(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1255:
Tạ Thắng lệ rơi như mưa, Tề Vương vô cùng ngạc nhiên, vội hỏi:
- Ngươi muốn rời đi ư? Đi đâu? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nhìn Tạ Thắng ăn mặc đ��n sơ, khác hẳn với dáng vẻ khi còn ở trong cung, Tề Vương vô cùng khó hiểu.
Tạ Thắng khẽ giải thích:
- Điện hạ, nô tài đã trốn khỏi nội cung.
- Trốn ra?
Tề Vương giật mình hỏi lại:
- Ai đã đuổi ngươi đi?
Người cau mày:
- Phụ hoàng và Mẫu hậu đều đã đến Hà Tây Đạo, chẳng phải nội cung đã giao cho Trần Quý Phi quản lý sao? Chẳng lẽ Trần Quý Phi đuổi ngươi ra khỏi cung?
Người lại lắc đầu:
- Trần Quý Phi vốn là người ôn hòa, xưa nay bà ta đối xử với hạ nhân cũng rất hiền từ, sao lại đuổi ngươi ra khỏi cung chứ?
- Điện hạ không hay biết, lần này, số thái giám cung nữ bị đuổi khỏi cung lên đến hơn một trăm người.
Tạ Thắng cười khổ:
- Trong số đó, hơn một nửa là những thái giám, cung nữ trước kia từng hầu hạ Điện hạ khi người còn ở trong cung.
Tề Vương nhíu mày:
- Ai đã làm việc này?
- Là Kiều Hồng. Hiện giờ Kiều Hồng là đại thái giám quản sự trong nội cung, hai mươi tư giam đều do lão quản lý. Chuyện đuổi người khỏi nội cung lần này chính là do Kiều Hồng ra lệnh. Lão nói muốn chỉnh đốn hậu cung, rằng bọn nô tài đều là tai họa trong nội cung, cần phải trục xuất.
Tề Vương ngồi xuống ghế, cau mày:
- Kiều Hồng?
Nghĩ một lát mới nhớ ra:
- Chẳng phải lão ta mới là thái giám quản sự của Thượng Thiện Giam sao? Từ khi nào đã trở thành đại thái giám trong nội cung rồi?
- Bẩm Điện hạ, trước kia Kiều Hồng đúng là chỉ là thái giám quản sự Thượng Thiện Giam, khi gặp nô tài còn khúm núm như một con chó.
Tạ Thắng đầy vẻ tức giận:
- Trước kia lão còn nhận Thủy Liên Thủy công công làm cha nuôi, ra sức a dua, cung phụng, nghênh đón, quả là một kẻ tiểu nhân hèn hạ vô sỉ.
Tề Vương biết rõ Thủy Liên là người cận kề, thấu hiểu chuyện bên cạnh Hoàng đế. Mặc dù chức vị trong nội cung không quá cao, nhưng vì là thái giám thân cận của Hoàng đế, nên địa vị trong cung không hề tầm thường.
Lần này bắc tuần, Thủy Liên cũng đi theo Hoàng đế.
- Sao lão ta lại trở thành đại thái giám?
- Chẳng phải vì Tuyết Hoa nương nương sao?
Tạ Thắng đáp đầy oán hận, không chút khách khí:
- Khi Tuyết Hoa nương nương còn ở trong cung, hai tên thái giám man di vẫn ngang ngược dương oai. Kiều Hồng cũng như một con chó vẫy đuôi theo sau, có quan hệ rất tốt với hai tên thái giám đó, bởi vậy vẫn luôn được đề bạt trong cung. Lần này, đại thái giám trong nội cung theo giá bắc tuần. Trước khi đi, Thánh thượng đã để Kiều Hồng tạm thời nắm giữ chức vụ đại thái giám đời thứ năm, đương nhiên là do Tuyết Hoa nương nương đã nói hộ cho lão sau lưng.
