(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1549:
Nghe đến đó, Kỳ Hoành nhếch mép cười lạnh: - Một đám tôm tép nhãi ranh mà cũng dám tự xưng vương xưng bá ư?
Vị đại thiếu gia kia nói: - Hai vị không rõ chuyện trong Quan nội gần đây chăng? Hiện nay, người xưng vương nhiều vô kể, chỉ cần chiếm giữ một ngọn núi, có trong tay vài trăm đến một nghìn thuộc hạ đã dám xưng vương rồi đấy.
Sở Hoan nhíu mày hỏi: - Các hạ nói đến Thiên Môn đạo đồ, chẳng lẽ tại Kim Lăng của các vị cũng xuất hiện Thiên Môn đạo đồ?
- Tạm thời, Thiên Môn đạo đồ vẫn chưa đặt chân đến đây. Nếu bọn chúng đã đến rồi, chúng ta đã chẳng đến đây mua nhà làm gì, mà đã sớm cùng người nhà sang Tây Bắc lánh nạn rồi.
Đại thiếu gia thở dài: - Tuy nhiên, xem tình hình hiện nay thì chắc chẳng còn bao lâu nữa... Bây giờ kinh thành đã thành một cảnh hoang tàn đổ nát, Miêu Tướng quân ở Tần Thủy cũng khó mà trụ vững thêm được bao lâu nữa!
- Từ từ...
Sở Hoan cau mày nói: - Ngươi nói kinh thành hiện nay đã thành một vùng hoang phế ư?
Đại thiếu gia gật đầu nói: - Hai vị không rõ chăng, cách đây không lâu, dân chúng các vùng lân cận kinh đô bất ngờ kéo vào kinh thành, hơn mười vạn người đói khát ùa vào, chém giết phóng hỏa khắp nơi, cả kinh thành chìm trong biển lửa...
Sở Hoan lộ vẻ kinh ngạc. Gần đây, toàn bộ tâm sức hắn đều dồn vào vùng Tây Bắc, vì khoảng cách giữa kinh thành và Tây Bắc khá xa nên trong thời gian ngắn chưa kịp nhận được tin kinh thành bị tấn công.
- Ai là người trấn thủ kinh thành?
Sở Hoan cau mày hỏi: - Mấy vạn quân đồn trú và đội quân hộ vệ đóng gần kinh thành chẳng lẽ đều làm ngơ không biết?
- Làm gì còn quân đồn trú hay hộ vệ nào nữa.
Đại thiếu gia nói: - Thiên Môn đạo đã đánh đến Tần Thủy rồi, triều đình điều tất cả quân mã ở kinh thành và những vùng gần đó đi Tần Thủy để dẹp loạn. Nghe nói trong kinh thành chỉ còn vài nghìn quân mã phòng thủ. E rằng triều đình chẳng thể ngờ dân chạy nạn lại bất ngờ tấn công kinh thành, rất có thể đã bị đám dân chạy nạn đánh úp trong lúc trở tay không kịp. Cụ thể như thế nào chúng ta cũng không biết, chỉ là nghe những người chạy nạn thuật lại mà thôi.
Một người đứng cạnh cười lạnh nói: - Hơn mười vạn dân chạy nạn ùa vào kinh thành thì làm sao có thể có kết quả gì tốt đẹp? Trong kinh thành sống trong cảnh ca múa thái bình, ăn sung mặc sướng, bỗng dưng bị đám người này xông vào chém giết, cướp bóc khắp nơi, đám dân chạy nạn ấy nào khác gì thổ phỉ. Ta lại nghe nói, đám đó chẳng qua chỉ là một lũ thổ phỉ, nghe nói trong kinh rối loạn nên thừa cơ hỗn loạn mà ồ ạt tràn vào kinh thành. Có những kẻ thổ phỉ như vậy bên trong, làm sao có thể có kết cục tốt đẹp được chứ?
Sở Hoan trầm mặt.
- Ở phía Đông Nam chẳng phải vẫn còn Lôi Tướng quân đó sao?
Kỳ Hoành hỏi: - Chẳng lẽ Lôi Tướng quân lại không thể ngăn nổi Thiên Môn đạo sao?
- Lôi Tướng quân?
