(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1248:
Vẻ mặt Hoàng đế tràn đầy phẫn nộ, trong lòng quần thần lo lắng. Có người đã sớm hiểu Ngụy Chính hôm nay lành ít dữ nhiều.
Những năm gần đây, Hoàng đế tr���m mê tu đạo, xây dựng triền miên, bỏ bê quốc sự. Số lượng quần thần can gián trong triều ngày càng nhiều, thậm chí có lúc người trước ngã xuống, người sau lại tiếp nối. Hoàng đế ra tay ác độc vô tình. Tất cả những người phản đối việc hắn tu đạo đều bị tịch thu tài sản, giết cả nhà, đầu rơi máu chảy. Số người dám can gián cũng dần ít đi, gần hai ba năm nay cơ hồ không còn ai dám khuyên can nữa. Lời nói thật thì khó nghe, vì thế lời thật lòng ngày càng ít. Trong triều, cơ hồ khó có thể nghe thấy những lời nói thật lòng, dù chúng có khó nghe đến đâu.
Thế nhưng, hôm nay Ngụy Chính lại mạo phạm Thiên Uy, không màng sống chết khuyên ngăn Hoàng đế. Những lời đó lại là những lời kiêng kỵ. Tất cả mọi người đều nghĩ Ngụy Chính đang tự tìm đường chết.
Ngụy Chính tâu: – Muôn tâu Thánh Thượng, hạ thần vốn gan nhỏ, từ khi nhập triều làm quan vẫn luôn cẩn trọng lời nói, không dám phát ngôn bừa bãi, chỉ sợ rước họa vào thân, thân bại danh liệt.
Hoàng đế cười lạnh nhạt hỏi: – Nhưng hôm nay gan ngươi lại đột nhiên lớn đến vậy sao?
– Không phải hạ thần gan lớn, mà là hạ thần muốn làm tròn bổn phận của mình.
Ngụy Chính ngẩng đầu nhìn Hoàng đế đang ngự trên ghế Kim Long, nói: – Hạ thần ăn bổng lộc của quân vương, tự biết phải trung quân báo quốc. Nếu chỉ bằng mặt mà không bằng lòng, không dám nói thật, lừa dối Thánh Thượng, như vậy mới chính là phụ thánh ân.
Hoàng đế tựa lưng vào ghế, hai mắt lạnh như băng: – Theo lời ngươi nói, vương quốc của Trẫm khắp nơi đều là trộm cướp, con dân Trẫm đang lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng... Trẫm hỏi ngươi, thiên hạ này rốt cuộc có bao nhiêu nạn trộm cướp?
Ngụy Chính nghiêm mặt đáp: – Nạn trộm cướp nhiều như kiến cỏ.
Hộ bộ Thượng thư Mã Hoành không nhịn được trách mắng: – Ngụy Chính, ngươi đừng có bịa chuyện, nói khoác lác trước mặt Thánh Thượng. Mặc dù cũng có một vài điêu dân làm loạn, nhưng đây chỉ là số ít, không đáng kể. Tuyệt nhiên không giống như ngươi ví với đàn kiến.
Ngụy Chính nhìn Mã Hoành, hỏi: – Bộ đường đại nhân đã rời khỏi kinh thành Bắc Kinh bao nhiêu lần?
Mã Hoành giật mình, tức giận hỏi lại: – Ngươi thì được bao nhiêu lần?
Ngụy Chính chậm rãi đáp: – Hạ thần không dám nói là nhiều, nhưng chắc chắn rõ hơn Bộ đường đại nhân. Chưa kể phía Đông Nam ở Thiên An Môn, chỉ tính riêng những con đường khác cộng lại, số người trộm cướp cũng đã lên đến mấy chục vạn.
Hoàng đế nhíu mày, quay sang nhìn Nạp Ngôn Chu Đình, hỏi: – Chu Nạp Ngôn, trong thiên hạ có đến mấy chục vạn tên trộm cướp sao?
Chu Đình do dự một lát, nhìn Ngụy Chính rồi cung kính tâu: – Muôn tâu Thánh Thượng, lời Ngụy Chính nói có chút khuếch đại, nhưng việc trộm cướp hoành hành trên các con đường quả là sự thật.
Thấy vẻ mặt Hoàng Thượng không vui, ông ta liền nói tiếp: – Nhưng những tên trộm cướp đó toàn là bọn ô hợp, chỉ cần tinh binh lương tướng ra quân chinh phạt một lần là có thể quét sạch.