Tạ Thắng hiểu rõ, từ khi Tuyết Hoa nương nương nhập cung đã được Hoàng đế sủng ái, còn Hoàng hậu lại bị ghẻ lạnh. Trong cung ngoài cung, rất nhiều người đã thầm mắng Tuyết Hoa nương nương là hồ ly tinh mê hoặc Hoàng đế, mà người thiệt thòi nhất đương nhiên chính là Hoàng hậu. Tề Vương là cốt nhục của Hoàng hậu, mẫu tử tình thâm. Mẫu thân bị Hoàng đế lạnh nhạt vì Tuyết Hoa nương nương, đương nhiên Tề Vương căm thù bà ta đến tận xương tủy. Bởi vậy, trước mặt Tề Vương mà nói xấu Tuyết Hoa nương nương, Tạ Thắng cũng chẳng cố kỵ gì.
- Thì ra là vậy.
Tề Vương đã hiểu rõ:
- Nói vậy, bây giờ hậu cung là do Kiều Hồng quản lý sao?
- Đúng vậy. Từ khi Thánh thượng rời Kinh, Kiều Hồng liền rêu rao rằng trong cung có rất nhiều kẻ vô dụng, không thể làm tròn bổn phận nô tài. Sau khi Thánh thượng bắc tuần trở về, lão ta sẽ trả lại cho Thánh thượng một hậu cung sạch sẽ.
Tề Vương cười lạnh.
- Từ khi lời này truyền ra, nội cung liền loạn lên, tất cả mọi người đều run sợ. Kiều Hồng cùng đám thuộc hạ, con nuôi, cháu nuôi của lão ta làm xằng làm bậy trong cung đến mức chướng khí mù mịt. Những ai thường ngày có thù riêng với chúng, bọn chúng tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Những người không thù không oán, nếu không dâng vài thứ quà hiếu kính, khiến lão ta không thoải mái, muốn ở lại trong cung cũng hết sức khó khăn.
- Vậy ngươi có tư oán với lão ta sao?
Tạ Thắng cười khổ:
- Kiều Hồng này là một kẻ đầu cơ trục lợi. Khi Điện hạ còn ở trong cung, trong cung đã có lời đồn đãi xôn xao...
- Lời đồn đãi gì?
- Ai nấy đều nói Thánh thượng muốn phế truất Thái tử, lập Điện hạ làm Thái tử.
Tạ Thắng khẽ đáp:
- Khi ấy Kiều Hồng còn là thái giám quản sự Thượng Thiện Giam, trong nội cung đã có lời đồn như vậy, đương nhiên lão ta có biết. Bởi vậy, khi đó lão đã tìm đến nô tài, muốn đến nội cung của Điện hạ phục thị...
- Bỏ chức thái giám quản sự Thượng Thiện Giam mà chạy đến hầu hạ dưới tay ta. Kiều Hồng này lại dám đánh cược lớn.
Tề Vương lạnh lùng cười nói:
- Lão ta không đến, đương nhiên là ngươi đã từ chối.
Tạ Thắng gật đầu:
- Vâng, nô tài biết nhân phẩm Kiều Hồng không tốt, cũng lo lắng lão ta bị người ta phái đến cố ý tiếp cận Điện hạ, bởi vậy tuyệt đối không đáp ứng. Cũng vì chuyện đó mà kết oán với lão ta. Lần này tẩy trừ nội cung, bọn chúng đã dựng tội nô tài ăn hối lộ phi pháp trong cung, còn tìm ra được cả tội nhân mà nô tài chẳng biết là ai, muốn xếp đặt dồn nô tài vào chỗ chết... Cũng may, trong cung, nô tài cũng có chút quen biết, đã dồn hết những đồ Điện hạ ban thưởng nhiều năm qua sai người đưa sang, Kiều Hồng mới đồng ý cho nô tài xuất cung. Nếu không, chỉ e nô tài đang bị bọn chúng đánh cho sống dở chết dở trong cung rồi.
Đến giờ Tề Vương mới hiểu vì sao Tạ Thắng lại xuất hiện ở Vương phủ của mình một cách chán nản như vậy. Thì ra là bị trục xuất khỏi cung, tài vật tích lũy nhiều năm cũng bỏ ra hết để đổi lấy một cái mạng.
