(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 190:
Hoàng Như Hổ cười lớn nói: – Từ công tử, huynh và ta cùng lắc xúc xắc, huynh muốn thi lớn hay thi nhỏ?
Doanh Nhân tuy không am hiểu lắm các trò giải trí dân gian, nhưng vẫn là một người thông minh, liền hiểu ý hắn, cười đáp: – Đương nhiên là thi lớn rồi.
Đường đường là một vương gia tôn quý, Doanh Nhân tất nhiên không muốn thi nhỏ với kẻ khác.
Hoàng Như Hổ gật đầu, giơ tay làm động tác “mời” rồi nói: – Từ công tử là khách, xin mời ngài ra tay trước!
Tôn Đức Thắng chợt nảy ra một ý, hỏi Hoàng Như Hổ: – Ta muốn hỏi một câu, nếu điểm số của Từ công tử và ngươi bằng nhau, thì ai thắng ai thua?
Hoàng Như Hổ cười đáp: – Nơi nào cũng có quy luật riêng, có nơi khách thắng, nhưng cũng có nơi chủ thắng. Thuận Xương phường của ta thường ngày có quy tắc hơi cổ quái một chút, nếu điểm số bằng nhau, sẽ lắc lại cho đến khi phân định thắng bại.
Hắn lại cười nói với Doanh Nhân: – Nhưng Từ công tử lần đầu tới đây, hơn nữa lại là một người phóng khoáng, Hoàng Như Hổ này vô cùng kính nể, nếu quả thật điểm số bằng nhau, coi như Từ công tử thắng, ý ngài thế nào?
Tôn Đức Thắng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm hỏi: – Thật vậy sao?
– Lời Hoàng Như Hổ ta nói ra như đinh đóng cột, tuyệt không đổi ý.
Hoàng Như Hổ vỗ ngực nói: – Từ công tử, xin mời!
Doanh Nhân không am hiểu lắm cách chơi, cũng cảm thấy có chút lợi thế thì chẳng sao, liền cầm ống xúc xắc lên, lắc vài cái rồi đặt xuống bàn. Sở Hoan đứng bên cạnh, thấy hắn lắc xúc xắc như vậy, trong lòng thầm thở dài, nếu không nằm ngoài dự đoán, thắng bại đã định, với trình độ này của Doanh Nhân mà muốn thắng được Hoàng Như Hổ, e rằng đến người đời cũng phải gặp quỷ.
Hoàng Như Hổ thấy động tác lắc xúc xắc của Doanh Nhân, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Trước đây hắn cứ tưởng tên tiểu tử này giả ngây giả ngô, nhưng giờ xem ra, hắn đúng là ngây ngô thật.
Vừa rồi hắn có chút lo lắng, dù sao cũng là ba ngàn tám trăm lượng bạc, không phải con số nhỏ. Sòng bạc của hắn mỗi ngày cũng chỉ kiếm được hai ba trăm lượng bạc mà thôi, lại còn phải nuôi đám người của phường cược này nữa.
Doanh Nhân đặt ống xúc xắc xuống, không chút chần chừ mở ra ngay. Tôn Đức Thắng cũng tiến lại gần xem, liền kêu lên: – Mười bốn điểm!
Giọng điệu của hắn cũng có chút hưng phấn.
Trong ống xúc xắc, ba con xúc xắc gồm hai con bốn và một con sáu, tổng cộng mười bốn điểm. Nếu là thi lớn thắng nhỏ, đây cũng không phải con số nhỏ. Doanh Nhân thấy vậy cũng có chút hưng phấn, đây là lần đầu tiên hắn lắc xúc xắc, xem ra vận khí cũng không tệ.
Ngọc Hồng Trang cũng khẽ nhíu mày, cười quyến rũ nói: – Từ công tử quả là có kỹ thuật lắc xúc xắc tuyệt đỉnh!
Rồi liếc nhìn Hoàng Như Hổ một cái, nũng nịu nói: – Chủ nhân, xem ra hôm nay ngài phải chịu thua trước Từ công tử rồi!
Hoàng Như Hổ cười khúc khích, giơ ngón tay cái lên nói: – Từ công tử hay lắm.
Rồi hắn cầm lấy ống xúc xắc, ấn xuống bàn, lắc qua lắc lại, rồi nhanh chóng đưa lên sát tai nghe ngóng, rồi nhanh chóng lắc mạnh vài cái, ba con xúc xắc trong ống reo leng keng.
– Bụp!