Đại thiếu gia hỏi lại: - Vị mà ngươi nhắc đến chẳng lẽ là Lôi Cô Hành, Lôi Tướng quân sao? Ta nghe nói ông ta đã tử trận, xả thân vì nước, chẳng rõ thực hư ra sao. Nhưng người thống lĩnh quân đội tại Tần Thủy hình như là Miêu Tướng quân. Sau khi kinh thành bị dân chạy nạn tấn công, nghe nói quân đội ở Tần Thủy đã nhanh chóng tan rã tinh thần chiến đấu. Phía trước là Thiên Môn đạo ồ ạt tấn công, phía sau lưng thì kinh thành lại đang rối ren, ai mà còn thiết tha đánh giặc nữa? Nghe nói đã có rất nhiều kẻ đào ngũ. Miêu Tướng quân là một vị hảo hán, vẫn kiên trì trấn thủ Tần Thủy, thậm chí còn phái một cánh quân quay về cứu viện kinh thành. Ôi chao, binh mã loạn xạ cả, tình hình bên đó giờ ra sao chúng ta cũng chẳng rõ nữa.
Sở Hoan khẽ chắp tay bái tạ rồi quay lại, ngồi trong quán, sắc mặt trầm xuống, vẻ mặt nghiêm trọng. Kỳ Hoành cũng trầm mặt, lạnh lùng, hạ giọng nói: - Sở đốc, nếu kinh thành thực sự rối loạn thì cánh quân ở Tần Thủy khó lòng giữ vững.
Sở Hoan khẽ gật đầu, đã hiểu rõ ý tứ của Kỳ Hoành. Quân đội ở Tần Thủy là tiền tuyến chống giặc, nguồn tiếp tế lại xuất phát từ kinh thành. Nếu kinh thành đã bị chiếm, cũng đồng nghĩa với việc đoạn tuyệt con đường tiếp tế của quân đội Tần Thủy. Không được tiếp tế, viện trợ, thì dù quân đội có hùng mạnh đến mấy cũng khó lòng trụ vững.
- Thái tử trấn giữ kinh thành, nếu kinh thành thất thủ thì hiện giờ Thái tử ra sao rồi?
Kỳ Hoành thấp giọng nói: - Chẳng lẽ Thái tử cũng đã rơi vào tay bọn chúng ư?
Sở Hoan lắc đầu: - Tình hình cụ thể chúng ta khó mà đoán được, thế nhưng Thái tử không phải người tầm thường, muốn bắt được điện hạ ấy nào dễ dàng. Tuy đám loạn dân tấn công kinh thành nhưng theo ta được biết thì Hoàng thành kiên cố, cao lớn, chính là thành trong thành. Hơn nữa, trong Hoàng thành còn có Cấm Vệ Quân của Hoàng tộc trấn giữ, chỉ cần không phải quân đội chính quy tấn công, mà chỉ dựa vào đám loạn dân thì cũng rất khó để công phá Hoàng thành. Trong tình thế nguy cấp, rất có thể Thái tử vẫn đang lánh trong Hoàng thành!
Kỳ Hoành xuất thân là Cấm Vệ Quân, hiểu biết tương đối về Hoàng thành, gật đầu nói: - Sở đốc nói rất phải. Hoàng thành cực kỳ kiên cố, bốn cổng thành đều đúc bằng đồng. Chỉ cần trấn giữ tốt thì dù là mấy vạn đại quân công thành cũng khó lòng mà phá nổi.
- Xem ra Quan nội đã thực sự đại loạn rồi.
Sở Hoan thở dài nói: - Hai năm qua chúng ta chinh chiến đổ máu ở Tây Bắc, thì Quan nội cũng đã phát sinh những biến cố khôn lường... Phải rồi, Kỳ Hoành, bọn họ nói Lôi Tướng quân đã chết tr���n, theo ngươi thì đó là thật hay giả?
Kỳ Hoành cười nói: - E rằng chỉ là tin đồn nhảm nhí mà thôi. Thời loạn lạc, tin đồn thất thiệt nào mà chẳng có. Lôi Tướng quân kinh qua chinh chiến nhiều năm, vô cùng dũng mãnh, dưới trướng lại có năm trăm Kinh Lôi Kỵ tinh nhuệ. Cho dù không chặn được Thiên Môn đạo đồ thì cũng hoàn toàn có khả năng tự bảo vệ bản thân. Rất có thể Lôi Tướng quân đã lui về trấn thủ kinh thành. Chỉ cần có Lôi Tướng quân thì cho dù đám loạn dân kia có đông hơn gấp mấy lần thì cũng sẽ bị đuổi sạch ra khỏi kinh thành mà thôi.
Tuy y mỉm cười nhưng sâu trong đáy mắt vẫn thoáng chút lo âu. Lôi Cô Hành là một trong bốn đại danh tướng của đế quốc, uy danh trong quân đội cực kỳ hiển hách, được toàn thể quân nhân Đại Tần kính trọng. Kỳ Hoành xuất thân là quân nhân nên tự nhiên cũng có lòng kính trọng đối với ông ấy.