Tề Vương hiểu rất rõ, với thân phận và vị trí của mình, vốn không có quyền hỏi chuyện trong cung.
- Sau này ngươi định làm gì?
Tề Vương trầm ngâm một lát rồi mới hỏi lại.
Thực ra người hiểu, Tạ Thắng rời cung giống như cá rời khỏi nước. Bọn họ đã tịnh thân vào cung, coi như vận mệnh đã định, cả đời làm người hầu.
Đối với Tạ Thắng, đương nhiên thành gia lập nghiệp là si tâm vọng tưởng. Một hoạn quan rời Hoàng cung căn bản chẳng có chỗ để đi. Ở trong cung có lẽ còn có chút địa vị, nhưng nếu đã bị đuổi khỏi cung sẽ trở thành quái vật trong mắt mọi người, không được người thường đón nhận.
Vành mắt Tạ Thắng ửng đỏ, quỳ sụp xuống:
- Điện hạ, vốn nô tài không nên tới đây. Vào thời điểm này, nô tài đến đây gặp Điện hạ chỉ có thể mang lại phiền toái cho người. Nhưng... nhưng nô tài đã đi theo Điện hạ hơn mười năm. Nếu không gặp lần cuối mà đã rời đi, cả đời này không còn cơ hội nhìn thấy người nữa, nô tài chết cũng không cam lòng. Hiện giờ gặp được Điện hạ, nô tài đã thỏa tâm nguyện, chuẩn bị quay về quê quán Hà Bắc...
- Ngươi là người Hà Bắc sao?
Tề Vương hơi kinh ngạc. Mặc dù Tạ Thắng đã theo người nhiều năm nhưng cũng chưa từng hỏi là người nơi đâu.
Tạ Thắng đáp:
- Nô tài là người Bảo Châu, Hà Bắc Đạo.
- Đường từ Kinh thành tới Hà Bắc không gần. Hơn nữa, hiện giờ khắp Hà Bắc đều là phản quân của Thanh Thiên Vương, lúc này ngươi quay về thì có thể đi đâu?
Tề Vương nhíu mày:
- Bổn Vương có thể cho ngươi tiền, nhưng... quay về Hà Bắc chỉ e càng thêm hung hiểm.
Chẳng phải người không nghĩ đến việc giữ Tạ Thắng lại, nhưng chế độ nước Tần quy định, thái giám chỉ có thể là người hầu trong cung, Vương phủ không cho phép có người hầu là thái giám.
Hiện giờ là thời điểm đặc biệt. Lúc này, giữ Tạ Thắng ở lại Vương phủ, chỉ e sẽ trao cho kẻ có tâm một cơ hội.
Tạ Thắng cảm kích nói:
- Điện hạ có thể lo lắng cho nô tài, nô tài đã cảm thấy mỹ mãn. Điện hạ, nô tài không thể ở đây lâu, giờ phải rời đi, chỉ mong Điện hạ bình an. Dù cho trời nam đất bắc, nô tài cũng xin cầu phúc cho Điện hạ.
Lão dập đầu mấy cái rồi đứng dậy, chần chừ mãi rồi cuối cùng xoay người rời đi.
Đột nhiên Tề Vương gọi:
- Chờ một chút!
Tạ Thắng dừng bước, Tề Vương lại gần khẽ nói:
- Tạ Thắng, ngươi không thể tới Hà Bắc, nhưng có một nơi nhất định sẽ an toàn.
- Ý Vương gia là...
- Tây Bắc.
Người khẽ đáp:
- Sở Hoan đang ở Tây Bắc. Chỉ cần ngươi có thể tìm được hắn ở Tây Bắc, nhất định hắn sẽ đối xử tử tế với ngươi. Có hắn giúp, ngươi có thể bình an vô sự.
- Tây Bắc?
Hai mắt Tạ Thắng hơi sáng lên:
- Ý Điện hạ nói là Sở đại nhân sao?