Hoàng Như Hổ đặt ống xúc xắc xuống bàn, bàn tay rời khỏi rồi đưa mắt nhìn Doanh Nhân, cười nói: – Thắng bại đã do trời định, Từ công tử xin xem!
Rồi hắn mở ống xúc xắc ra, Doanh Nhân cũng đã đứng lên xem.
Sở Hoan đứng bên cạnh, bất động, không cần quay đầu nhìn cũng đã biết kết quả. Còn Phùng Ngọ Mã vẫn đứng như một pho tượng ở một bên. Doanh Nhân làm việc gì hắn không có quyền hỏi, ván này thắng hay thua hắn cũng chẳng quan tâm. Trong mắt hắn, điều quan tâm nhất chính là sự an toàn của Doanh Nhân.
– A?
Tôn Đức Thắng tiến lại gần, thấy điểm số trong ống xúc xắc, liền thốt lên: – Mười... mười lăm điểm!
Khuôn mặt hắn cũng đã biến sắc, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Ba con xúc xắc bốn, năm, sáu, tổng cộng mười lăm điểm, vừa vặn hơn Doanh Nhân đúng một điểm.
Ngọc Hồng Trang lúc này cũng không cười, mà khẽ thở dài một tiếng: – Quả là nguy hiểm, khiến nô gia sợ hết cả hồn.
Trong lúc nói, bàn tay nhỏ bé của nàng khẽ vỗ vào ngực, khuôn ngực căng tròn lay động như sóng vỗ, sau đó nàng liếc nhìn Sở Hoan một cái.
Lúc này, trong lòng Sở Hoan thấy buồn cười. Hoàng Như Hổ và Ngọc Hồng Trang rõ ràng đang diễn kịch, vở kịch này quả thật là diễn riêng cho tên Doanh Nhân gà mờ này xem. Hắn lắc xúc xắc không nhiều mà cũng không ít, chỉ hơn đúng một ��iểm. Nếu người khác nhìn vào thì sẽ nghĩ đó là vận may, nhưng nếu quả thật lắc ra ba con sáu điểm sẽ càng khiến người khác nghi ngờ hơn.
Người này có thể chuẩn xác lắc ra đúng mười lăm điểm, khả năng chơi kiểu này của hắn không hề tầm thường.
Doanh Nhân thấy mình thua dưới tay Hoàng Như Hổ, khẽ nhíu mày, có chút tức giận. Nhưng đã nguyện chơi thì phải chấp nhận thắng thua. Hơn nữa, thấy đối phương chỉ hơn mình đúng một điểm, hắn cứ tưởng rằng vận khí của mình hơi kém một chút. Trong lòng vô cùng không thoải mái, liền quay người bước đi. Ngọc Hồng Trang cũng cười ha hả nói: – Từ công tử, nếu rảnh rỗi thường đến đây chơi nhé, nô gia sẽ hầu hạ ngài!
Giọng nói ỏn ẻn dịu dàng dễ nghe của nàng khiến cánh đàn ông như muốn mềm nhũn ra.
Tôn Đức Thắng với vẻ mặt đau khổ, đi xuống dưới cầu thang khẽ nói: – Từ công tử, chuyện này e rằng không hay rồi!
Doanh Nhân nhíu mày, mắng: – Cái gì mà không ổn chứ? Chẳng qua cũng chỉ thua có một ván thôi mà, trời đã sập xuống đâu mà sợ.
– Từ công tử, nô... ta lo lắng, ngài... sau khi trở về, ngài sẽ giải thích với Hoàng hậu thế nào đây!
Trên trán Tôn Đức Thắng toát mồ hôi hột, trong ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi, nói: – Trước lúc tới đây, Điện hạ lấy từ ngân khố ra bốn ngàn lượng bạc, lúc đó Hoàng hậu nương nương cũng đã biết rõ rồi, hơn nữa...! Giọng nói của hắn cực nhỏ. Sở Hoan đi phía sau cùng, Tôn Đức Thắng cho rằng nói nhỏ như vậy thì Sở Hoan sẽ không nghe thấy. Hắn vẫn chưa nói xong, vẻ mặt của Doanh Nhân đã trở nên khó coi, bỗng khựng lại giữa cầu thang.
– Không được!
Doanh Nhân nhíu mày, nói: – Mới tới đây có vài ngày, bốn ngàn lượng đã hết rồi, trở về... trở về sẽ phải giải thích thế nào đây?