Sở Hoan cười gượng gạo nói: - Ngươi nói không sai, Lôi Tướng quân là danh tướng kinh qua bao năm chinh chiến, dù Thiên Môn đạo đông người thế mạnh nhưng chẳng qua cũng chỉ là một đám ô hợp, Lôi Tướng quân nhất định sẽ không bại dưới tay bọn chúng!
Đúng lúc này tiếng vó ngựa chợt vang lên, ngẩng đầu nhìn chỉ thấy một con ngựa đang phi nước đại từ đằng xa tới. Người cưỡi ngựa mặc áo bào xám, đầu đội chiếc mũ trúc rộng vành thường thấy ở Tây Bắc. Tuấn mã phi như bay đến trước quán trà rồi dừng sững lại. Y tung mình nhảy xuống ngựa, không tháo mũ, tay cầm một cái túi nhỏ, cúi đầu bước vào quán. Chiếc mũ che kín khuôn mặt y. Y đi thẳng đến một cái bàn ở góc khuất. Tiểu nhị nhanh nhảu chạy tới hỏi: - Đại gia mu���n dùng gì? Quán chúng tôi có bánh bao, mì...
Người nọ ho khan hai tiếng, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát: - Hai cái bánh bao!
Lời y chưa dứt, một người đứng cạnh đại thiếu gia đã cười nói: - Đại thiếu gia từng nói nam nhân Tây Bắc đều vô cùng nhanh nhẹn, dũng mãnh, vậy mà hôm nay lại toàn gặp phải mấy kẻ ẻo lả thế này!
Một người khác đứng cạnh y cười hỏi: - Tại sao lại nói thế?
Người nọ liếc người đội mũ rộng vành một cái, khẽ thì thầm: - Các ngươi không thấy sao, có những kẻ khi đi đường, hai mông cứ uốn éo, chẳng phải đàn bà thì là gì?
Lời gã chưa dứt, thì "xoảng", ấm trà trên bàn bị một vật nào đó đập vỡ tan tành, nước trà bên trong văng tung tóe khắp nơi.
- Khá lắm!
Nhóm đại thiếu gia liền đứng cả dậy, kẻ đầu tiên khiêu khích người đội mũ rộng vành, lạnh lùng hỏi: - Muốn chết à?
Kỳ Hoành nhíu mày, định đứng dậy hòa giải. Sở Hoan siết chặt cánh tay y, không cho cử động. Kỳ Hoành cảm thấy khó hiểu, chỉ nghĩ rằng Sở Hoan không muốn gây chuyện thị phi, nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.
L��i nghe người đội mũ rộng vành thản nhiên nói: - Miệng chó chẳng phun ra được ngà voi. Kẻ bề trên trong nhà không dạy dỗ đàng hoàng, vậy để ta thay phụ huynh các ngươi dạy dỗ lại một phen.
- Tên nhãi ranh thối tha, lão tử nói có sai ư?
Gã kia tức giận nói: - Đi đường cứ uốn éo lượn lờ, không phải đàn bà thì là gì chứ? Chúng ta không chấp nhặt ngươi, ngươi chịu nói lời xin lỗi, thì coi như chuyện này đã bỏ qua. Nếu không...
- Nếu không thì sao?
Gã kia lập tức giơ nắm đấm lên quát lớn: - Nếu không thì cần cho ngươi biết Mã Vương gia đây là ai!
Người đội mũ rộng vành vẫn cúi đầu, khinh thường nói: - Sao ngươi không thử đến đây xem sao?
Gã kia thấy người đội mũ rộng vành ăn nói càn rỡ, càng thêm tức giận. Đang định bước lên thì đại thiếu gia kéo tay gã lại, trầm giọng nói: - Không nên gây chuyện thị phi.
Rồi ném một túi bạc vụn lên mặt bàn, nói: - Chúng ta đi thôi.
- Thiếu gia!
Đại thiếu gia trầm giọng nói: - Đi!
Rõ ràng y cảm thấy ra ngoài tốt nhất là không nên gây chuyện rắc rối.
Đám thuộc hạ trừng mắt nhìn người đội mũ rộng vành rồi mới quay lưng đi, lại nghe thấy người kia cất tiếng châm chọc: - Sao thế? Các ngươi tự xưng là nam nhi, sao lại chẳng có chút khí phách nào vậy?