Hoàng Thượng nghe xong, sắc mặt giãn ra một chút, hỏi: – Hiện tại đạo tặc ở đâu là nhiều nhất?
– Phía Đông Nam Thiên An Môn thì khỏi phải bàn.
Chu Đình tâu: – Ngoài ra, Hà Bắc có Thanh Thiên Vương; Xuyên Trung Đạo có vài nhóm trộm cướp, mạnh nhất chính là Trịnh Thái Thành, còn có Hoàng Thắng, Khúc Mã Đồng. Bọn Lam Vu hoành hành cả đường Phúc Hải, loạn đảng Phương Khặc... Ngoài Thành Thiên Vương, những nhóm khác đều có thể quét sạch trong một lần chinh phạt, một ngày là có thể bình định.
Lâm Nguyên Phương lập tức tâu: – Chu Nạp Ngôn nói đúng. Xuyên Trung Đạo có Hách Liên Minh tọa trấn, dưới tay y có Thiện Chiến Xuyên Quân, nên bọn loạn phỉ Xuyên Trung không thể lớn mạnh được. Còn bọn Lam Vu ở đường Phúc Hải cũng có thể quét sạch dễ dàng. ��ại Tần ta hùng binh vạn trượng, bọn sơn phỉ quê mùa đó cũng chẳng đủ để giết.
Sắc mặt Hoàng đế vô cùng khó coi, Ngụy Chính lại hỏi ngược lại: – Chư vị đại nhân, hạ quan muốn hỏi, hùng binh vạn trượng của Đại Tần mà mọi người nói đến hiện giờ đang ở đâu?
Chúng thần nhíu mày, Ngụy Chính lại nói tiếp: – Muôn tâu Thánh Thượng, hạ thần xin vạch tội người đầu tiên chính là Kiều Minh Đường, người thứ hai chính là các quan Trung Thư, Lục Bộ, Tư Nha Môn nhận bổng lộc mà không làm tròn chức trách.
Quần thần tức khắc vô cùng hoảng sợ. Trong lòng họ đều nghĩ, tên Lễ Bộ Tư chủ sự cỏn con như ngươi rốt cuộc là phát điên rồi hay sao? Lần này e rằng đã đắc tội hết với tất cả quan chức cao trong triều.
Hoàng đế “ồ” một tiếng, liếc nhìn các cao quan trọng thần rồi hỏi: – Ngươi hạch tội bọn họ về chuyện gì?
– Ăn bổng lộc của vua mà lại không trung quân.
Ngụy Chính xúc động nói: – Bọn họ là cao quan trọng thần, phải biết cùng Thánh Thượng sẻ chia gánh nặng quốc sự, phải biết cầu phúc cho lê dân bá tánh, nhưng bọn họ lại như lũ ăn bám. Mặc kệ tình hình đất nước ngày càng đi xuống, sống chết mặc bay, che giấu Thánh Thượng, không dám can gián Thánh Thượng bắc tuần, quả đúng là hành vi của gian thần!
Sắc mặt quần thần vô cùng khó coi. Lúc này, toàn thân Kiều Minh Đường vã mồ hôi, y biết rõ hôm nay Ngụy Chính khó thoát khỏi cái chết, mà bản thân y cũng có thể bị liên lụy.
– Theo lời ngươi nói, văn võ trong triều chỉ có riêng ngươi là trung thần sao?
Hoàng đế châm biếm: – Tất cả mọi người đều là gian thần, Trẫm trọng dụng gian thần, khác nào là hôn quân.
Ngụy Chính tâu: – Thần không dám... Nhưng Thánh Thượng thánh giá bắc tuần là điều không nên.
– Không nên ư?
– Tình hình Đông Nam nguy cấp, thanh thế nạn trộm cướp ở Hà Bắc ngày càng to lớn, Thánh Thượng nên ở lại Kinh sư suy nghĩ mưu lược, chọn thời điểm thích hợp.
Ngụy Chính lớn tiếng nói: – Kinh sư là căn nguyên của đế quốc, Thánh Thượng ở kinh thành Lạc An thì vương quốc mới có thể ổn định. Lúc này rời kinh bắc tuần, quả thật...!
Hoàng đế lạnh nhạt hỏi, giọng đầy do dự: – Quả thật làm sao?
Ngụy Chính cắn răng nói lớn: – Quả thật tự hủy Trường Thành!