Rồi hắn cố hạ giọng mắng Tôn Đức Thắng: – Ngươi nói đi, chúng ta phải làm thế nào bây giờ? Ngươi nghĩ cách xem, làm thế nào lấy lại bốn ngàn lượng đó về đây!
Tôn Đức Thắng với vẻ mặt đau khổ, khẽ nói: – Từ công tử, ta... làm sao ta có thể kiếm được số tiền lớn như vậy chứ?
Một tay Doanh Nhân nắm chặt lan can, trong lòng cảm thấy vô cùng lo lắng. Hắn rời khỏi kinh thành, Hoàng hậu lệnh ngân khố cấp cho hắn bốn ngàn lượng bạc để tiện tiêu dùng. Thực ra suốt dọc đường, mọi chi phí hắn không phải bỏ ra một xu nào. Sau khi về cung, Hoàng hậu sẽ hỏi việc tiêu tốn bốn ngàn lượng thế nào, dù sao đó cũng không phải là con số nhỏ. Tóm lại Doanh Nhân phải đưa ra được một lý do chính đáng.
Hôm nay ba ngàn tám trăm lượng bị thua trên chiếu bạc, Doanh Nhân tuy không cảm thấy chút tiếc nuối nào, nhưng không thể nào báo cáo với Hoàng hậu được. Nếu để Hoàng hậu, thậm chí Từ Tòng Dương biết số bạc đó bị thua trên chiếu bạc, thì hậu quả thật khôn lường.
Nếu có thể làm sáng tỏ thân phận Tề Vương khi đến đây, thì những quan viên địa phương sẽ tấp nập mang quà biếu để tỏ lòng với mình. Nhưng đó chỉ là "nếu" mà thôi, hắn không thể tiết lộ thân phận thật của mình, càng không thể nhận sự cống biếu của quan lại địa phương. Cứ nghĩ tới đây, Doanh Nhân lại cảm thấy đau đầu, dường như nghĩ ra điều gì đó, hắn quay người lại, một tay lôi Sở Hoan rồi hỏi: – Sở Hoan, ngươi có ngân lượng không?
Sở Hoan giật bắn mình, chẳng lẽ Doanh Nhân muốn mượn bạc của mình sao?
– Ngươi là người của Vân Sơn phủ, có thể giúp ta bốn ngàn lượng bạc không?
Doanh Nhân vô cùng lo lắng, với vẻ mặt khổ sở nhìn Sở Hoan, nói: – Ngươi yên tâm, số bạc ta mượn ngươi sẽ trả gấp đôi, hơn nữa... sau này sẽ có báo đáp riêng!
Trong lòng, hắn vô cùng sợ Hoàng hậu, nghĩ đến lúc không biết phải giải thích thế nào với Hoàng hậu về số ngân lượng này. Trong lúc cấp bách hắn nhờ vả Sở Hoan. Thực ra đối với số lượng này, hắn cũng chẳng quan tâm lắm, chỉ cảm thấy bốn ngàn lượng quả thật không phải con số nhỏ.
Sở Hoan nhíu mày, lắc đầu đáp: – Bốn ngàn lượng bạc... thì ta không thể có được!
Hắn lại nói: – Từ công tử, ngài phải biết con số bốn ngàn lượng bạc không phải là con số nhỏ đâu. Hiện tại mỗi tháng bổng lộc của ta mới có mười lượng, trong vòng một năm cũng chỉ khoảng trăm lượng bạc mà thôi. Bốn ngàn lượng bạc, nếu tính vào số lương bổng của ta thì cũng phải mất mấy chục năm đấy!
Sở Hoan nói tới bổng lộc, t���t nhiên là nói về lương bổng của Cấm vệ quân. Hiện tại hắn là Vệ tướng của Cấm vệ quân, mỗi tháng lương bổng đúng mười lượng. Còn hai tên thuộc hạ dưới quyền là Liễu Béo và Vương Hàm đều là Giáo úy, mỗi tháng lương bổng cũng chỉ có bốn lượng mà thôi.
Doanh Nhân há hốc miệng, có chút không tin được. Tôn Đức Thắng đứng bên cạnh gật đầu khẽ nói: – Từ công tử, đúng là như vậy đó!
Doanh Nhân lúc này mới tin, một trận đánh cược quả là không thể tin nổi.
Vẻ mặt Doanh Nhân đau khổ, hắn chưa bao giờ dám nghĩ rằng một ngày mình có thể phiền muộn vì tiền bạc như thế này. Trong lúc buồn bực, hắn bỗng nghe thấy Sở Hoan ghé sát tai nói: – Từ công tử quả thật muốn có ngân lượng sao?