Đám đại thiếu gia đã định hòa giải, không muốn gây chuyện với y nữa, nhưng chưa kịp ra khỏi quán mà vẫn nghe thấy y mỉa mai, làm sao chịu nổi. Một tên thuận tay vớ lấy một chiếc ghế dài, ném về phía y, mắng: - Đồ không biết tốt xấu, muốn chết ư...!
Chiếc ghế bay vùn vụt đến, người đội mũ giơ tay đón lấy, rồi nhẹ nhàng đặt xuống, gọi: - Có kẻ lấy đông hiếp ít, có vị anh hùng hảo hán nào ra tay giúp đỡ không?
Trong quán ngoài người đội mũ rộng vành và đám đại thiếu gia thì chỉ còn Sở Hoan và Kỳ Hoành. Lời nói này rõ ràng là nhằm vào phía Sở Hoan.
Khóe miệng Sở Hoan hơi nhếch lên, hắn cũng không quay đầu nhìn, càng không để ý gì tới.
Thấy người đội mũ đón được chiếc ghế, đám đại thiếu gia hơi giật mình. Ba tên thủ hạ của đại thiếu gia liền đứng thành hình quạt, tiến đến chỗ người đội mũ.
Người đội mũ lại kêu: - Có kẻ lấy đông hiếp ít, anh hùng hảo hán mau ra tay cứu người nào? Nếu không, sắp có người bị đánh chết rồi đấy.
Sở Hoan không quay đầu đáp: - Hỡi các vị bằng hữu đến từ Kim Lăng, ở Tây Bắc không thiếu giặc cướp hoành hành, ban ngày ban mặt còn bắt nạt lương dân. Loại người này tự cho mình là đúng, không dạy dỗ hắn, e rằng hắn chẳng biết trời cao đất dày là gì. Cho dù các vị có dạy dỗ hắn đến mức xảy ra nguy hiểm tính mạng, thì ở quan phủ ta cũng có bằng hữu để bảo đảm cho các vị được vô sự.
Người đội mũ rộng vành bỗng ngẩng đầu, để lộ ra một khuôn mặt trắng nõn. Tuy lớp vải thô quê mùa không thể che giấu được nét đẹp tinh tế trên gương mặt ấy. Đám người đại thiếu gia thấy tướng mạo người này thanh tú đến vậy thì đều giật mình, lửa giận trong lòng tức khắc nguội đi vài phần. Một người cất tiếng nói: - Công tử trông yếu đuối như vậy, thoạt nhìn thì hào hoa phong nhã, cớ sao lại vô lễ đến thế? Chúng ta cũng chỉ đùa vài câu, công tử không cần để bụng. Chỉ cần nói lời xin lỗi, thì mọi chuyện sẽ bỏ qua hết!
Người đội mũ rộng vành bình tĩnh nói: - Là các ngươi trêu ta trước, các ngươi xin lỗi thì ta có thể tha thứ.
- Ngươi...!
Gã hán tử kia lập tức nổi giận, bước sấn tới, giơ nắm đấm đánh vào mặt người đội mũ, quát lớn: - Đánh chết tên thư sinh mặt trắng nhà ngươi!
Nắm đấm còn chưa kịp chạm vào mặt người đội mũ thì y đã giơ tay nắm chặt cổ tay gã hán tử, dùng sức vặn một cái, nghe tiếng 'rắc', cánh tay gã đã bị trật khớp.
Gã hán tử mồ hôi đầm đìa trên trán. Sở Hoan nhíu mày rồi cuối cùng cũng đứng lên, liếc nhìn người đội mũ rộng vành một cái rồi nắm chặt cánh tay gã hán tử kéo một cái, tiếng 'rắc' vang lên, cánh tay đã về đúng vị trí, rồi chắp tay nói: - Các vị bằng hữu, đường còn xa xôi, mong các vị sớm khởi hành, không nên gây sự trên đường.
Đám đại thiếu gia biết mình đã gặp phải cao thủ, không dám nói thêm lời nào. Đại thiếu gia chắp tay cảm ơn Sở Hoan: - Đa tạ Chu huynh!
Rồi quát: - Còn không mau đi!
Nói xong, y dẫn đám thủ hạ ra ngoài, lên ngựa đi ngay.
Lúc này Sở Hoan mới quay đầu lại, giơ tay tháo chiếc mũ trên đầu người kia xuống. Thấy y búi tóc theo kiểu nam tử, liền cười lạnh mà nói: - Ngươi là nữ tử giả nam trang, đi ra ngoài gây chuyện thị phi ư?
***
Bản chuyển ngữ này, như một lời hứa về chất lượng, hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của truyen.free.