Trong triều ồn ào huyên náo, quần thần nhao nhao trách cứ: – Ngụy Chính, ngươi nói năng hỗn láo, phán bừa quốc sự, đối với Thánh Thượng là đại bất kính!
– Muôn tâu Thánh Thượng, thần khẩn cầu nghiêm trị Ngụy Chính!
– Trong lòng Thánh Thượng ắt có mưu kế lâu dài, Lễ Bộ Tư chủ sự nhỏ bé như ngươi có thể hiểu thấu sao?
– Đại nghịch bất đạo, đại nghịch bất đạo! Muôn tâu Thánh Thượng, những kẻ gian ác như thế này phải trừng trị nghiêm minh!
Vốn dĩ Ngụy Chính có chút lo lắng, nhưng thấy bốn bề chửi bới, thần sắc lại càng trở nên kiên nghị, lớn tiếng nói: – Muôn tâu Thánh Thượng, hạ thần góp lời này vốn cũng chẳng nghĩ tới sống chết. Chỉ cầu Thánh Thượng nghĩ cho muôn dân trăm họ mà khởi giá hồi kinh, tọa trấn kinh thành, an dân bình loạn. Nếu không... nước Đại Tần ta chắc chắn sẽ bị hủy hoại trong chốc lát...!
Kiều Minh Đường lúc này cũng không thể nhịn nổi, quát lớn: – Ngụy Chính, câm mồm! Ngươi...!
Y thở hổn hển, cuối cùng cũng không biết nên nói gì cho phải.
Trong tiếng la hét ầm ĩ, bỗng có tiếng cười vang lên. Trong lúc quần thần kinh ngạc, từ phía sau ghế Kim Long, một người mặc bộ đồ trắng như lông cáo, dáng vẻ thướt tha mềm mại, xinh đẹp như hoa bước ra. Có người đã nhận ra đó chính là sủng phi của Hoàng đế – Tuyết Hoa Nương Nương.
Quần thần không ngờ Tuyết Hoa Nương Nương lại đột nhiên xuất hiện, tức khắc đều im lặng. Hoàng đế thấy Tuyết Hoa Nương Nương bèn đưa bàn tay khô héo già nua ra, Tuyết Hoa Nương Nương đưa bàn tay thon thả đón lấy, rồi được Hoàng đế kéo đến ngồi trên ghế Kim Long. Chiếc ghế Kim Long vô cùng rộng lớn, Hoàng đế cùng Tuyết Hoa Nương Nương cùng ngồi nhưng không hề có cảm giác chật chội.
Hoàng đế nói: – Đêm khuya thế này, ái phi không đi ngủ sao?
– Thánh Thượng không chú ý Long thể. Đêm khuya tiếp kiến đại thần, nô tì lo lắng cho Long thể của Thánh Thượng nên mới đến đây xem trộm một chút.
Thân thể mềm mại của Tuyết Hoa Nương Nương tựa vào Hoàng đế, dịu dàng nói: – Thánh Thượng, th���n sắc người không tốt, có phải có kẻ nào đã chọc giận người?
– Những lời nói của vị trung thần này nàng có nghe thấy không?
– Nô tì nghe được một chút.
Tuyết Hoa Nương Nương với dáng người xinh đẹp, nụ cười yêu diễm, nói: – Một tên quan địa phương lại dám mạo phạm Thánh Thượng, thật đáng chết.
Không đợi Hoàng đế lên tiếng, Ngụy Chính đã vội nói: – Từ xưa đến nay, Hậu cung không được can dự chính sự. Muôn tâu Thánh Thượng, xin người hãy nghe thần tấu hết.
– Ngươi còn muốn nói điều gì nữa?
– Hạ thần ăn bổng lộc của Thánh Thượng, không đành lòng nhìn nước Đại Tần do một tay Thánh Thượng kiến thiết bị hủy hoại.
Ngụy Chính lớn tiếng nói: – Thân phận hạ thần tuy thấp bé, nhưng đã làm hết bổn phận của mình. Hạ thần không chỉ muốn khuyên Thánh Thượng khởi giá hồi kinh, tọa trấn kinh thành, mà còn muốn khuyên Thánh Thượng đừng chìm đắm trong tu đạo, càng không nên để Hậu cung can thiệp chính sự.
Hoàng đế như cười như không, nói: – Ngươi bảo Trẫm không tu đạo ư?
– Từ khi Thánh Thượng tu đ���o đến nay, người đã tiêu hao quốc khố, luyện đan tu đạo, khởi công xây dựng đạo quán, khiến quốc khố hiện nay nhập không đủ xuất...!
