gật đầu.
Tôn đại phu được Sở Hoan dặn dò, phải giúp Lâm Đại Nhi điều dưỡng thân thể. Đứa bé trong bụng Lâm Đại Nhi dù sao cũng là con đầu lòng của Sở Hoan, Sở Hoan vẫn hết sức coi trọng, dặn dò Tôn Bác Liễu phải bắt mạch cho Lâm Đại Nhi đúng giờ. Lâm Đại Nhi mặc dù tính tình cổ quái, nhưng đối với đứa bé trong bụng, tất nhiên không dám sơ suất. Mỗi lần Tôn Bác Liễu bắt mạch, Lâm Đại Nhi đều rất hợp tác. Lúc chẩn đoán, nàng trò chuyện vài câu, cũng hợp tình hợp lý.
- Lôi Cô Hoành tất nhiên là người có thể đánh trận, nhưng lúc ông ta còn trẻ từng chinh chiến khắp nơi, vết thương trên người rất nhiều. Lớn tuổi rồi, những vết thương cũ kia e rằng vẫn luôn làm khó ông ta.
Lâm Đại Nhi mặt không biểu tình, giọng nói lãnh đạm:
- Cẩu hoàng đế mặc dù thu sưu cao thuế nặng, vơ vét của cải dân chúng, nhưng số bạc kia đều đã bị hắn tiêu xài hết, hắn chẳng giúp Lôi Cô Hoành được bao nhiêu. Đạo Thiên Môn tuy là tà ma ngoại đạo, nhưng lại mê hoặc được đông đảo dân chúng, Lôi Cô Hoành cuối cùng ngăn cản không nổi. Ông ta ngày đêm lo lắng, sợ mình sống không được bao lâu...!
Khóe miệng nàng hé ra một nụ cười lạnh lùng:
- Ngay như Dư Bất Khuất, mang thương tích đến Tây Bắc, cuối cùng chẳng phải đã chết ở đây sao.
Sở Hoan nghe giọng của Lâm Đại Nhi, biết nàng thật sự đã không còn trông đợi gì ở Đạo Thiên Môn. Lúc trước khi Sáp Huyết hội còn tồn tại, nương dựa vào Đạo Thiên Môn, Lâm Đại Nhi từng nghĩ sẽ lợi dụng thế lực của Đạo Thiên Môn để báo thù, từng đặt hy vọng vào Đạo Thiên Môn. Nhưng trải qua chuyện ở An Ấp, Lâm Đại Nhi đã hiểu rõ mục đích thật sự của Đạo Thiên Môn, cũng hoàn toàn không còn hy vọng gì ở Đạo Thiên Môn nữa.
Mọi quyền lợi dịch thuật cho chương truyện này đều được truyen.free bảo hộ.