Tề Vương gật đầu:
- Đúng vậy, chính là Sở Hoan. Sở Hoan trọng tình trọng nghĩa, hơn nữa cũng có quen biết với ngươi, biết rõ ngươi là người bên cạnh Bổn Vương...
Người lấy ra một vật từ trong lòng, là một chiếc nhẫn bóng loáng lấp lánh, trên đó còn vương vết máu. Tạ Thắng khẽ giật mình, Tề Vương hạ giọng nói tiếp:
- Đây là tín vật trước khi đi Tây Bắc nhậm chức Sở Hoan đã trao cho Bổn Vương. Khi Bổn Vương có chuyện khẩn cấp, phái người mang theo chiếc nhẫn này tới, hắn sẽ giúp Bổn Vương.
- Nô tài biết Sở đại nhân, hắn trung thành và tận tâm với Điện hạ, lại còn là người tốt có tình có nghĩa... Điện hạ, người có chuyện khẩn cấp, phải chăng cần nô tài nhắn với hắn?
- Trước hết ngươi cứ nhận nhẫn huyết ngọc đi đã. Chờ ta một lát, ta sẽ viết một phong thư, ngươi tới Tây Bắc thì trao cho Sở Hoan...
Dừng lại nghĩ một lát, người vẫn lắc đầu:
- Ngươi mang theo thư cũng bất tiện, vẫn nên truyền miệng thôi. Ngươi nhớ kỹ những lời Bổn Vương nói sau đây, nhất định phải nói lại cho Sở Hoan không sót một chữ.
Tạ Thắng không do dự nữa, nhận lấy nhẫn ngọc. Tề Vương ghé sát vào tai lão nói thầm một lát, ánh mắt lão trở nên nghiêm trang:
- Điện hạ, người yên tâm, lời của người nô tài sẽ nhớ kỹ, tất nhiên sẽ chuyển lời đến Sở đại nhân không sót một chữ. Điện hạ, còn chuyện gì muốn nô tài làm nữa không?
- Chỉ cần có thể chuyển lời đến là được rồi.
Tề Vương khẽ nói:
- Tạ Thắng, lần này đi Tây Bắc núi cao đường xa, một đường gian khổ. Nghe nói trộm cướp xảy ra ở rất nhiều nơi, trên đường đi ngươi nhất định phải cẩn thận. Bổn Vương phái hai người bảo vệ cho ngươi, trên đường các ngươi không được để lộ hành tung, nhất định phải chuyển lời cho Bổn Vương.
Tạ Thắng nghiêm túc đáp:
- Điện hạ, cho dù chết nô tài cũng phải chuyển lời của Vương gia cho Sở đại nhân thì mới cam tâm.
Tề Vương vỗ vỗ vai lão:
- Bổn Vương tin tưởng ngươi. Hiện giờ Bổn Vương sẽ chuẩn bị cho ngươi cải trang, phái hai người cùng với ngươi xuất phát ngay trong đêm...
Người trầm mặc một lát, khẽ thở dài:
- Sở Hoan, nếu như bây giờ ngươi ở bên cạnh Bổn Vương thì thật tốt biết bao...
Đương nhiên Sở Hoan không hề hay biết Tề Vương đang nhớ đến mình. Lúc này, hắn dẫn theo một đám người đứng bên bờ ruộng, nhìn về bốn phía xa xa, thấy dân chúng các nơi đang thu hoạch lương thực khí thế ngút trời.
Đây là ruộng của Tô gia. Năm nay khí hậu Tây Bắc rất tốt, Tây Quan thu hoạch cũng không tệ. Sau khi từ biệt Tô lão thái gia, Sở Hoan tự mình tới ruộng đồng xem xét tình hình thu hoạch thực tế.
Dân dĩ thực vi thiên (dân lấy ăn làm trời), Sở Hoan hiểu rất rõ đạo lý này. Đối với tình hình hiện tại ở Tây Quan, cái gì cũng có thể không có, nhưng lương thực thì không thể không có.
Bản dịch tinh túy này chỉ được phát hành bởi truyen.free, mọi hành vi sao chép đều không được chấp thuận.