Ngụy Chính đứng thẳng người, nói tiếp: – Hiện nay thiên hạ phân loạn, giặc giã và thiên tai xảy ra triền miên, triều đình không bỏ ra nổi bạc để bình ổn cứu tế...!
– Câm mồm!
Hoàng đế cuối cùng không nhịn được nữa, lạnh lùng nói: – Ngụy Chính, rốt cuộc là ai đã sai ngươi nói những lời này?
Trong lòng Ngụy Chính lập tức bình tĩnh lại.
Lâm Nguyên Phương thừa cơ, cười lạnh nói: – Ngụy Chính, ngươi chỉ là một tên Lễ Bộ Tư chủ sự nhỏ bé, nếu không có người chống lưng sao dám nói những lời mạo phạm thiên uy như thế?
– Mặc dù chức quan hạ thần hèn mọn, nhưng vẫn là thần tử của Đại Tần.
Ngụy Chính không hề sợ hãi nói: – Đã là thần tử Đại Tần, ắt phải làm hết bổn phận của thần tử.
Ngụy Chính nhìn về phía Kiều Minh Đường, nói: – Những lời này, Kiều Minh Đường đã không nói, mà cũng không dám nói, càng không nhắn nhủ thần nói. Y như một kẻ ăn bám, mà ăn bám th�� cũng là một loại gian thần. Nếu nói có người xúi giục hạ thần gián ngôn, thì chính là lê dân bá tánh sai hạ thần nói. Lê dân bá tánh khốn khổ vô cùng. Họ là con dân của Thánh Thượng, chỉ mong Thánh Thượng thương cảm, chăm lo việc nước để cho thiên hạ phồn vinh thái bình.
Tuyết Hoa Nương Nương cười rộ lên, Hoàng đế nhíu mày hỏi: – Ái phi, sao nàng lại cười?
Tuyết Hoa Nương Nương dịu dàng nói: – Muôn tâu Thánh Thượng, người này thật khéo mua chuộc danh tiếng. Hắn làm như vậy cũng chỉ muốn lưu lại danh tiếng chính trực của bản thân... Nô tì nghe nói có những người không hám tài, không hám sắc, mà chỉ muốn cầu danh. Vốn dĩ thiên hạ vô sự lại nói thiên hạ phân loạn, cũng chỉ là muốn lưu danh mà thôi.
– Ái phi nói đúng.
Hoàng đế vuốt cằm, nhìn Ngụy Chính rồi hỏi: – Ái phi thấy nên trừng phạt kẻ tham danh này như thế nào?
– Muôn tâu Thánh Thượng, không thể giết hắn.
Tuyết Hoa Nương Nương cười nói: – Nếu giết hắn, khác nào biến hắn thành người chính trực. Như vậy mưu kế của hắn chẳng phải đã thành công rồi sao?
– Ồ!
Hoàng đế nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại của Tuyết Hoa Nương Nương, hỏi: – Vậy ái phi có cách gì hay để vừa không khiến gian kế của hắn thành công, lại vừa có thể trừng phạt tội ăn nói ngông cuồng của hắn?
Đôi mắt xinh đẹp của Tuyết Hoa Nương Nương khẽ xoay, ghé sát vào tai Hoàng đế, nói nhỏ vài câu. Hoàng đế khẽ vuốt râu, cười lớn nói: – Vẫn là ái phi thông minh.
Tuyết Hoa Nương Nương cười ha hả, vẫy tay gọi Thượng thư Bộ Lại Lâm Nguyên Phương. Lâm Nguyên Phương khom người, vội vàng tiến đến bên cạnh. Tuyết Hoa Nương Nương nói nhỏ vào tai y vài câu, mặt mày Lâm Nguyên Phương hớn hở ra mặt: – Nương Nương anh minh! Kế sách này vừa có thể trừng phạt được tên đạo chích bất kính này, lại vừa khiến âm mưu mưu đồ danh tiếng của hắn thất bại...!
Lâm Nguyên Phương quay sang nhìn Hoàng đế, thấy Hoàng đế khẽ gật đầu, y mới khom người, lui ra đại sảnh. Quần thần ngơ ngác nhìn nhau, không biết Tuyết Hoa Nương Nương đã đề xuất kế sách gì cho Hoàng đế. Nhưng mọi người đều rõ, phen này Ngụy Chính sống không bằng chết.
B��n dịch này là tâm huyết của truyen.free, kính mời quý độc giả thưởng thức.