– Đương nhiên rồi!
Doanh Nhân nhíu mày đáp.
– Thực ra... muốn có ngân lượng cũng không khó lắm.
Sở Hoan ngẫm nghĩ, rồi hạ giọng nói: – Nếu may mắn, có lẽ bốn ngàn lượng bạc sẽ lấy lại được!
– Thật vậy sao?
Doanh Nhân vô cùng hưng phấn, hỏi: – Ở đâu? Sở Hoan, tìm ngân lượng ở đâu?
Sở Hoan chỉ lên lầu, nói: – Ở chiếu bạc vừa thua đó, chúng ta thắng lại ở đó là được thôi.
Tôn Đức Thắng lập tức nói: – Không được!
– Vì sao?
Doanh Nhân thấy giọng nói của Tôn Đức Thắng có chút kích động, không kìm nổi bèn hỏi.
Thực ra Tôn Đức Thắng cũng đã thấy rõ, với tài xúc xắc của Doanh Nhân, muốn thắng được Hoàng Như Hổ thì quả thực khó hơn lên trời. Doanh Nhân không hiểu, nhưng hắn biết rằng Hoàng Như Hổ là tên lão luyện ở phường cược này, tài nghệ thì khỏi phải bàn. Với Doanh Nhân hoàn toàn chỉ là một người ngoại đạo, chẳng hiểu mô tê gì cả. Cho dù có trăm ngàn lượng vàng, đánh trăm trận thì Doanh Nhân cũng chỉ trắng tay mà về thôi.
Trước khi Doanh Nhân chơi, hắn cũng đã biết rồi, nhưng làm sao dám nói ra? Doanh Nhân hiếu thắng, trước khi hắn chưa đấu mà đã nói hắn không phải đối thủ của Hoàng Như Hổ thì chỉ có nước tiêu đời mà thôi.
Nhưng lần này nghe Sở Hoan nói vẫn phải chơi, tất nhiên hắn không đồng ý. Rõ ràng biết là thua sao cứ thích chơi vậy.
Thấy Doanh Nhân hỏi, Tôn Đức Thắng vội vàng đáp: – Từ... Từ công tử, trên người chúng ta chẳng còn chút ngân lượng nào rồi, không có ngân lượng làm sao chơi được chứ? Chi bằng chúng ta về thôi, nghĩ cách khác xem sao.
– Còn có cách nào khác nữa chứ?
Doanh Nhân tức giận nói, quay đầu hỏi Sở Hoan: – Ngươi nói... ngân lượng có thể lấy lại được không?
– Không lấy lại được, nhưng may mắn thì có thể thắng lại được.
Sở Hoan cười nói: – Chỉ có điều những lời lẽ khó nghe ta phải nói trước, quả thực tài nghệ chơi của Từ công tử quá kém, căn bản không phải là đối thủ của Hoàng Như Hổ. Muốn thắng được ngân lượng thì vô cùng khó khăn.
Doanh Nhân thấy Sở Hoan nói mình không ra gì, bỗng chốc mặt dài ra, cười lạnh lùng hỏi: – Ngươi thật to gan, dám nói ta kém sao?
Sở Hoan thản nhiên cười, nhưng không nói gì.
Thấy bộ dạng thần bí khó lường của Sở Hoan, Doanh Nhân ngẫm nghĩ rồi hỏi: – Sở Hoan, ngươi nói thực sự ta không thể thắng nổi tên họ Hoàng kia sao?
Dù sao Doanh Nhân cũng là một người thông minh, khả năng bài bạc của hắn thế nào, hắn là người rõ nhất. Vừa nãy là vì hiếu kỳ, cũng là vì muốn ra oai với Ngọc Hồng Trang cô nương nên mới chơi thôi. Lúc này cẩn thận ngẫm nghĩ lại, kỳ thực kỹ thuật bài bạc của Hoàng Như Hổ mạnh hơn mình nhiều.
Sở Hoan bình tĩnh nói: – Những cái khác có hơn hay không thì ta không biết, nhưng còn tài bài bạc thì giữa Từ công tử và hắn còn kém xa lắm.
Doanh Nhân nhíu mày hỏi: – Vậy phải làm thế nào?
Mắt hắn sáng lên, tóm lấy tay Sở Hoan, nói: – Sở Hoan, có phải ngươi rất giỏi bài bạc này không?
Bản chuyển ngữ này, độc quyền tại truyen.free.